Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 49: Không bao xuất trong – 2 (H)
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 49: Không bao xuất trong – 2 (H)
Hai người đều không hiểu nhau. Thi Sương Cảnh mãi chẳng dâng trào cảm xúc vì lòng đầy bất an, còn La Ái Diệu thì bực bội vì hôm nay đã dành riêng sự quan tâm đặc biệt mà vẫn không nhận được đáp lại. Những cảm xúc mong manh ấy chẳng thể kết nối thành suy nghĩ rõ ràng, cũng chẳng thể thấu hiểu hay lắng nghe nhau. Cả hai cứ mãi đấu sức, đấu cao thấp, rõ ràng chỉ cần một người chịu nhún nhường, chủ động làm điều gì đó cho đối phương, hoặc nói vài lời dịu dàng, thì cuộc ân ái này có thể diễn ra suôn sẻ — thế nhưng cả hai đều quá kiêu ngạo.
Thi Sương Cảnh đành bất lực tự vuốt ve chính mình. Khi La Ái Diệu cắn nhẹ và hôn lên tai cậu, hắn cũng cố kìm nén bản năng dâm dục thô bạo đang trỗi dậy trong lòng. Vừa rồi đã rút ra sau khi cương cứng, lẽ ra cứ giả vờ không biết mà tiếp tục đâm vào, rồi rồi cơ thể sẽ tự nhiên trơn trượt. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, hắn lại thấy không nỡ. Chính cảm giác không nỡ ấy lại khiến hắn càng thêm tức giận. Hắn cũng chẳng hiểu nổi mình rốt cuộc đang bị làm sao.
Nếu chuyện trên giường là thật, vậy thì nghi thức hôm nay và mưu kế cả tuần qua là giả sao? Nếu tượng Phật Lưu Ly khổng lồ là thật, thì tại sao tình cảm dịu dàng giữa người với người lại không thể là thật? Thi Sương Cảnh không thể nghĩ thông suốt, nhưng cảm giác thì cậu nhận đủ — toàn thân khô khốc, không thể ướt. Trước kia là củi khô gặp lửa, bùng cháy dữ dội, còn hôm nay chỉ là củi ướt, khói bay mù mịt mà chẳng thể cháy nổi.
“Tôi thật sự không hiểu, suốt ngày hôm nay cậu cứ giận dỗi cái gì?” La Ái Diệu cắn tai Thi Sương Cảnh, giọng đầy bực dọc. “Ngay cả tôi cũng thi thoảng cười một cái, còn cậu thì mặt mày xụ xuống cho ai xem chứ?”
Nói đến giận dỗi, rốt cuộc ai mới là người hay giận hơn? Thi Sương Cảnh bỗng dưng bị đổ tội. Cậu chỉ vì không biểu lộ nhiều cảm xúc nên bị gọi là “xụ mặt”? Cậu rút ngón tay ướt át đang tự xử ra, cố gắng đẩy La Ái Diệu ra — dù chính cậu là người đầu tiên mời gọi hắn đến ôm mình. “Tối nay không làm nữa. Chúng ta đều chẳng có cảm giác gì cả.”
La Ái Diệu cuối cùng cũng nhận ra Thi Sương Cảnh đang khẽ run. Nếu không áp sát vào, sẽ chẳng thể nào phát hiện được. Những ngón tay, vài nhóm cơ nhỏ đang co giật nhẹ, toàn thân căng cứng — có lẽ ngay cả cậu cũng không nhận ra.
Tại sao lại không thể thả lỏng? La Ái Diệu đổi hướng suy nghĩ, bắt đầu nhìn cơ thể Thi Sương Cảnh bằng ánh mắt khác. Hắn thích sự gần gũi da thịt, thích cảm giác nhiệt độ hai người hòa quyện. Nói tóm lại, Thi Sương Cảnh như một đứa trẻ thiếu thốn tình thương. Nhưng cách này có thật sự hiệu quả? Khi Thi Sương Cảnh né tránh, La Ái Diệu liền trườn người đè lên ngực cậu, hai bầu ngực mềm mại tựa như chiếc gối lõm vừa khít dành riêng cho hắn.
