Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 65 - Người sống sót của ngày xưa
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Nếu bạn không thấy nội dung, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt.
Chương 65: Người sống sót của ngày xưa cũ • Anh có thứ gì muốn để lại cho Tiểu Cảnh không?
Sự quái lạ ấy chỉ là một hiện tượng nhỏ, không ảnh hưởng đến tâm lý ai, chỉ La Ái Diệu mới cảm nhận được. Khi thịt được nướng trên vỉ, Thi Sương Cảnh chia rau xà lách đã rửa sạch thành hai phần: một nửa cho mình và La Ái Diệu, nửa còn lại cho gia đình Lang Phóng. La Ái Diệu quay đầu mà không ai hỏi tại sao hắn vừa rồi lại quay đi.
Đây là lần đầu tiên Thi Sương Cảnh nướng thịt ở nhà; cậu còn phải tra cách chuẩn bị trên mạng. Người dân thành phố D thường ăn thịt nướng dạng xiên vỉa hè, ít ai nướng trên bếp phẳng như thế này.
Lang Phóng ít nói, Thi Sương Cảnh ít nói, La Ái Diệu lười nói; trên bàn chỉ có hai bố con Tưởng Lương Lâm và Tưởng Niệm Lang liên tục trò chuyện. Tưởng Lương Lâm hỏi La Ái Diệu liệu hắn có định dựa hoàn toàn vào sức mình để giúp nhóc học sinh vào đại học không. La Ái Diệu trả lời đã mời gia sư bổ sung kiến thức, nhưng cuối tuần trước gia sư tới mà hắn không tiện liên lạc.
Hai người bàn về việc dạy học một hồi, La Ái Diệu nắm thóp được đôi chồng chồng bày, hỏi vì sao Tưởng Niệm Lang không đi học tiểu học. Lần này Tưởng Lương Lâm trả lời vòng vo, rồi lại ăn vài miếng thịt nướng. Lang Phóng định nói nhưng Tưởng Lương Lâm lắc đầu ngắt lời, cho rằng Tưởng Niệm Lang đi học không vui, La Ái Diệu không thể tưởng tượng được giáo viên và trẻ con ở trường tiểu học thành phố H như thế nào; một số người không quan tâm tới gia đình họ, một số khác thì ngỡ ngàng. Tóm lại, Tưởng Niệm Lang học lớp 1 chưa đủ hai tháng thì quyết định nghỉ, có lẽ phải chuyển chỗ.
Rau xà lách giòn, Tưởng Niệm Lang nhai xà lách cuốn thịt, biết người lớn đang bàn về mình nhưng không buồn, xen lời: “Mẹ tới đón em, em gọi mẹ ơi, nhưng cô nói em không được gọi mẹ mà phải gọi là bố. Nhưng mẹ là mẹ mà, em do mẹ sinh ra, mẹ cũng bảo cô là mẹ sinh ra em, nên hôm sau cả lớp đều biết.”
Người lớn không muốn nói toạc ra, nhưng bé ngây ngô kể hết. Lang Phóng rót nước táo cho Tưởng Niệm Lang, nhẹ nhàng dặn không nhắc lại chuyện đó nữa. Tưởng Niệm Lang vẫn ấm ức, dường như ở trường đã chịu nhiều tủi hờn. La Ái Diệu giải thích trường học ở nhân gian rất phức tạp, công tư, tốt kém, nhưng bản chất đều giống nhau. Trường ngày nay tích cực mời phụ huynh tham gia giáo dục, thực chất là đùn đẩy trách nhiệm, bên này oán cáo bên kia, ngại làm nhiều còn người khác làm ít. La Ái Diệu nói dạy học tại nhà cũng được, và cậu cũng có thể làm gia sư. Đó là lời hắn nói với Tưởng Lương Lâm.
Sau khi ăn thịt nướng, Tưởng Lương Lâm xung phong dọn dẹp, còn Tưởng Niệm Lang muốn chơi Just Dance với Thi Sương, nên đòi Lang Phóng dẫn cả hai lên lầu, như thương tình con bé không được đi học thì hãy chơi với nó. Thi Sương Cảnh lặng lẽ dùng cơ thể ngăn Tưởng Lương Lâm dọn dẹp, nhưng một tay đã đưa tới; La Ái Diệu kéo cánh tay hắn, giao cho Lang Phóng, bảo lên lầu.
Căn nhà trở nên trống vắng, chỉ còn La Ái Diệu và Tưởng Lương Lâm.
