Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm 2016, mùa hè.
Bên ngoài kính chắn gió của máy bay, không thể phân biệt đâu là ngày, đâu là đêm. Những đám mây xám xịt đan dày đặc, liên tục ép sát vào mặt kính. Bốn phía bao quanh là màn mây đen kịt, nhưng vẫn vang vọng tiếng ù ù xé gió.
Trên bảng điều khiển, các đèn nút và đồng hồ mờ nhòe, sáng lập lòe thành từng mảng. Một bàn tay đeo găng da cứng, siết chặt lấy cần lái.
“Lão Biên!… Cơ trưởng Biên!” – Cơ phó thúc giục.
Không rõ vì thời tiết hay điều gì khác, trước mắt Biên Chí Huy, bóng dáng cơ phó dần trở nên mờ nhòe, phủ lớp xám lạnh.
Một tia chớp xé ngang bầu trời. Đám mây đen như bóng đèn hỏng, chập chờn nháy hai cái.
Mưa trút xuống như thác.
“Không kịp nữa.” – Biên Chí Huy nói – “Tôi phải xuyên qua.”
Sấm nổ, chớp loé, gió cuộn như bão.
Tiếng gió rít gầm vang không ngớt.
---
Năm 2023, mùa đông.
Trong cơn mơ màng tỉnh thức, Biên Vũ thấy trần nhà dường như đang lay động. Y nhắm mắt, rồi mở ra. Những hình ảnh mờ nhòa dần hợp lại, lớp sơn loang lổ trên trần hiện rõ từng nét.
Theo bản năng, y bật radio đầu giường. Bản tin buổi sáng giúp đầu óc tỉnh táo: “Theo báo cáo chính thức, tính đến ngày 25/01/2023, hộp đen thứ hai của chuyến bay vẫn chưa được tìm thấy. Có ý kiến trên mạng cho rằng tai nạn này có thể do phi công phán đoán sai trong điều kiện sương mù, tầm nhìn thấp, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến sự kiện 21/08/2016…”
Ngoài cửa sổ, gió thổi rít qua, tấm rèm đỏ cũ bay phần phật, ánh sáng le lói yếu ớt.
Biên Vũ nhìn giờ trên điện thoại – 8 giờ sáng.
Y ngồi dậy, mắt còn cay nhức, chân mò tìm đôi dép lê, tay vuốt nhẹ mái tóc vàng nhạt rủ xuống trán, hé miệng, ngáp khẽ.
Mang dép, y bước đến cửa sổ. Cửa kính hoa văn hải đường rung lắc cọt kẹt.
Y mở khóa sắt, kéo mạnh cửa. Gió ùa vào, thổi tung mái tóc vừa được vuốt gọn.
Y ngủ ở tầng hai. Mở cửa sổ, tầm mắt dừng lại ở cảnh vật tầng hai.
Trời u ám, sương mù giăng kín.
Ngoài kia là một bãi cỏ ô rô rộng chừng hai mẫu, cỏ mọc hoang, cao ngang bắp chân. Gió thổi qua, cỏ dập dờn như sóng xanh. Xa xa, cách chục cây số, bên kia ngọn núi, mặt biển lấp lánh dưới nắng, một chiếc tàu du lịch trượt nhẹ trên mặt nước.
Biên Vũ định giặt bộ chăn ga màu xanh, nhưng trời như thế này, giặt xong cũng chẳng phơi được.
Y đóng cửa lại, bước ra ban công thu quần áo phơi từ hôm qua.
Ban công này do Tứ thúc công xây từ những năm 90, lát gạch đỏ, vài viên đã nứt, chưa kịp sửa. Hàng rào gạch hoa bị vỡ góc, hoa văn chẳng còn hình dạng. Không ai rảnh lo sửa, đến chậu hoa cũng không có.
Chỉ có giá treo quần áo trên trần là còn mới, lắp cách đây hai năm.
Biên Vũ xoay tay cần, thanh ngang từ từ hạ xuống. Quần áo gần như khô, nhưng vẫn còn ẩm, cần mang vào nhà sưởi thêm.
Xong việc vặt, khoảng 8 giờ 30, Biên Vũ bắt đầu công việc chính.
Đi xuống lầu, y thấy Tứ thúc công đang cãi nhau với một phóng viên đang đứng ngoài sân.
