8. Chương 8: Vụ ngộ độc bí ẩn

Ẩn Tình Trong Án - Đưa Tôi Đến Hà Lan

Chương 8: Vụ ngộ độc bí ẩn

Ẩn Tình Trong Án - Đưa Tôi Đến Hà Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dương Thông và Hoa Mai nhận được cuộc gọi của Lâm Hinh, lập tức chạy đến nhà ăn. Họ thấy Lâm Hinh đang ngồi nghiêm chỉnh xem điện thoại.
Lãnh Du ngồi ở góc khác, im lặng không rõ đang nghĩ gì.
Dương Thông chạy đến bên Lâm Hinh, tò mò hỏi: "Chị Lâm, chuyện gì vậy?"
Lâm Hinh đưa điện thoại cho hai người, nói: "Các em xem đi."
Tin tức hiện lên màn hình: "Năm 1995, 25 học sinh ngộ độc thực phẩm tại trường trung học Công Giáo đã được đưa đến bệnh viện."
Lâm Hinh nói: "Tin tức này xuất hiện sau khi vụ tình cô trò của Lục Hồng Vân bị lộ một tuần. Nó còn trùng khớp với thời điểm hiệu trưởng Thương Đông Hải bị ép về hưu. Ba chuyện xảy ra cùng lúc, tôi không nghĩ là trùng hợp."
"Hơn nữa, báo đăng rằng vụ ngộ độc diễn ra hai ngày sau kỳ nghỉ dài, trong khi vụ sát hại Lục Hồng Vân xảy ra vào những ngày nghỉ hoặc ngày cuối cùng trường mở. Có thể thủ phạm đã chọn lúc trường vắng người – hôm cuối cùng của học kỳ. Tối đó, tất cả giáo viên và học sinh đã về nhà."
"Khi gây án, hung thủ có lẽ đã chọn lúc trường vắng người. Chị tò mò không biết vụ ngộ độc này sao lại trùng khớp với thời điểm đó. Liệu trên đời có nhiều sự trùng hợp đến vậy không?"
Lâm Hinh trình bày suy luận của mình cho hai người.
"Chị Lâm, có lẽ chúng ta nên hỏi dì nấu bếp hồi đó." Hoa Mai đề xuất.
"Có lẽ cô ấy biết chuyện gì đã xảy ra." Dương Thông đồng tình.
"Đáng tiếc, dì ấy đã bị trường đuổi việc." Lâm Hinh nói.
"Phải vậy, báo chí cũng không nhắc đến tên của cô ấy." Hoa Mai nhận xét.
Lâm Hinh: "Vụ việc xảy ra sau kỳ nghỉ. Hôm đó, 25 học sinh vừa luyện đá bóng xong đến nhà ăn, sau đó toàn bộ trúng độc. Đó là tin tức lớn của năm đó."
Dương Thông: "Nếu là tin lớn, hẳn sẽ có nhiều người biết. Em tin chắc có người biết tên dì nấu bếp hồi đó."
"Chị cũng nghĩ vậy. Trường trung học Công Giáo liên tiếp xảy ra chuyện, ai cũng biết. Chỉ tiếc khi chị chuyển đến đây, chuyện đã lắng xuống, không còn ai nhắc đến." Lâm Hinh thở dài.
"Chị Lâm, cảnh sát Lãnh có biết chuyện này không?" Dương Thông nhìn về phía Lãnh Du, người đang xem điện thoại.
Lâm Hinh cũng quay sang cô, nói: "Cậu ta? Cậu ta chuyển đến đây muộn hơn chị tận một năm."
Dương Thông "à" ra vẻ hiểu.
"Quay lại chủ đề chính, chúng ta cần tìm được tên dì nấu bếp, xem cô ấy biết gì về vụ ngộ độc. Dương Thông hỏi bảo vệ trường, chị sẽ đến phòng hiệu trưởng. Hoa Mai theo chị." Lâm Hinh phân công.
Dương Thông gật đầu, nhận nhiệm vụ.
