Ẩn Tình Trong Án - Đưa Tôi Đến Hà Lan
Chương 4: Hiệu trưởng Ngô Thân
Ẩn Tình Trong Án - Đưa Tôi Đến Hà Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phòng làm việc của tổ trọng án, Lâm Hinh xếp chồng tài liệu về Lục Hồng Vân lên bàn. Bốn cảnh sát lần lượt bước vào, cô phát cho mỗi người một tập hồ sơ.
"Đây là những gì chị tìm được trên mạng. Tin tức này có thể không hoàn toàn chính xác, nên chị muốn hai em ở lại Thành phố Dương liên hệ với tòa soạn và phóng viên để thu thập thêm thông tin về vụ việc Lục Hồng Vân bị đuổi khỏi trường vì mối quan hệ tình ái giữa cô giáo và học trò. Hai em còn lại sẽ cùng chị bay về Thành phố Long, hỗ trợ điều tra từ phía nhà trường."
Lâm Hinh dừng lại, nhìn bốn người trong phòng.
"Như vậy, Thông và Hoa Mai sẽ đi cùng chị. Hai anh ở lại Thành phố Dương."
Mọi người nhận nhiệm vụ và bắt tay vào công việc.
Đêm đó, Lâm Hinh, Dương Thông và Hoa Mai bay đến Thành phố Long.
"Thành phố này khá nhỏ, không có khách sạn cao cấp, chỉ có nhà nghỉ bình dân. Hai em ở tạm, khi trở về Thành phố Dương, chị sẽ thanh toán tiền." Lâm Hinh nói.
"Không cần đâu chị, mấy ngày trước em cũng ở đây, phòng ốc cũng tạm ổn." Dương Thông đáp.
"Vậy nhờ em lo cho Hoa Mai nhé." Lâm Hinh vỗ vai Dương Thông.
Sáng hôm sau, Lâm Hinh đến nhà nghỉ, mượn xe của quản lý chở hai người đến quán mì gần đó. Tiệm đông khách nên cả ba không tiện trao đổi công việc, chỉ tập trung ăn uống.
Thành phố Long là quê hương của Lâm Hinh, cô đã sống ở đây hơn mười năm nên rất quen thuộc. Cô ở đây cho đến khi nhập học vào trường cảnh sát.
"Ở đây đông người, lát nữa về Sở Cảnh Sát, chị sẽ báo cáo kết quả điều tra hôm nay."
Lâm Hinh ăn xong, dùng khăn giấy lau miệng.
Cả ba đến Sở Cảnh Sát Thành phố. Các cảnh sát ở đây biết họ, không dám lười nhác, vội cúi đầu làm việc. Lâm Hinh dẫn Dương Thông và Hoa Mai đến phòng hồ sơ.
"Nếu ngày nào họ cũng nghiêm túc làm việc thì hiệu suất phá án có lẽ sẽ cao hơn." Lâm Hinh nhận xét.
Dương Thông và Hoa Mai nhìn nhau, không hiểu ý cô.
Lâm Hinh cười, hỏi: "Thông, em xem thái độ của các cảnh sát trong sở hôm nay có khác gì so với mấy hôm trước em đến không?"
Dương Thông chợt hiểu: "Dạ họ siêng năng hơn."
Lâm Hinh nói: "Chị nghĩ hai em cũng hiểu vì sao họ lại như vậy, nên chị hy vọng thái độ này sẽ không xuất hiện ở tổ chúng ta."
Cô dừng lại một lúc, tiếp tục: "Hai em nhìn cảnh sát Nhan kia xem, không biết bao giờ ông ta mới thật sự vào sở làm việc."
Lâm Hinh kéo ghế ngồi xuống: "Thôi, quay lại chuyện chính. Nội dung điều tra hôm nay khá đơn giản, chỉ cần tìm hiểu về quá khứ của Lục Hồng Vân. Những thông tin cá nhân này chỉ có giáo viên từng dạy cùng trường với cô mới biết rõ."
"Nhưng đã hai mươi năm trôi qua. Các giáo viên ấy có lẽ đã nghỉ hưu, chuyển trường, hoặc qua đời. Vậy nên chúng ta cần tìm xem ai là đồng nghiệp của Lục Hồng Vân vào thời điểm ấy. Thông sẽ tra cứu thông tin này."
Dương Thông gật đầu: "Chị cứ giao cho em."
Lâm Hinh nói: "Khi cần, em cũng có thể đặt câu hỏi với họ."
Dương Thông hiểu ý, anh mượn xe của Sở Cảnh Sát, bắt đầu làm việc.
Lâm Hinh thấy anh rời đi, nói với Hoa Mai: "Em đi với chị, chúng ta đến nhà Ngô Thân uống trà."
Hoa Mai gật đầu, mang túi theo Lâm Hinh đến nhà Ngô Thân.
"Chị Lâm, sao chị biết nhà của Ngô Thân?" Hoa Mai ngồi trên xe hỏi.
Lâm Hinh nhìn cô bé, cảm thấy cô nhỏ này hỏi rất nhiều câu ngây thơ. Hoa Mai vừa gia nhập tổ được một năm, cô chưa có nhiều kinh nghiệm nhưng rất chịu khó học hỏi.