“Kỳ thực địa cung Tưởng gia có thể dùng làm chốn cất giữ kinh điển như khái niệm Câu Thi Na Kiệt, Tiểu Cổ làm hộ pháp Long Vương,” La Ái Diệu nói. “Vừa khéo có thể cung cấp tài nguyên đó cho anh.” Xếp vỉ nướng xong, Tưởng Lương Lâm đứng đối diện La Ái Diệu, hai người ở hai bên bàn ăn, “Vừa rồi tôi không nói chuyện này trước mặt Tiểu Cảnh — Sau cùng anh sẽ phải rời đi, kinh tạng của anh sẽ được lưu giữ trong địa cung vì đã nhờ Tiểu Cổ làm hộ pháp, vậy anh có thứ gì muốn để lại cho Tiểu Cảnh không?”
(Câu Thi Na Kiệt (Kushinagar) là một trong tứ đại thánh địa của Phật giáo, là đô thành cổ của Ấn Độ, nơi Phật Thích Ca Mâu Ni niết bàn.)
“Tiểu Cảnh chỉ có duyên với tôi, không có duyên với Phật pháp; để lại cho cậu ấy cũng chẳng có tác dụng gì,” La Ái Diệu đáp.
“Tôi có thể thay anh bảo quản.”
“Cậu thích lo việc bao đồng, Lang Phóng cũng thích lo việc bao đồng, đây là phong cách nhà cậu, tôi không bình phẩm gì.” La Ái Diệu tỏ ra không thoải mái; hắn đang phiền não với chính mình — nhìn thấy thiết bị đồng hồ cát, đuổi theo rồi biến mất tròn chín ngày — việc này quá mất mặt. “Nói chuyện hộ pháp Long Vương đi, Cổ Long sau nghi thức sẽ có thể trở thành hộ pháp, dù tôi có vào được cõi Vô Sắc hay không đều có thể mang lại lợi ích cho nó. Khi nào các cậu rảnh?”
“Anh chưa nói rõ Cổ Long sẽ chịu ảnh hưởng xấu gì. Cuộc sống của con bé còn dài, nếu sau này nó cứ bị trói buộc bởi anh thì giao dịch này không có lợi.”
“Không đâu, tôi chỉ tiến hành một nghi thức tạm thời, ‘mượn’ Cổ Long làm hộ pháp thôi. Nó và Quỷ Tử Mẫu Thần là hai việc khác nhau.”
“Tôi vẫn phải quan sát một thời gian nữa. Tôi đã gác lại toàn bộ công tác và kinh doanh, sẽ ở đây thêm một tháng; rời đi sẽ đưa cả Lang Phóng và Tiểu Cổ theo, dù Tiểu Cổ có làm hộ pháp cho anh thì cũng không thể nán lại nơi này.” Tưởng Lương Lâm nghiêm túc nói, “Tôi và Lang Phóng tôn trọng anh, nhưng không sợ anh. Về mặt nào đó vợ tôi có liên hệ sâu xa hơn với anh, đá Ốc Tiêu và vòng Kim Cang, cả hai không thể xâm phạm lẫn nhau; tốt nhất chúng ta vẫn nên chung sống hòa bình, nếu có thể hợp tác thì càng tốt.”
(Ốc Tiêu là tên ngọn núi đá lớn ở phía Nam biển Đông theo truyền thuyết cổ. Kinh Phật có viết: “Hồ lớn A Nậu phân thành bốn con sông lớn, bốn sông lớn này lại chia thành tám sông, chúng cùng với tất cả các sông cõi Diêm Phù Đề đều đổ về biển lớn; vì núi Ốc Tiêu này mà biển lớn không tăng; và nhờ có vòng Kim Cang mà biển lớn không giảm.)
Nghe đến đây, ánh mắt La Ái Diệu lóe lên vẻ giễu cợt, “Xem ra cậu cũng biết mình dựa vào Lang Phóng nên mới bàn chuyện hợp tác với tôi. Lang Phóng cũng chẳng khách sáo, tự cho mình là hóa thân của đá Ốc Tiêu nên cản trở tôi mấy lần liền. Nếu không phải vì nhóc rồng nhà cậu là một con rồng tốt thì bây giờ các cậu đã trở về địa ngục rồi. Tôi sát sinh mát tay lắm.”
Tưởng Lương Lâm cho bát đĩa vào bồn rửa rồi quay về bàn ăn, vẫn cười như không cười, nói: “Anh có thể sát sinh là bản lĩnh của anh, cứ sát sinh đi. Cảm ơn Phật Tử nhé.”
Hai người lời qua tiếng lại, nhưng Tưởng Lương Lâm vẫn nhắm vào câu hỏi ban đầu của La Ái Diệu — Anh có thứ gì muốn để lại cho Tiểu Cảnh không? Hoặc vấn đề trước đó — Anh vẫn phải rời đi sao?
