38. Chương 38: Lần gặp cuối

Anh Ấy Chết Trước Khi Chia Tay

Chương 38: Lần gặp cuối

Anh Ấy Chết Trước Khi Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ ngày mở viên nang thời gian ấy, Đường Nguyệt đã chìm trong nỗi buồn suốt ba ngày liền, rồi tự nhiên tỉnh táo trở lại vào một buổi sáng nọ.
Cô chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa, bắt đầu chú trọng đến những nghi thức sinh hoạt thường ngày, mua hoa tươi và cây cảnh về trang trí. Mỗi lần gió nhẹ thoảng qua, hương hoa mai lại phảng phất trong ngôi nhà.
Lúc đầu, Đường Nguyệt định đi dạo cùng bố mẹ, nhưng mẹ cô nói: "Không cần con đi cùng đâu, mẹ và cha muốn đi đâu thì cứ đi, con cứ tập trung vào việc của mình là được."
Rồi công việc dần trở lại nhịp độ bình thường.
Đường Nguyệt cập nhật trạng thái trên mạng xã hội, chia sẻ những điều xảy ra gần đây. Chẳng mấy chốc, cô thu hút được sự chú ý của nhiều người, rồi cô đăng một video hướng dẫn trang điểm đơn giản, nhanh chóng đạt kỷ lục lượt xem.
Khi sự quan tâm của mọi người ngày càng tăng, cô cũng nhận được vài công việc. Chẳng hạn như hôm nay, cô cần trang điểm cho một vị khách nhân dịp sinh nhật.
Khu biệt thự của vị khách này có hệ thống an ninh nghiêm ngặt, xe chỉ được dừng ở cổng chính. Đường Nguyệt xuống xe, đi bộ theo đường mòn, tìm kiếm căn nhà nhờ biển số. Cô đi vòng quanh mấy lượt, cuối cùng cũng tìm được căn biệt thự có khu vườn nhỏ phía trước.
Cô gõ cửa.
Một người phụ nữ trung niên, ăn mặc thanh nhã, mở cửa. Trang sức ngọc trai và váy lam khói phối hợp hài hòa, đúng là phong cách mà Đường Nguyệt yêu thích.
Nhưng cô không để tâm đến những chi tiết ấy, bởi cô nhận ra gương mặt quen thuộc của người phụ nữ trước mặt mình, ký ức bỗng ùa về.
Đường Nguyệt từng xem ảnh của bà ấy, thậm chí còn từng gọi video với bà. Người phụ nữ đứng trước mặt cô chính là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời Hướng Cẩn.
Một cái tên bật ra trong đầu cô.
"...Chào dì Lan."
Dì Lan mỉm cười trìu mến: "Đường Nguyệt, dì đã gọi cháu tới đây, mau vào nhà đi."
Đường Nguyệt vẫn còn chút bối rối, nhưng chân đã tự động bước theo dì Lan. Cô e dè nói: "Dì Lan, nếu cần gì thì cứ gọi cháu, cháu không lấy phí đâu."
"Đường Nguyệt à, hôm nay dì hẹn cháu đến đây không phải vì chuyện trang điểm mà là muốn nói chuyện với cháu." Dì Lan ngập ngừng trả lời, đồng thời nói rõ mục đích.
Có phải dì ấy sợ cô không đồng ý nên mới mượn cớ công việc để gọi cô đến?
Suy nghĩ vụt qua trong đầu, Đường Nguyệt nghĩ đến thân phận của người trước mặt – mẹ của Chung Tiểu Thi.
Cô dừng bước, nhưng cũng đã bước vào phòng khách. Suy nghĩ nhiều cũng vô ích, cô quyết định ở lại nghe dì Lan nói chuyện.
Thực ra, Chung Tiểu Thi đang ngồi trên chiếc sofa bọc da rộng rãi. Khi thấy Đường Nguyệt đi theo sau, cô ta đứng phắt dậy, giọng gay gắt: "Đường Nguyệt, cô đến nhà tôi có ý gì? Mau ra ngoài đi, ở đây không chào đón cô!"
Chẳng khác gì người được sắp đặt.