Lâm Hinh đến chỗ Lãnh Du: "Bọn mình còn phải điều tra thêm manh mối, sẽ không về Sở Cảnh Sát nên cậu không cần đợi mình."
Lãnh Du nhìn nàng, hỏi: "Tôi nói đợi chị hồi nào?"
Sau khi có manh mối, tâm trạng của Lâm Hinh tốt hơn, cô cười hỏi: "Vậy cậu còn ở đây làm gì? Không phải chờ mình thì là gì?"
Lãnh Du nhìn nàng đang cười, nhưng nét mặt cô vẫn không thay đổi. Cô im lặng không đáp.
Lâm Hinh nói: "Chậc, lại không trả lời. Thôi, mình đi trước."
Lãnh Du gật đầu, nhìn nàng rời đi. Khi cô rời khỏi, Lãnh Du cũng bước ra khỏi nhà ăn.
Lâm Hinh và Hoa Mai đến phòng hiệu trưởng, thấy cửa đóng chặt nên gõ cửa.
Hai người đợi lâu nhưng không thấy ai mở. Lâm Hinh cúi xuống nhìn dưới cửa, thấy không có ánh đèn, có lẽ Ngô Thân đã về.
Cô tiếp tục gõ cửa, bên trong im lặng. Cô nói với Hoa Mai: "Chắc thầy Ngô về rồi, chúng ta đến chỗ cậu Thông."
Hoa Mai gật đầu, hai người đi đến phòng bảo vệ.
Vừa đến, họ thấy Dương Thông bước ra. Anh vui vẻ báo: "Em tìm được rồi, dì nấu bếp tên Tạ Dung."
Anh đưa địa chỉ cho Lâm Hinh.
Cô nhìn địa chỉ, thấy trong thành phố, nói: "Được, vậy chúng ta đến tìm dì Tạ Dung."
Ba người ngồi lên xe của Dương Thông, hướng đến nhà Tạ Dung.
Họ đến một khu phố bình dân, dựa theo bản đồ rẽ vào nhà Tạ Dung. Ngôi nhà đơn sơ nhưng sân vườn trồng rau và hoa, chứng tỏ người chủ cần cù và tiết kiệm.
Lâm Hinh gõ cửa.
Một lát sau, cửa mở. Một bà lão khoảng 60 tuổi nhìn họ với vẻ kinh ngạc, cảnh giác hỏi: "Các cô cậu tìm ai?"
Lâm Hinh lấy thẻ cảnh sát đưa bà: "Bọn cháu là cảnh sát của Cục Điều Tra Liên Bang. Cháu tên Lâm Hinh, hai người sau là đồng nghiệp. Chúng cháu vừa phát hiện hài cốt ở trường Công Giáo, hôm nay đến đây để tìm người tên Tạ Dung."
Bà lão nghe đến trường Công Giáo, ánh mắt rối rắm, rồi chặn cửa, nói: "Không biết, không biết gì hết."
Lâm Hinh đỡ cửa, hỏi: "Có phải bà là Tạ Dung không ạ?"
Bà thấy không khóa được cửa, bèn nói: "Bà chết rồi, các người về đi."
Lâm Hinh nói: "Bà, nạn nhân là cô Lục Hồng Vân, bà có biết cô ấy không?"
Bà hỏi lại: "Cô nói gì?"
Lâm Hinh thấy bà kinh ngạc, nói: "Hài cốt đó thuộc về cô Lục Hồng Vân."
Bà lão đáp: "Không thể có chuyện đó. Cô đừng lừa tôi, cô ấy đã rời trường hai mươi năm trước."
Hoa Mai lên tiếng: "Bà cho cháu vào đi, ở đây không tiện nói chuyện."
Bà lão nhìn nàng, thấy phía sau có hàng xóm đang thò đầu hóng chuyện. Bà thở dài, dẫn ba người vào nhà rồi vào bếp rót nước mời khách.
Lâm Hinh quan sát căn phòng, thấy đồ đạc không nhiều. Chỉ có ba món sô pha, một bàn và một chiếc TV.