Như thể nên suy nghĩ về tình cảnh của con người. Nhưng còn tình cảnh nào để mà nghĩ? La Ái Diệu thấy Thi Sương Cảnh chỉ ước hắn mau đi, tốt nhất là Thi Sương Cảnh thi đậu đại học, La Ái Diệu cho cậu một khoản tiền bảo đảm nửa đời sau, tích chút phúc khí cho cậu bình an sống tới trăm năm. Chỉ thế thôi, dù cho nhiều hơn nữa thì Thi Sương Cảnh cũng không muốn nhận.
Sao Tưởng Lương Lâm phải hỏi vấn đề này? Còn cố ý tránh mặt Thi Sương Cảnh rồi mới hỏi. La Ái Diệu càng phiền não hơn, như thể có thể nhìn thấy mười năm sau Thi Sương Cảnh không lo cơm áo, trải qua cuộc đời thuộc về cậu, có lẽ sẽ ở bên ai đó, nam cũng được mà nữ cũng được, tiêu tiền La Ái Diệu để lại cho cậu, hưởng phúc La Ái Diệu ban cho, thích cười hơn bây giờ, nói nhiều hơn bây giờ, thỉnh thoảng khi đi ngang qua chùa miếu cậu sẽ nhớ tới La Ái Diệu, dâng một nén hương, dập đầu ba cái, cảm thán phù hộ từ xa tốt hơn phù hộ gần bên, thực sự tốt hơn rất nhiều. Thi Sương Cảnh nhất định sẽ nghĩ và làm như vậy.
*
Bố Kỳ Kỳ phạm tội xâm nhập gia cư trộm cắp tài sản; dù mọi thứ vẫn đang tiến hành theo quy trình, nhưng không tránh khỏi việc bị tạm giam. May mà trong nhà không có ai, nếu lúc ấy bố Kỳ Kỳ kích động bạo lực với Thi Sương Cảnh thì tội nhẹ nhất cũng là xâm nhập gia cư cướp tài sản. Trang Hiểu ở cùng phòng tạm giam với gã, tuy rất tiều tụy, nhưng là người duy nhất bố Kỳ Kỳ có thể nói chuyện trong trại. Trang Hiểu là người tốt.
Với tinh thần của bố Kỳ Kỳ, khó mà ra hầu tòa được. Gã đã chấp nhận trợ giúp pháp lý. Lần đầu gặp bố Kỳ Kỳ, luật sư trợ giúp pháp lý đã thay mặt cô nhi viện Lệ Quang truyền đạt tình hình của con gái gã.
Kỳ Kỳ, còn gọi là Văn Văn, đã qua đời vì suy tim do hội chứng thiểu sản tim trái khi mới sáu tuổi bốn tháng. Luật sư đưa một xấp ảnh cho bố Kỳ Kỳ xem; Lưu Thiến rất thích chụp ảnh cho bọn trẻ trong cô nhi viện, đã lựa ra ba mươi bức ảnh chụp Văn Văn từ bé tới lớn, bao gồm bước chập chững, tết bím tóc, sinh nhật, ăn cơm, du xuân. Bố Kỳ Kỳ khóc ròng rã, ngồi lặng như đống bùn nhão, cầu xin trại tạm giam cho gã giữ lại những bức ảnh này. Trại kiểm tra và chỉ cho gã giữ năm bức, mỗi độ tuổi một bức, như báu vật.
“Tôi hiểu anh mà. Lúc anh bỏ đi con bé mới nhỏ xíu thế này.” Trang Hiểu an ủi bố Kỳ Kỳ, gọi gã là bố Văn Văn ba cũng được. Đến hiện tại, gã đã mất tên gọi, bất kỳ tên nào cũng không còn ý nghĩa; trên đời không còn ai chờ đợi, thậm chí không ai nhớ rõ gã.
Bố Kỳ Kỳ co rúc trên chiếc giường ghép rộng lớn, hiếm khi thấy một người đàn ông khóc thảm thiết như vậy, mắt đỏ sưng, không ăn nổi bữa tối. Gã đặt năm bức ảnh lên giường; Trang Hiểu muốn cầm lên xem nhưng bố Kỳ Kỳ la toáng ngăn cản, không ai dám chọc vào nữa.
Đêm khuya, bố Kỳ Kỳ chưa ngủ, Trang Hiểu nằm bên cạnh thầm thì: “Tôi biết, anh đến từ ‘nơi ấy’, đúng không? Thành phố xưa cũ, nơi tuyệt vời và huy hoàng, phản chiếu ánh sao xa xôi….”