Đường Nguyệt chưa kịp lên tiếng, dì Lan đã trách móc trước: "Tiểu Thi, con nói năng cho lịch sự đi, mẹ là người gọi Đường Nguyệt đến đây đấy."
"Mẹ?" Chung Tiểu Thi ngạc nhiên nhìn mẹ mình.
Dì Lan mời Đường Nguyệt ngồi xuống, rồi quay lại nhìn con gái. Khi bà không mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng ôn hòa kia trở nên nghiêm nghị, đoan trang.
"Trong thời gian qua, con gây chuyện đủ rồi nhỉ? Mẹ chỉ lơ là một chút mà con đã chạy lung tung gây chuyện rồi." Dì Lan nhíu mày: "Nếu không phải cha của Hướng Cẩn gọi cho mẹ, mẹ còn chưa biết chuyện này đâu."
"Con..." Chung Tiểu Thi nghẹn lời.
"Đường Nguyệt, gần đây con gái dì đã làm phiền cháu nhiều quá, dì xin lỗi cháu." Dì Lan cúi người 90 độ trước Đường Nguyệt. Bà vốn là dì, là mẹ, lại hạ mình thấp như thế, khiến người ta cảm thấy gượng gạo.
Đường Nguyệt vội đỡ bà dậy: "Dì Lan đừng làm thế."
Dù không có thiện cảm với Chung Tiểu Thi, nhưng đến giờ, cô cũng không nghĩ đến chuyện "con nợ mẹ đền". Đây vốn là chuyện của người trẻ, người lớn không thể can thiệp.
"Tiểu Thi, con và Đường Nguyệt nói chuyện cho rõ ràng đi, hãy giải thích hết những lời dối trá, những chuyện vô căn cứ con làm đi." Dì Lan nhìn chăm chú vào Chung Tiểu Thi, rồi quay đầu mỉm cười ngượng ngùng.
Bà rời khỏi phòng khách, chỉ còn hai cô gái trẻ trong căn phòng rộng lớn.
Nghe thấy tiếng đóng cửa ở phía cuối hành lang, Chung Tiểu Thi lập tức tức giận: "Đường Nguyệt, cô có ý gì thế? Cô cố tình mách lẻo với cha của Hướng Cẩn đúng không?"
"Tôi chỉ nói lại nguyên văn những gì cô nói với tôi cho ông ấy nghe thôi." Vừa bắt đầu cuộc đối thoại, Đường Nguyệt đã cảm thấy mệt mỏi, nhưng cô vẫn cố gắng lấy tinh thần đối mặt: "Cha Hướng Cẩn nói cô đang nói dối, Hướng Cẩn đã qua đời thật rồi."
"Đúng thế." Lần này, Chung Tiểu Thi thừa nhận rất thoải mái: "Hơn nữa, anh ấy cũng chưa từng chấp nhận tình cảm của tôi."
Đường Nguyệt kinh ngạc, khó hiểu: "Vậy tại sao cô lại lừa tôi?"
Chung Tiểu Thi im lặng một lát.
Có lẽ nhớ đến những gì mẹ vừa nói, hoặc cô ta không muốn tiếp tục giằng co nữa. Cô ta cúi đầu, chậm rãi đáp: "Tôi muốn làm cô khó chịu, còn nữa..."
Không ngờ Chung Tiểu Thi lại trả lời thật lòng, Đường Nguyệt vểnh tai nghe, nhưng vẫn không nghe được nửa câu.
Cô đang thắc mắc, bỗng thấy Chung Tiểu Thi ngẩng đầu lên, vẻ mặt vừa cười vừa khóc.
"Còn nữa là... tôi không thể chấp nhận chuyện anh ấy không yêu tôi, cũng không thể chấp nhận sự thật anh ấy đã chết!"
"Tin nhắn của Hướng Cẩn là giả, tôi đã gửi bằng số điện thoại khác, chỉ đổi tên số điện thoại kia thành Hướng Cẩn thôi."
"Lần trước tôi báo cảnh sát, ép cô trả đồ của Hướng Cẩn cũng chỉ vì muốn lấy chiếc nhẫn hồng ngọc của mẹ anh ấy. Tôi biết anh ấy tặng nó cho cô."