Cô đến bên TV, thấy trên đó còn khung ảnh. Trong hình là một cô gái trẻ cùng đứa bé khoảng 5,6 tuổi.
Cô gái trong ảnh rất giống bà lão. Còn đứa bé, Lâm Hinh cảm thấy rất quen, nhất là nốt ruồi ngay khóe môi, nhưng cô không nhớ đã gặp ở đâu.
Bà lão thấy Lâm Hinh xem ảnh, đặt nước xuống, mời: "Ba cô cậu cứ tự nhiên ngồi, các cô cậu dùng nước."
Lâm Hinh quay về, ngồi cạnh Hoa Mai và Dương Thông.
Cô hỏi: "Bà ơi, người trong ảnh là bà sao?"
Bà lão ngẩng đầu nhìn ảnh, đáp: "Phải, người đó là tôi. Các cháu nói đúng, tôi là Tạ Dung, còn đứa bé bên cạnh là con trai tôi."
Hoa Mai hỏi: "Con bà hiện ở đâu?"
Tạ Dung: "Nó đang sống cùng tôi. Sáng nó đi làm, chiều mới về."
Bà ngừng một chút, hỏi: "Lời cô vừa nói là thật sao?"
Lâm Hinh gật đầu: "Dạ thật."
Tạ Dung thở dài: "Đáng tiếc quá. Cô Lục Hồng Vân tốt tính lắm, lại là giáo viên tận tâm. Tôi nhớ cô ấy đã rời trường rồi sao hài cốt lại xuất hiện ở trường? Các cháu đã tra được hung thủ chưa?"
Lâm Hinh lắc đầu: "Vẫn chưa ạ. Bọn cháu đến đây cũng vì vụ án này."
Dương Thông hỏi: "Chuyện này người dân Thành phố Long nào cũng nghe nói. Tuy họ hạn chế tin tức, nhưng lẽ nào bà chưa nghe qua?"
Tạ Dung cười đáp: "Cả đời này tôi vì gia đình, vì con. Tôi đâu để ý thời sự."
"Cái chết của Lục Hồng Vân làm bà tiếc nuối?" Lâm Hinh hỏi.
Tạ Dung cúi mắt nói: "Phải, cô ấy đối xử tốt với mọi người. Cô còn từng cho tôi mượn tiền. Tuy khi ấy tôi làm việc ở nhà ăn nhưng không kiếm được nhiều tiền. Cô luôn giúp đỡ tôi, là cô gái lương thiện nhất tôi biết."
"Sau đó, vụ việc tình cô trò của Lục Hồng Vân bị lộ, theo sau là vụ ngộ độc thực phẩm có phải không ạ?" Lâm Hinh hỏi.
Nói đến đây, Tạ Dung tức giận mắng: "Thật ra tôi cũng không rõ chuyện trúng độc. Rõ ràng tôi đã nấu xong, còn để cho con mình một phần. Nhưng sao hai mươi mấy học sinh bị trúng độc mà con tôi không sao?"
"Ý bà là lúc ấy bà và con mình cũng ở trường?" Lâm Hinh hỏi.
"Phải, hai mươi năm trước chúng tôi ở ký túc xá của nhân viên tạp vụ ở trường." Tạ Dung đáp.
Lâm Hinh: "Có phải bà nghi ngờ có người động tay với đồ ăn không?"
Tạ Dung nhớ lại chuyện cũ, càng nghĩ càng tức, bà gật đầu: "Phải, tôi nghi ngờ có người cố ý hãm hại tôi. Người đó nhân lúc tôi không chú ý đã bỏ gì đó vào thức ăn."
"Bà có đắc tội với ai không?" Lâm Hinh hỏi.
"Tôi nghĩ suốt hai mươi năm qua nhưng vẫn không biết vì sao, cũng không rõ đã đắc tội ai. Năm đó, con tôi chỉ mới năm tuổi. Nếu bảo nó đắc tội người khác thì tôi nghĩ không đâu, một đứa nhỏ thì có thể gây chuyện với ai?" Tạ Dung nói.
"Bà, sau vụ việc học sinh ngộ độc, trường thế nào ạ?" Hoa Mai hỏi.
