Anh Ấy Cuồng Yêu Tôi - Ngân Bát
Chương 96: Bóng Tối (1)
Anh Ấy Cuồng Yêu Tôi - Ngân Bát thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Thích hơn rồi!]
Chu Tích Tuyết không ngờ Cận Dập lại trực tiếp thuê trực thăng bay thẳng về nhà. Cô hoàn toàn choáng váng.
Tiếng cánh quạt gầm rú chói tai, tạo thành một luồng gió mạnh, phác họa rõ vóc dáng cao lớn, cường tráng của anh, khiến khí chất anh càng thêm lạnh lùng, đáng sợ.
Tim cô cũng đập thình thịch không ngớt.
Chuyện cô nói ly hôn qua điện thoại chỉ là bốc đồng vì giận dỗi, về sau khi bình tâm lại, cô đã phần nào hối hận.
Anh vốn nhạy cảm, tự ti, đa nghi, lại yếu đuối. Giờ này chắc anh đang lo lắng đến phát điên. Nếu không, anh đã chẳng dùng đến phương tiện đặc biệt như trực thăng để vội vã trở về.
Chu Tích Tuyết quay người, đối diện chiếc camera giám sát treo ở góc tường. Cô yên lặng đứng chờ ở đây, biết chắc Cận Dập sẽ tìm đến ngay.
Căn phòng này là nơi cô ở từ ngày đầu tiên bước vào tòa lâu đài, mọi thứ vẫn được giữ nguyên như cách đây mấy tháng. Nhưng hôm nay, tâm trạng cô đã hoàn toàn khác.
Quả nhiên.
Chỉ một lát sau, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên. Như một mãnh thú đang truy đuổi con mồi trong đêm tối, bầu không khí tràn ngập căng thẳng và bất an, khiến người ta tim đập liên hồi.
Chưa kịp bước đến cửa, Chu Tích Tuyết đã thấy cánh cửa phòng bật tung vì một lực mạnh.
Gần như trong nháy mắt, Cận Dập lao đến trước mặt cô.
Cô còn chưa kịp nhìn rõ anh, đã bị một lực mạnh ấn chặt vào vòng tay ấm áp.
Cái ôm siết chặt đến nghẹt thở.
Cận Dập vốn cao hơn cô cả cái đầu, giờ lại dùng một tay giữ gáy, một tay ôm siết cô, giam giữ cô trong lòng.
Khuôn mặt cô chôn chặt vào ngực anh, cô giãy giụa hai cái rồi đỏ mặt.
"Ưm, mau buông em ra." Cô gần như không thở được.
"Không buông." Cận Dập đáp khẽ, giọng nói không thể thương lượng. Nhưng cơ thể anh lại run lên rõ rệt.
Nếu buông cô ra, liệu cô có rời đi ngay lập tức không?
Anh đang run – run vì sợ.
Sợ cô nói ly hôn, sợ cô bỏ đi, sợ cô vĩnh viễn rời xa anh.
Chu Tích Tuyết định giải thích, nhưng Cận Dập không cho cô cơ hội. Anh hôn cô cuồng nhiệt, dồn dập, sợ cô bật ra những lời khiến anh run rẩy, nên chỉ biết siết chặt hơn.
"Cận Dập, ưm, đừng…" Chu Tích Tuyết không thể tránh khỏi nụ hôn điên cuồng của người đàn ông này, đành vừa chống cự vừa đánh nhẹ vào lưng anh.
Nhưng vô ích. Cơ thể anh như được đúc bằng thép, những cú đánh nhẹ của cô chẳng hề hấn gì.
Bất lực, cô cắn mạnh vào môi anh. Ngay lập tức, miệng cô tràn ngập vị tanh của máu – máu của anh.
Thế nhưng, cơn đau không khiến Cận Dập dừng lại. Ngược lại, nụ hôn của anh càng thêm mãnh liệt. Anh bế bổng cô lên, ấn cô vào tường, siết chặt không buông.
Chu Tích Tuyết đành đầu hàng.
Cô ngoan ngoãn đón nhận nụ hôn của anh, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng anh, cố gắng trấn an cảm xúc hỗn loạn nơi anh.
Cách này dường như hiệu quả hơn việc giãy giụa nãy giờ. Nụ hôn của anh dần dịu lại, và cuối cùng, họ cũng có thể thở.
Một hồi lâu sau, anh mới từ từ lùi lại, trán tựa vào trán cô.
Mắt Cận Dập đỏ hoe, lông mày nhíu chặt.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp – bất ngờ, không tin, lo lắng, đau đớn – như chú cún con sợ bị chủ ruồng bỏ, bất lực và hoang mang.
"Em xin lỗi." Chu Tích Tuyết nhìn đôi môi rách rướm máu của Cận Dập, lòng chua xót dâng trào.
Lời xin lỗi này không chỉ vì đã cắn anh, mà còn vì câu nói ly hôn bồng bột kia.
"Cận Dập, em không thật sự muốn ly hôn với anh." Chu Tích Tuyết đưa tay ôm lấy khuôn mặt anh, nghiêm túc nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, dịu dàng giải thích. "Là Simmons dọa em. Hắn cho em xem rất nhiều ảnh và video… Em thừa nhận, có một khoảnh khắc, trong lòng em thật sự rối bời."
Cận Dập nghẹn lại, giọng khàn: "Ảnh và video gì?"
"Là những bức ảnh thân mật giữa anh và người phụ nữ khác… Nhưng em biết đó là giả."