“Hôm nay tôi đặc biệt chăm sóc cậu như vậy, dành đến một nửa sự quan tâm cho mỗi mình cậu, tại sao cậu lại né tránh tôi?” Hắn ngước lên từ giữa ngực, ánh mắt quyến luyến.
Thi Sương Cảnh sững người. Một nửa sự quan tâm? Nhiều đến vậy sao?
“Tôi biết anh đứng khoanh tay khi tôi bị quỷ đói tấn công.”
“Cậu muốn tôi bảo vệ cậu trăm phần trăm à?”
“… Không muốn. Không cần.” Thi Sương Cảnh quay mặt đi. Câu hỏi của La Ái Diệu quá mập mờ.
La Ái Diệu âu yếm xoa nắn ngực Thi Sương Cảnh, ngón tay ấn vào phần thịt mềm, cảm giác đầy đặn khiến hắn thỏa mãn.
“Muốn được bảo vệ đâu phải chuyện đáng xấu hổ. Về sau tôi sẽ bớt xem kịch vui và ra tay sớm hơn. Tôi là người như vậy, cậu cũng biết con người rất khó thay đổi. Cũng giống như cậu, mãi chẳng thể buông bỏ cảnh giác với tôi. Còn lo lắng gì nữa không?”
La Ái Diệu gối đầu lên ngực Thi Sương Cảnh, lắng nghe nhịp tim cậu. Sau mỗi lời hứa hẹn, tim cậu lại đập nhanh hơn một chút — không phải vì sợ hãi, mà vì vui sướng. Miệng và đầu óc Thi Sương Cảnh hoàn toàn trái ngược, đầu óc và cơ thể cũng mâu thuẫn nhau. Kỳ thực, ở một mức độ nào đó, La Ái Diệu và Thi Sương Cảnh là cùng một kiểu người — đều có cái tôi quá lớn. Nhưng cái tôi của La Ái Diệu cao hơn rất nhiều, và hắn luôn nhất quán. Hắn sẵn sàng nói thêm vài câu, đôi khi như đang dỗ dành, thúc đẩy. Còn Thi Sương Cảnh, cái tôi tuy cao nhưng hiện thực lại quá thấp — sự chênh lệch ấy trói chặt cậu. Có lúc cậu ngoan ngoãn như chú cún nhỏ, có lúc lại khăng khăng né tránh như đứa trẻ sợ hãi. La Ái Diệu khẽ thở dài, hôn lên ngực cậu.
Kệ chuyện bao hay không bao, đêm nay không làm cũng chẳng sao. Nhưng Thi Sương Cảnh như thế này thật mới mẻ — tràn đầy cảm xúc, đầy ưu tư, và đặc biệt là nỗi sợ. Haiz, La Ái Diệu vốn vậy, hắn thích thưởng thức thứ mới mẻ. Càng khước từ, hắn lại càng khao khát được nuốt trọn.
Ngón tay hắn phủ lên bầu vú mềm nhũn của Thi Sương Cảnh, móc nhẹ, gẩy đùa vài cái, rồi nhẹ nhàng kéo núm vú cậu từ trong áo ngực ra — chiếc núm lúc này trông thật đáng thương. La Ái Diệu cứ nghịch mãi, hết búng rồi lại mút nút. Dần dần, Thi Sương Cảnh cũng không còn nhắc đến “không muốn làm” nữa, để mặc hắn nằm đè lên ngực mình.
“Phật Tử, anh thật sự chỉ lên giường với tôi thôi à?”
“Thật mà.”
“Anh đừng lừa tôi.”
“Vậy cậu nói xem, tôi cần gì phải ra ngoài lên giường với người khác?”
“… Không biết nữa. Giờ người ta thường như vậy mà.” Tôi có gì nổi bật đâu, Thi Sương Cảnh thầm nghĩ, vì sao anh lại chỉ chọn mỗi tôi?
“Tôi đâu phải người hiện đại.” La Ái Diệu quay mặt, cằm chạm nhẹ vào xương ngực Thi Sương Cảnh — cậu chưa từng nhìn hắn dưới góc độ này. Chỉ có hai từ hiện lên trong đầu: Chịu rồi.
“Nếu sau này anh lên giường với người khác, anh cũng sẽ cho họ tiền, dạy họ học à?”