"Quê chị ở đây. Ngô Thân là hiệu trưởng của trường điểm nên ai ở Thành phố này cũng biết nhà ông ấy." Lâm Hinh đáp.
"À....." Hoa Mai bỗng hiểu.
Lâm Hinh cười, nghe Hoa Mai hỏi tiếp: "Chị Lâm, em ngốc thật, tự nhiên hỏi câu gì đâu."
Lâm Hinh: "Em học hỏi thêm kinh nghiệm là được."
Cô thầm nghĩ nếu Hoa Mai là tổ viên của ma đầu mặt lạnh Lãnh Du, chắc đã bị loại bỏ. Cái cô kia đâu chịu nổi một tổ viên ngây thơ như vậy.
Xe đến trước dinh thự, cửa sắt dày, tường trắng, ngói đen khiến khách đến phải nể phục. Lâm Hinh và Hoa Mai xuống xe, quan sát. Họ thấy cạnh nhà có bãi cỏ xanh, lối đi trên cỏ được lát bằng đá cuội, bên cạnh có bàn gỗ cùng vài chiếc ghế. Trên bàn đặt ấm và ly trà.
Lâm Hinh ấn chuông, lát sau có người phụ nữ trung niên mở cửa bước ra. Bà đứng sau cửa sắt, hỏi: "Xin hỏi hai cô tìm ai?"
Giọng bà trong trẻo, không giống giọng người trung niên.
Lâm Hinh đưa thẻ cảnh sát của mình cho bà, nói: "Tôi là cảnh sát Lâm, vừa phát hiện hài cốt nữ ở trường trung học Công Giáo, tôi muốn nói chuyện với thầy Ngô."
"Thì ra là cảnh sát, hai cô vào đi. Hôm đó chồng tôi đã nhắc đến chuyện này. Ông ấy già rồi còn gặp phải vụ án mạng nghiêm trọng như vậy nên rất lo lắng." Bà đáp.
Bà mở cửa cho Lâm Hinh và Hoa Mai vào nhà. Khi đi ngang qua bàn trà trên cỏ, Lâm Hinh thấy khói vẫn còn bốc lên từ ấm trà, suy đoán vừa rồi có người ngồi ở đó.
Bà đưa họ đến phòng khách rồi gọi vào trong: "Ông ơi, có hai cảnh sát đến, họ nói có chuyện liên quan đến án mạng trong trường."
Lâm Hinh nhìn quanh phòng, đồ nội thất không nhiều, rất đơn giản. Cô nhìn mấy bức ảnh đóng khung treo trên tường.
Ở giữa là bức ảnh kết hôn của Ngô Thân và người phụ nữ trước mặt. Hai bức bên cạnh là ảnh tốt nghiệp của một nam một nữ, có lẽ là con của Ngô Thân. Còn lại là những bức tranh sơn thủy, Ngô Thân hẳn rất thích tranh sơn thủy.
Không lâu sau, một người đàn ông trung niên bước ra. Gương mặt ông hiền hòa, khí chất nho nhã. Ông đeo kính vàng, quần áo chỉnh chu mang đến cảm giác thoải mái.
Ông không vội vã, thong thả bước. Lâm Hinh chợt nghĩ, bàn trà bên ngoài hẳn là tác phẩm của Ngô Thân.
"Chào thầy, tôi tên Lâm Hinh, cảnh sát của tổ trọng án thuộc Cục Điều Tra Liên Bang. Bên cạnh là cấp dưới của tôi, tên Trần Hoa Mai."
Lâm Hinh lịch sự bắt tay với Ngô Thân. Cô phát hiện tay ông ấm, khi bắt tay không dùng sức, không giống như những ông khác thường nhân cơ hội xoa mu bàn tay của cô.
Ngô Thân giới thiệu: "Chào cảnh sát Lâm, cảnh sát Trần. Mời hai cô ngồi. Tôi tên Ngô Thân."
Lâm Hinh ngồi xuống, thấy cửa phía sau Ngô Thân mở ra, vợ ông bưng một ấm trà, ba ly nhỏ đến: "Hai cô dùng trà."
"Dạ cảm ơn." Lâm Hinh và Trần Hoa Mai đáp.
Lâm Hinh uống trà, nói: "Dì, trà của dì thơm quá."
Bà cười đáp: "Đâu có, chỉ là vì ông nhà dì thích uống trà."
Lâm Hinh nhìn vách tường, nói: "Dì, tường giấy nhà dì đẹp thật đó. Những bông hoa trên đó trông như được khắc vào tường."
"Ông nhà thích tường giấy này lắm, ông ấy dùng nhiều năm rồi vẫn chưa đổi."
"Chúng ta đừng để hai cô cảnh sát chờ lâu nữa, vào chuyện chính đi." Ngô Thân lên tiếng.
Hoa Mai lấy sổ và bút, ngồi bên cạnh ghi chép.