Nghe xong, Cận Dập tức thì mất kiểm soát – anh muốn đi giết Simmons ngay lập tức.
Chu Tích Tuyết kiên nhẫn dỗ dành: "Em đã lừa nhốt Simmons trong phòng, muốn anh về xử lý. Nhưng em gọi nhiều lần mà anh đều không nghe máy, nên em rất lo."
Cận Dập không nói gì, chỉ ôm chặt cô hơn, vùi mặt vào hõm cổ cô.
Lúc này, anh chỉ muốn ôm cô thật chặt, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô, để chắc chắn cô vẫn an toàn, vẫn ở bên anh.
Trái tim anh vẫn tràn ngập bất an.
Nếu cô thật sự rời đi, anh sẽ rơi vào vực sâu vĩnh viễn.
Nghĩ đến đó, tim anh lại đập nhanh. Cảm giác hoảng loạn khi nghe cô nói ly hôn qua điện thoại vẫn còn nguyên.
Là anh bất cẩn.
Tòa lâu đài này không có hệ thống bảo vệ thông minh, trước đây Simmons ra vào tự do, anh cũng không để ý, nên không bố trí phòng vệ.
Sau đó họ sống ở biệt thự trong thành phố, nơi an ninh nghiêm ngặt, anh luôn ở bên cô, nên chẳng lo điều gì.
Anh không ngờ Simmons lại lợi dụng lúc anh vắng mặt để đột nhập vào đây.
"Simmons có làm em bị thương không?" Cận Dập hỏi, hơi thở gấp.
Chu Tích Tuyết lắc đầu: "Không có."
Cô biết không thể dùng sức đối đầu với hắn, nên giả vờ yếu đuối để hắn chủ quan, từ đó dễ xử lý hơn.
"Hắn nói gì với em? Làm gì em?"
"Hắn nói rất nhiều lời dối trá, em không tin câu nào. Anh yên tâm, hắn không đụng đến em một sợi tóc."
Những lời chia rẽ tình cảm vợ chồng, cô không muốn Cận Dập biết. Chỉ thêm tức giận, chẳng ích gì.
Cận Dập đưa tay vuốt ve khuôn mặt Chu Tích Tuyết, thở dài sâu.
Anh thật may mắn – cô vẫn bình an đứng trước mặt anh.
Dù sao, anh cũng sẽ không để Simmons yên.
Cận Dập buông cô ra, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ, định đi dạy cho Simmons một bài học.
Nhưng Chu Tích Tuyết nắm chặt tay anh, kéo lại.
"Cận Dập, em biết giờ anh rất hận hắn, nhưng anh không thể làm chuyện trái pháp luật. Đó là nguyên tắc." Cô nắm chặt cổ tay anh, ngăn anh hành động quá khích.
"Được." Anh gật đầu.
Đúng vậy. Anh sẽ không phạm pháp. Nhưng anh có thể dùng pháp luật làm vũ khí.
Với tư cách chủ nhà, anh có quyền tự vệ trước kẻ xâm nhập. Nếu trong quá trình tự vệ, lỡ tay gây thương tích, đó là chuyện ngoài ý muốn.
Chu Tích Tuyết định đi theo anh lên lầu, nhưng bị anh ngăn lại.
Anh không muốn cô nhìn thấy cảnh máu me bạo lực.
Anh bảo cô ở lại trong phòng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh lại khóa cửa lại.
Khi Chu Tích Tuyết nhận ra thì đã không thể ra ngoài được.
Cô không hiểu sao anh nhốt mình, liền gõ cửa ầm ầm, lớn tiếng yêu cầu Cận Dập thả cô ra.
Giọng Cận Dập vọng vào từ phía ngoài: "Mười phút, anh sẽ xong ngay."
"Nhưng em cũng muốn đi cùng…"
Khi cô còn đang nói, tiếng bước chân của anh đã khuất xa.
Chu Tích Tuyết gõ thêm vài cái, thấy không ai đáp, đành bất lực ngồi phịch xuống ghế sofa.
Cô còn muốn xem Simmons bị xử lý thế nào, giờ thì đành ở lại phòng mà buồn bực.
Mười phút.
Chu Tích Tuyết bắt đầu đếm ngược, chờ Cận Dập trở về.
Thực tế, chưa đầy mười phút, anh đã quay lại. Tốc độ nhanh đến mức cô tưởng anh để quên gì đó.
Tay nắm cửa xoay, Chu Tích Tuyết cảm nhận được, lập tức ngồi dậy.
Cận Dập đẩy cửa bước vào, vẻ mặt dữ dội đã giảm đi bảy tám phần.
"Simmons đâu anh?" Cô bước tới hỏi.
"Anh đã xử lý hắn rồi."
"Xử lý thế nào?"
Cận Dập im lặng một lúc, do dự có nên nói thật hay không.
Sự im lặng càng khiến Chu Tích Tuyết tò mò: "Anh mau nói đi!"
Anh chọn cách ngắn gọn: "Anh bẻ gãy một tay và một chân của hắn."
Còn quá trình có bao nhiêu máu me, anh không kể – sợ cô sợ hãi.
Chu Tích Tuyết không quá sốc. Cô từng xem phim bạo lực nên cảnh này không xa lạ. Một tên phản diện như Simmons, dù trong phim cũng chẳng có kết cục tốt.
"Vậy giờ hắn ở đâu?"
"Trên nền nhà, đang rên rỉ vì đau đớn."