Từng chuyện được phơi bày liên tiếp, khiến Đường Nguyệt sững người. Chẳng mấy chốc, Chung Tiểu Thi lại tung ra một quả bom.
"Cô có biết không? Hướng Cẩn mắc chứng trầm cảm rất nặng."
Sao, sao cơ?
Đường Nguyệt ngơ ngác, câu nói này khiến đầu óc cô bỗng trì trệ hẳn, như chiếc bánh răng ì ạch quay trong bùn.
"Thấy chưa, cô không hề biết gì cả." Chung Tiểu Thi nhìn cô bằng ánh mắt gần như thù hằn: "Anh ấy không dám cho cô biết, sợ cô lo lắng, sợ cô thất vọng. Còn cô thì sao? Cô không hề phát hiện, vẫn vô tư, an tâm hưởng thụ sự dịu dàng của anh ấy!"
Sự ghen ghét hiện rõ trên gương mặt Chung Tiểu Thi.
Đường Nguyệt không hề biết gì, nhưng cô ta thì khác, cô ta đã chứng kiến một Hướng Cẩn tồi tệ nhất.
Thuở học cấp ba, Hướng Cẩn và bố anh từng cãi vã dữ dội. Trong thời gian đó, anh hoàn toàn suy sụp, không chỉ cắt đứt liên lạc với Lý Tử Ngang mà còn tụ tập với đám bạn xấu, đánh nhau.
Hướng Cẩn đánh nhau rất giỏi, nhưng thích thắng đối thủ bằng cách hại người hại mình. Dù đánh bại tất cả côn đồ trong trường, anh vẫn thường bị thương.
Sau lưng anh, chúng đều mắng anh là chó điên.
Khi Chung Tiểu Thi tìm đến anh, đã thấy vết bầm xanh trên khóe môi anh, anh đang uống rượu cùng đám bạn xấu kia. Cuối cùng, cô ta không chịu được, đổ nước đá vào mặt anh.
"Sao anh lại sa lầy đến thế? Nếu mẹ anh còn sống, chắc chắn bà ấy không muốn thấy anh ra nông nỗi này."
Có lẽ câu nói của cô ta đã khiến Hướng Cẩn rung động, anh không đi ẩu đả khắp nơi nữa, quay về chơi với Lý Tử Ngang, rời xa những tên bạn tồi kia. Dần dà, anh mới trở nên dịu dàng như sau này.
Nhưng một Hướng Cẩn như thế lại bị Đường Nguyệt chiếm lấy.
Đường Nguyệt có tư cách gì chứ?
Chung Tiểu Thi không cam tâm, muốn biện minh cho hành vi của mình.
"Tôi ghét cô, cô không hiểu anh ấy bằng tôi, không yêu anh ấy sâu sắc như tôi, cô không hề xứng đáng có được tình yêu của anh ấy!"
Càng nói, cô ta càng mất bình tĩnh.
"Sau khi Hướng Cẩn đi rồi, tôi sắp điên mất! Tôi nhốt mình trong phòng, bỏ ăn suốt nhiều ngày, cuối cùng bị mẹ tôi phát hiện, nhập viện trong đêm. Còn cô thì sao? Cô có thấy đau lòng vì anh ấy không? Cô đã làm gì được cho anh ấy? Người yêu mình chết nhưng cô vẫn sống khỏe như không có chuyện gì xảy ra, tình yêu của cô cũng chỉ đến vậy thôi."
Từng lời trách móc như dao đâm vào tim Đường Nguyệt, khiến cô nghẹn ngào, không thể thở nổi.
Đúng là cô không biết những chuyện về Hướng Cẩn, chắc cô có thể giãi bày, vì anh giấu quá tốt nên cô không chú ý, nhưng mọi chuyện trên đời đều có dấu vết.
Khi nhận ra Hướng Cẩn dần xa cách mình, cô đã nghĩ gì?
Cô cảm thấy quá mệt mỏi.
Cô không thích một Đường Nguyệt lo được lo mất vì Hướng Cẩn.
Cô sợ mình bị tổn thương trong chuyện tình cảm.