Tự dưng chuyển sang chuyện không liên quan, La Ái Diệu nhíu mày đáp: “Không. Sao cậu cứ đẩy tôi ra thế? Chẳng lẽ hôm nay cậu mong tôi ra ngoài làm tình với người khác?”
“Thì tại tôi không hiểu nổi.” Thi Sương Cảnh liều lĩnh vươn tay xoa mặt La Ái Diệu — cảm giác rất thật, vô cùng thật. Nhìn hắn từ góc này, vẻ nguy hiểm giảm đi rất nhiều.
“Ha ha, nói cho cậu một bí mật.” La Ái Diệu cố ý hôn lên đầu vú cậu, nhướn mày nhìn thẳng vào mắt cậu. “Tôi cũng không hiểu nổi. Nên đừng hỏi tôi.”
Nỗi giận dỗi tan biến ngay lập tức — dù là Thi Sương Cảnh hay La Ái Diệu. Trong lúc làm tình, đôi khi lời nói lại khơi gợi dục vọng mạnh hơn cả những va chạm thể xác. La Ái Diệu đưa tay xuống háng Thi Sương Cảnh, chất dịch ái muội loang loáng tràn ra — không phải chất hóa học sền sệt. Bí mật của dục vọng bỗng in một dấu bằng giữa địa vị của hai người: Anh không biết, tôi cũng không biết. Hòa nhau rồi. Không ai khống chế ai. Vậy nên giờ muốn làm gì, chỉ đơn giản là muốn — chứ không phải cần.
Thi Sương Cảnh bỗng thấy ngượng vì mục đích không thuần túy của mình. La Ái Diệu không hỏi, cứ làm. Thi Sương Cảnh chỉ mong chỉ số thông minh có thể truyền qua đường tình dục, để cậu được hưởng lợi thêm chút ít. Haiz, không ướt thật sự bất tiện. Cậu đã trách oan Phật Tử rồi.
Tư thế hai người khá truyền thống: một người ở trên, một người ở dưới. Thi Sương Cảnh thích cảm giác có cơ thể ấm áp đè lên mình. Lần này đâm vào rất suôn sẻ, dương vật lao thẳng vào, không chút trở ngại. Dáng người La Ái Diệu dài, ngay lập tức chạm đến tận cổ tử cung. Trước đây từng chạm rồi, nhưng lần nào cũng đau.
Trải nghiệm không dùng bao thật mới mẻ. Trên chóp bao cao su có phần lồi, dù đã đeo chặt nhưng bao vẫn nhăn nhúm, tuột ra chút ít, tạo cảm giác như bọt khí nhớp nháp. Nhưng giờ không đeo, mọi cảm giác bên trong cơ thể trở nên cực kỳ rõ rệt: quan hệ âm đạo, lỗ nhỏ, dịch thể trơn trượt, tinh dịch, dịch tuyến tiền liệt, nguy cơ mang thai… Tất cả ùa đến. Thi Sương Cảnh thì thầm trong lòng: Phải thông minh, phải thi tốt. Như một lời cầu nguyện. La Ái Diệu nghe thấy tất cả.
La Ái Diệu có tâm không? Nếu không, vậy chữ “tâm” trong “tâm viên ý mã” — miêu tả cảm xúc xao động như khỉ nhảy, ngựa chạy — là từ đâu mà có? Không giống với tâm thường. Vì là Phật Tử, nên phải là “tâm như viên hầu, du ngũ dục thụ, tạm bất trú cố” — tâm như khỉ vượn, rong ruổi trên cây ngũ dục, chẳng thể dừng lại. Bởi quá thoải mái, trong biển dục vọng, khó tránh khỏi nảy sinh chút tình cảm yêu thích.
(Tâm viên ý mã: tim như khỉ, ý như ngựa, ý chỉ cảm xúc nôn nao xao động. Câu sau trích từ Tâm Địa Quán Kinh Bát, mang nghĩa tương tự.)