"Sau đó, có vài nhân viên bên An Toàn Thực Phẩm xuống kiểm tra nhà ăn. Họ kiểm tra cả thức ăn thừa và chén đũa đã dùng của học sinh. Họ đưa chúng về bệnh viện xét nghiệm, kết quả chứng thực thức ăn tôi nấu không sạch sẽ nên mấy hôm sau tôi bị đuổi."
"Tôi và con không thể tiếp tục ở ký túc xá nhân viên nên đã sống nhờ nhà họ hàng. Khi đó tôi không kiếm được việc, thằng con thì không rõ vì sao bắt đầu kỳ lạ, nó không còn hoạt bát. Lúc sau, tôi được người ta giới thiệu công việc nên cũng đi làm nhưng danh tiếng vì vụ ngộ độc mà không thể làm trong ngành ăn uống."
"Công việc dần ổn định, tôi còn làm thêm công việc khác. Tích tiểu thành đại mới mua được căn này. Tôi và con đã sống ở đây mười mấy năm."
Lâm Hinh hỏi: "Chồng bà đâu ạ?"
Tạ Dung nói: "Lúc con một tuổi, chồng tôi qua đời trong một vụ tai nạn ở công trường."
Lâm Hinh: "Cháu xin lỗi đã nhắc đến chuyện buồn của bà."
Tạ Dung cười đáp: "Có gì đâu, chuyện đã xảy ra nhiều năm rồi."
Lâm Hinh nghĩ rồi hỏi: "Dạ vừa nãy bà bảo con bà đột nhiên không thích nói chuyện. Chuyện đó là khoảng lúc nào?"
Tạ Dung: "Vào đêm cuối chúng tôi rời trường. Tôi cứ hỏi nó bị sao, nó luôn im lặng không đáp. Một thời gian sau, nó không nhớ chuyện lúc nhỏ, không nhớ từng ở trường học."
Lâm Hinh hỏi: "Hai mẹ con không tìm bác sĩ sao?"
Tạ Dung: "Tôi cũng dẫn nó đến gặp bác sĩ rồi. Bác nói đứa nhỏ bị dọa sợ, đã gặp chuyện gì kích thích thần kinh nên hành vi mới bắt đầu kỳ lạ. Nghiêm trọng hơn có thể vì không muốn nhớ lại mà quên đi ký ức lúc trước."
"Sau đó, bác sĩ nói con tôi còn nhỏ. Nếu nó không muốn nhớ đến thì đừng ép nên tôi cũng không nhắc đến vụ việc."
Lâm Hinh gật đầu, suy tư.
Tạ Dung đáp: "Cảnh sát Lâm, tuy tôi nghi ngờ vụ ngộ độc thực phẩm là có người hại tôi nhưng chuyện này liên quan gì đến hài cốt của Lục Hồng Vân?"
Lâm Hinh cau mày: "Hiện bọn cháu vẫn chưa dám kết luận. Nhưng dựa vào lời khai của bà, cảnh sát sẽ bắt đầu tra xét."
Dứt lời, ba người đứng lên, đi đến cửa.
Tạ Dung mở cửa, nói: "Chúc cô cậu sớm phá án, sớm tìm hung thủ sát hại cô gái đáng thương đó."
Ba người gật đầu, đi về xe. Lâm Hinh bỗng quay đầu nhìn Tạ Dung, hỏi: "Phải rồi, bà có tin việc Lục Hồng Vân yêu học trò mình không?"
Tạ Dung lắc đầu: "Không tin. Lúc đó Lục Hồng Vân đã thích người khác nhưng người ấy không phải nam sinh."
Mắt Lâm Hinh sáng lên, đáp: "Dạ, cảm ơn bà."
Khi ba người rời đi, Lâm Hinh nhìn thấy một chàng trai như vừa đi làm về ở gần nhà Tạ Dung. Anh đi ngang qua họ, bước về phía cửa nhà Tạ Dung, có lẽ là con bà.
Lâm Hinh cảm thấy người này rất quen nhưng vẫn chưa nhớ ra.