Con mắt sưng húp của bố Kỳ Kỳ bất ngờ chuyển động, nhìn chòng chọc vào Trang Hiểu.
“Tôi không biết tại sao anh lại muốn tới tòa nhà đó, đi đến cánh cửa ấy, tìm kiếm người đó. Làm vậy chỉ khiến anh chết nhanh hơn thôi.” Trang Hiểu khẽ lắc đầu, “Tôi rất tiếc về chuyện của Kỳ Kỳ, nhưng chuyện của Kỳ Kỳ đã chứng minh rằng nó không thần thông quảng….”
“Cậu là ai?”
Ba chữ này thốt ra cực nhanh, giọng bố Kỳ Kỳ trở nên điên loạn. “Tôi chẳng là ai cả. Nhưng tôi đã tìm kiếm ‘Chúa Tể’ của anh rất nhiều năm rồi. Rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều năm…” Trang Hiểu run rẩy, nằm ngửa mặt, hai tay đặt trên bụng, tạo tư thế ngủ nghiêm chỉnh, nhưng giọng như gió hoang dã, “Tôi còn biết, ‘Chúa Tể’ đã giáng lâm, mang các người đến đây. Có phải anh nghĩ mình sẽ nhận được sự khoan thứ của ‘Chúa Tể’, nên ‘Chúa Tể’ mới để anh rời khỏi thành phố xưa cũ không?”
Bố Kỳ Kỳ im bặt, chỉ thở ngày càng nặng.
“Anh vẫn đang nghe đấy chứ?”
“Cậu là ai?” Bố Kỳ Kỳ lặp lại, “Cậu là ai?”
Trang Hiểu nhắm mắt, “Tôi chẳng là ai cả. Tôi biết những người rời khỏi thành phố xưa cũ đều đã mất. Anh may mắn, hình như khu công nghiệp nhỏ này có gì đó bất thường… Có thể gọi là ‘phong thủy’? ‘Chúa Tể’ không tìm được các người.”
“‘Chúa Tể’ không tìm được bọn tôi?”
“Anh muốn trở lại bên cạnh ‘Chúa Tể’ sao?”
……
“Sẽ chết đấy.”
*
Thi Sương Cảnh phát hiện, suốt hai tuần sau khi trở về từ ga tàu, tâm trạng Phật Tử không tốt. Dễ tức giận, dễ buông lời gay gắt, dạy học cho Thi Sương Cảnh ngày càng mất kiên nhẫn, thậm chí còn mắng nhiếc “Tôi đi dạy con chim nó còn học từ vựng tiếng Anh giỏi hơn cậu”, xói mói đồ ăn cậu nấu, đôi khi thất thần mất tập trung. Những trạng thái tiêu cực chiếm khoảng 30% ngày của La Ái Diệu. Không quá nhiều, nhưng rất đột ngột. Có lúc Thi Sương Cảnh muốn cãi nhau, đã chuẩn bị lời đáp nhưng cuối cùng chỉ muốn chửi thề.
Dù La Ái Diệu tới ga tàu chín ngày, trước đó cũng có vài ngày chuẩn bị cho kỳ thi tháng; tính ra đã bốn tuần họ chưa có gì tiến triển. Các vai trò của La Ái Diệu—kim chủ, gia sư, Phật Tử—đều bất bình đẳng với Thi Sương Cảnh. Bài tập tăng lên, nhưng cảm giác ngủ chung một chiếc giường ngày càng không thực.
“Tôi ngủ nệm hơi.” Thi Sương Cảnh ôm bộ nệm hơi mượn từ nhà Lang Phóng, ném bộp xuống đất, không do dự cắm điện, bơm căng nệm.
“Tại sao?” La Ái Diệu hỏi.
“Ở trên giường anh sờ mó tôi, dưới giường lại mắng mỏ tôi, kỳ cục lắm.” Thi Sương Cảnh đáp, “Thà tôi làm học sinh của anh cho rồi.”
Như vậy nghe anh mắng tôi không quá khó chịu; Thi Sương Cảnh thầm nghĩ. Cậu đã quen bị giáo viên mắng, nhưng chưa từng bị mắng rồi phải làm gối ôm; vừa kỳ cục vừa phiền.
✿Tác giả có lời muốn nói:
*
Tất cả kinh tạng đều di chuyển đến nước Câu Thi Na Kiệt. Long Vương A Nậu Đạt bèn gom hết mang về trong biển. Thế là Phật pháp tận diệt.
——《Kinh Ma Ha Ma Da》