Thế là cô quyết định không cần Hướng Cẩn nữa, cũng chẳng cẩn thận tìm hiểu lý do anh dần xa cách. Cô cứ tưởng rời khỏi anh ấy là có thể trở về làm một Đường Nguyệt như trước.
Năm mười lăm tuổi, Đường Nguyệt thấy người dì nhà mình bị bạn trai bỏ. Người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng trong ký ức kia chẳng khác gì một con quỷ thù hận, vừa túm chặt tay cô vừa rít lên thảm thiết: "Tại sao anh ta lại đối xử với tao như thế? Rõ ràng anh ta đã nói sẽ mãi mãi yêu tao mà, tao tin anh ta đến vậy, hy sinh bất chấp vì anh ta, nhưng tại sao anh ta lại lừa tao?!"
Nước mắt hòa với eyeliner, để lại những vệt nhòe nhoẹt trên mặt dì.
Đường Nguyệt hoảng sợ quá chừng, cứ gặp ác mộng suốt mấy ngày liền.
Cô không muốn bản thân trở thành "dì" thứ hai.
Cô yêu Hướng Cẩn nhưng yêu nhất vẫn là bản thân.
Vậy nên dù có khó khăn, cô cũng phải công nhận là mình không hề yêu sâu đậm, yêu điên cuồng như Chung Tiểu Thi.
"Cô có biết tại sao bỗng dưng Hướng Cẩn lại lạnh nhạt với cô không?"
Nghe câu nói này, Đường Nguyệt chợt ngẩng đầu lên.
Chung Tiểu Thi cười nhạt, trông cứng đờ: "Bởi vì anh ấy phát bệnh trầm cảm nặng, không muốn để cô thấy bộ dạng thê thảm của mình."
Dường như, cô ta đang chìm vào ký ức nào đó.
"Vào lúc đó, anh ấy lại bắt đầu uống rượu, thậm chí còn hút thuốc. Tôi nói, Hướng Cẩn à, bạn gái anh có biết bây giờ anh trông thế nào không?"
Chung Tiểu Thi nhớ rất rõ, Hướng Cẩn của lúc ấy không khác gì con chó bên đường bỗng bị đá, anh thoáng tỉnh khỏi thế giới mờ đục kia, khó nén được vẻ đau thương.
Cô ta cũng đau lòng theo, nhưng rồi nghĩ lại, có lẽ đây là cơ hội tốt để Hướng Cẩn rạn nứt với bạn gái, vậy là cô ta không kìm được, đã thốt ra lời cay nghiệt.
"Ai mà mong bạn trai mình thành như thế này cơ chứ? Đường Nguyệt sẽ không thích anh như vậy đâu, không ai thích cả..."
Ngoài em ra.
Ba chữ đầy tình ý vẫn chưa thốt thành lời, cô ta đã im bặt. Cô ta nhìn thấy rồi. Hướng Cẩn khóc.
Giọt nước mắt như sao băng lướt qua gò má, anh nhìn cô ta, cố nở nụ cười gượng gạo chất chồng chua chát: "Anh biết rồi, anh muốn ở một mình."
Anh tiễn cô ta ra ngoài – lịch sự nhưng kiên quyết.
Sau đó, anh không bao giờ cho cô ta vào nữa.
Nhưng khi Chung Tiểu Thi nghe nói đã lâu rồi Hướng Cẩn không đến gặp Đường Nguyệt, lòng cô ta mừng thầm. Chỉ cần qua một khoảng thời gian nữa, chắc chắn bọn họ sẽ chia tay, khi đó cô ta lại đến an ủi Hướng Cẩn.
Suy cho cùng, hai người bọn họ cũng đã thân thiết với nhau lâu năm đến thế, sao Đường Nguyệt có thể sánh được với cô ta chứ?
Cô ta không ngờ, chỉ vì vài câu nói ít ỏi của mình, chứng trầm cảm của Hướng Cẩn dần nặng thêm. Cô ta cũng chẳng lường được Hướng Cẩn sẽ chết, giữa hai người không còn một khả năng nào nữa.
Nếu lúc trước cô ta không thốt ra những câu đó thì tốt rồi. Chỉ cần anh còn sống, dù anh có ở bên Đường Nguyệt, cô ta cũng chấp nhận được.