"Thầy Ngô, sau khi có báo cáo khám nghiệm, tôi muốn thông báo với thầy về thân phận của bộ hài cốt. Nếu thầy đã làm hiệu trưởng nhiều năm, hẳn đã nghe vụ việc của Lục Hồng Vân?" Lâm Hinh hỏi.
"Cảnh sát Lâm, nghe giọng cô, có lẽ cô cũng là người Thành phố này?" Ngô Thân hỏi lại.
"Phải, đây là quê tôi." Lâm Hinh lịch sự đáp.
"Nếu đã vậy, lẽ nào cô chưa từng nghe qua chuyện của Lục Hồng Vân?" Ngô Thân tò mò hỏi.
"Thầy Ngô, không dối gạt thầy, khi nhà tôi chuyển đến đây, tôi đã bảy tuổi. Chuyện này xảy ra trước khi tôi đến, và vụ việc còn bị che giấu nên trên mạng và truyền thông cũng không đăng rõ. Chỉ khi nhận vụ án này, tôi mới biết được." Lâm Hinh kiên nhẫn giải thích.
Ngô Thân gật đầu: "Nếu đã vậy, tôi sẽ kể cho hai cô. Hai mươi năm trước, Lục Hồng Vân là giáo viên nổi tiếng của trường tôi. Cô ấy xinh đẹp, thông minh là nữ thần trong lòng các thầy. Khi ấy tôi lớn hơn cô hai ba tuổi, vẫn chưa kết hôn nên cũng mê cô như điếu đổ. Tôi đã từng thử theo đuổi cô, nhưng chỉ là nói dễ hơn làm. Đã là nữ thần, nếu không có phong độ sẽ không khiến cô chú ý."
Khi Ngô Thân kể về chuyện quá khứ, mắt ông sáng lên. Đó là niềm nuối tiếc khi nghĩ về Lục Hồng Vân.
"Đáng tiếc, cô ấy không quan tâm đến các thầy. Bọn tôi còn tưởng cô đã có người yêu nhưng nào ngờ cô lại thương một cậu thiếu niên nhỏ hơn mình mười tuổi, cũng chính là học sinh của mình." Ngô Thân tiếc nuối kể.
"Cậu học sinh đó là học sinh của lớp cô ấy chủ nhiệm hay là của lớp khác?" Lâm Hinh hỏi.
"Là lớp cô ấy chủ nhiệm. Cậu chàng trông cũng bảnh trai lại còn trẻ tuổi. Chúng tôi hay thấy cậu ta đi cùng Lục Hồng Vân đến nhà ăn. Lúc đó, bọn tôi chỉ nghĩ Lục Hồng Vân rất kiên nhẫn, dành thời gian giải đáp thắc mắc của học sinh, nào ngờ...... bọn họ là một cặp." Ngô Thân lắc đầu.
"Vụ việc làm sao bị bại lộ." Lâm Hinh hỏi.
"Giấy không gói được lửa. Chắc là cậu học sinh kia vô tình nói. Sau đó trường bắt đầu đồn Lục Hồng Vân yêu học sinh của mình." Ngô Thân nói.
"Giáo viên nhà trường nghe thấy lời đồn cũng tin sao?" Lâm Hinh nói.
"Chỉ bán tín bán nghi. Dù sao cũng không biết có phải thật không." Ngô Thân nói.
"Sau đó thì sao?"
"Có hôm, không biết vì sao cảm xúc của cậu suy sụp, cậu đến phòng tâm lý, kể hết bí mật với bên tư vấn. Sự việc được truyền trong diễn đàn của trường nên chuyện mới bại lộ. Thầy hiệu trưởng năm đó muốn che dấu nhưng ba mẹ cậu nam sinh đã đến trường làm ầm ĩ. Không lâu sau, Lục Hồng Vân bị đuổi, hiệu trưởng khi ấy cũng đến tuổi về hưu nên bị buộc về hưu sớm. Tôi được lợi, thăng lên chức hiệu trưởng." Ngô Thân kể.
Lâm Hinh gật đầu: "Vậy sau khi thầy hiệu trưởng năm đó bị ép về hưu thì chuyện dừng tại đó?"
Ngô Thân nói: "Phải. Chuyện đến lúc đó, mọi người bắt đầu cuộc sống của mình. Sự việc liên quan đến tình yêu cấm kỵ của Lục Hồng Vân và thầy hiệu trưởng cũ cũng dần bị quên lãng. Đến tận hai mươi năm sau thì phát hiện hài cốt của cô. Không biết kẻ nào nhẫn tâm đã sát hại cô ấy....." Ngô Thân thở dài.
"Tôi có thể biết tên của hiệu trưởng cũ không?" Lâm Hinh hỏi.
"Thầy ấy tên Thương Đông Hải." Ngô Thân nói.
Lâm Hinh thấy không còn vấn đề gì khác, bèn cùng Hoa Mai tạm biệt Ngô Thân.
"Theo lời Ngô Thân, sự việc ông ấy biết không khác gì tin trên mạng. Chúng ta chờ bên cậu Thông. Bây giờ mình về Sở Cảnh Sát, chúng ta cần sửa lại khẩu cung vừa lấy." Lâm Hinh nói.
"Dạ, chị Lâm." Hoa Mai đáp.