Dù giường trong nhà đã thay, nhưng giữa đêm, tiếng động khi ân ái vẫn vang rất lớn. La Ái Diệu chống một tay lên đầu giường, thành giường cũng rung theo. Thi Sương Cảnh thầm nghĩ: Mình bị đâm nát rồi. Tình cảm cũng xao động theo, cả thể xác lẫn tâm trí như được bao bọc trong làn nước. Động tác của La Ái Diệu khi chịch cậu rất mạnh, lần này còn bạo liệt hơn tất cả những lần trước. Từ đầu cậu đã cảm thấy ê ẩm, đau nhức, nhưng vẫn cố nhịn vì nghĩ sẽ thích nghi được. Đâm mấy trăm lần, quả nhiên cũng quen. Tiếng nước dính dớp vang vọng, miệng lỗ bị đâm đến bật ra bọt. Dương vật to lớn cương cứng đâm vào cái lỗ nhỏ bé, căng rộng, mở rộng đến mức không chừa khe hở nào. Bọt nước chảy ra khi rút ra, rồi lại trượt vào khi đâm vào.
Hông đau quá. Bị đè dưới thân người khác mà bị chịch, lại còn chịch mạnh như vậy, hông phải chịu toàn bộ lực ép. Dù có nệm lót cũng chẳng ăn thua. Thi Sương Cảnh vỗ nhẹ vào tay La Ái Diệu — trên giường cậu luôn im lặng, nhiều nhất chỉ phát ra tiếng ưm ưm, a a. Giữa tiếng giường rung và tiếng nước, giọng cậu khẽ vang lên: “Đổi… đổi tư thế đi… Tê rồi…”
“Cái gì?”
“A a… Đổi tư thế đi ——! Phật Tử, hông tôi đau lắm… Với cả… anh… nhẹ chút, nhẹ một chút.”
La Ái Diệu không giảm lực, tay vẫn giữ chắc. Hắn giữ dương vật cắm sâu trong người Thi Sương Cảnh, rồi xoay người cậu lại nằm nghiêng. Thi Sương Cảnh trợn mắt — không ngờ La Ái Diệu có thể lật người cậu như vậy. Dương vật quay 90 độ, cảm giác xoay nửa vòng trong vách thịt thật quá mức mãnh liệt. Mép âm đạo cũng bị gân xanh cọ sát trong hai giây.
Thi Sương Cảnh thở dốc, vừa cố thích nghi vừa thều thào: “Nhẹ chút… Phật Tử, nhẹ chút… Khoan đã, nghỉ tí đi…”
“Chỗ này đau à?” La Ái Diệu ấn tay lên hông cậu, tìm đúng điểm đau.
“Không phải, sang bên phải một chút.”
“Chỗ này?”
“A a —— Đừng đâm nữa… Nhẹ thôi… Hẳn là chỗ đó.”
“Trước kia cậu từng bị thương ở hông à?”
Thi Sương Cảnh không nhớ rõ nữa. Cậu từng làm thêm nhiều nơi, dù có bị thương cũng chẳng để tâm.
Bỗng nhiên, một luồng hơi ấm truyền đến từ chỗ đau ở hông sau. Thi Sương Cảnh liếc La Ái Diệu, phát hiện vẻ mặt hắn vẫn cực kỳ nghiêm túc. Nhận được ánh mắt ấy, La Ái Diệu nói: “Tôi đang giúp cậu chữa thương mà. Nhưng tôi cũng rất thích nghe cậu kêu ‘Nhẹ một chút’. Thôi được rồi. Bây giờ còn đau không?”
La Ái Diệu vẫn tiếp tục đâm. Không biết có phải vì cơn đau sau lưng được giải tỏa hay không, mà cơ thể Thi Sương Cảnh đã thả lỏng hơn. Cậu cảm giác cái miệng nhỏ trong cơ thể đã bị kích thích đến mức nhất định, có xu hướng mở rộng hơn khi La Ái Diệu đâm ngày càng sâu.
Thi Sương Cảnh yếu ớt kêu lên: “Nhẹ thôi… Phật Tử, cảm ơn… nhưng… A a… Phật Tử, đừng đâm sâu nữa… sẽ…”
“Sẽ…?” La Ái Diệu nhại lại với vẻ mặt xấu xa.
“Sẽ… hỏng mất ——! Đó là tử cung, á… Đau… Chỗ đó là tử cung ——!”
“Tiểu Cảnh, cho tôi vào đi.”