Chung Tiểu Thi hối hận, cô ta không thể gánh vác nỗi đau này một mình nên mới trút lên Đường Nguyệt. Nhưng dẫu có làm gì, người chết rồi cũng chẳng sống lại được nữa.
Đến tận hôm nay, cuối cùng Chung Tiểu Thi cũng sụp đổ. Cô ta nói ra toàn bộ cho Đường Nguyệt nghe, bao gồm những gì mình từng nói với Hướng Cẩn.
"Rõ ràng tôi thích anh ấy đến thế, bọn tôi thân thiết với nhau từ nhỏ đến lớn, tôi biết tất cả những chuyện về anh ấy, mà tại sao anh ấy lại không thích tôi?"
Chung Tiểu Thi khóc ầm lên, ném báo cáo tâm lý của Hướng Cẩn lên bàn trà. Giờ phút này, cô ta không còn tỏ ra trịch thượng, cũng chẳng quan tâm mình có nhếch nhác trước mặt tình địch hay không, chỉ trút cảm xúc, khóc như điên dại.
Sau khi biết Hướng Cẩn có người yêu, cô ta rất giận. Cô ta cố ý không tiết lộ tin này ra ngoài nhưng cuối cùng mẹ vẫn biết, thậm chí lúc ăn cơm, bà ấy còn khen cô gái kia rất đáng yêu.
Chung Tiểu Thi buông đũa hờn dỗi: "Cô ta không xứng với Hướng Cẩn."
"Tiểu Thi." Mẹ biết cô ta thích Hướng Cẩn, tuy phàn nàn nhưng trong giọng bà vẫn có phần không đành lòng và khuyên nhủ: "Chúng ta không có quyền nói xứng hay không, Hướng Cẩn nghĩ thế nào mới là quan trọng."
"Nhưng mẹ ơi, mẹ chăm sóc anh ấy lâu đến thế, anh ấy phải cảm kích mẹ mới đúng. Dù vì đền ơn, anh ấy cũng có thể hẹn hò với con."
"Con nói bừa cái gì đó! Chuyện này không thể tính toán như vậy, mẹ chưa từng nghĩ đến chuyện đền ơn gì cả."
Thấy mẹ tức giận, tuy lòng không phục nhưng Chung Tiểu Thi vẫn ngoan ngoãn không nói gì.
Giờ đây nhớ lại, hóa ra mẹ cô ta đã nhìn thấu hết thảy từ lâu rồi.
...
Tiếng khóc của Chung Tiểu Thi văng vẳng bên tai, như tiếng kêu của con vật, khiến đầu óc Đường Nguyệt rối như tơ vò.
Cô ngồi trên sofa, đọc hết báo cáo tâm lý của Hướng Cẩn. Thì ra anh đã được chẩn đoán mắc trầm cảm từ nhiều năm trước.
Bức màn bị xé toạc, sự thật trần trụi khiến cô gần như không thốt nổi thành lời.
Trong lúc choáng váng, cô như nghe được tiếng ông trời bật ra tiếng cười khinh bỉ.
Một lúc lâu sau, Đường Nguyệt mới chật vật đứng dậy, thân thể nặng nề như đổ bê tông, bước về phía cửa.
Cô không thể ở lại nơi này nữa, nếu không, chính cô cũng sẽ gục ngã mất.
"Đường Nguyệt." Chung Tiểu Thi gọi cô lại với giọng khàn đặc: "Qua một thời gian nữa, tôi và mẹ sẽ đi nước ngoài."
Cô không biết tại sao Chung Tiểu Thi lại nói chuyện này cho mình nghe, có lẽ, ngay cả chính bản thân Chung Tiểu Thi cũng không hiểu tại sao mình buột miệng như thế.
Nhưng bọn họ đều có linh cảm, hẳn là sau này hai người sẽ không gặp nhau nữa.
Những người từng gắn bó với Hướng Cẩn đều lần lượt rời đi.
"Chúc cô thuận buồm xuôi gió."
Mãi đến khi lên tiếng, Đường Nguyệt mới biết giọng mình cũng khàn đặc.
Sau đó, cô đi một mạch rời khỏi nơi đây, không quay đầu lại.