“Thấy chưa? Chứng minh thư ghi rõ Trầm Quốc Ôn! Nhà này chỉ có họ Trầm! ‘Trầm’ là im lặng, không phải ‘Thẩm’! Làm gì có họ Biên!” – Ông lớn tuổi gần 70, nhưng giọng vẫn sang sảng – “Muốn hỏi chuyện máy bay thì ra sân bay! Nhà tôi có máy bay à?”
Phóng viên “cứng đầu” cãi lại: “Địa chỉ ghi rõ ràng ở đây, tên thì đổi được, chứng minh thư cũng thay được. Tài liệu này sai kiểu gì mới được?”
Tứ thúc công tức giận: “Cậu có hiểu tiếng người không hả?”
Phóng viên cầm điện thoại quay phim: “Sao ông phản ứng dữ vậy? Ông có quan hệ gì với Biên Chí Huy? Sự thật về vụ tai nạn năm đó là gì?”
Tứ thúc công đẩy mạnh phóng viên ra ngoài, mắng bằng tiếng địa phương, hỏi gã có nghe hiểu không. Phóng viên vẫn bám theo, ông đành đóng sầm cổng sắt, khóa chặt. Người kia gọi vài tiếng ngoài cửa, không ai đáp, cuối cùng đành bỏ đi.
Vào nhà, Tứ thúc công lẩm bẩm chửi “đồ đoản mệnh”, có lẽ là mắng thằng phóng viên kia, giữa trời gió còn leo lên tận núi. Ông tức đến mức ho sù sụ.
Biên Vũ uống gần nửa chai sữa tươi, hỏi ông có cần hâm phần còn lại không. Tứ thúc công lắc đầu, nói đã ăn cháo, rồi bảo sẽ lên lưng chừng núi lấy con gà nhờ người mổ hôm qua.
Biên Vũ nhìn trời: “Gió to.”
Tứ thúc công như không nghe thấy. Một lát sau, ông khoác áo, nhét chìa khóa vào túi: “Chỉ vài bước thôi, về ngay.”
Cửa mở rồi đóng *rầm* – Tứ thúc công lúc nào cũng đóng cửa mạnh như vậy.
Qua những lỗ hoa trên bức tường sân, Biên Vũ thấy ông nhanh chân bước xuống núi.
Y cất sữa vào tủ lạnh, ngồi xuống bàn làm việc, cầm lên bức tượng gỗ chưa hoàn thiện cùng con dao khắc, tiếp tục công việc dang dở.
Bàn làm việc đặt sát tường. Trên tường là chiếc gương mờ bụi, gắn từ hơn 20 năm trước, lớp thủy ngân phủ bên trong đã phần lớn bị oxy hóa, biến thành những hoa văn kỳ lạ, chỉ còn một nửa gương soi được.
Trong mảnh gương còn lại, chỉ phản chiếu nửa khuôn mặt Biên Vũ.
Y mang một phần tư dòng máu Belarus. Mái tóc thừa hưởng từ gia đình ngoại, thoạt nhìn trắng, ánh vàng nhạt; dưới đèn thì sáng bạc, dưới nắng thì chuyển vàng nhạt. Da y trắng, nhưng không ửng hồng. Khuôn mặt mang nét Trung Hoa, nhưng không thuần túy: hốc mắt không sâu, mắt hai mí, mũi cao, môi trên mỏng, dưới đầy – là sự pha trộn giữa vẻ đẹp sắc sảo phương Tây và sự dịu dàng phương Đông.
Đôi mắt y, khi thiếu ánh sáng, khó đoán được màu: lúc tối thì đen, lúc sáng thì ánh lên sắc xanh rêu pha hổ phách nâu.
Giờ ánh sáng yếu, trong gương, đồng tử y nâu xanh như phủ một lớp sương lạnh.
Dù thường xuyên di chuyển, Biên Vũ lớn lên ở Trung Quốc, ông nội và cha đều là người Trung Quốc, nên y tự nhận mình là người Trung Quốc. Hồi đi học, để trông giống người phương Đông hơn, y từng nhuộm tóc đen; không để ý kỹ, chẳng ai nghĩ y có máu Tây.
Y đang khắc một tượng nữ tu sĩ, đầu phủ khăn voan, hai tay chắp lại như đang cầu nguyện. Khăn voan là phần khó nhất, đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ.
Trước bữa trưa, Tứ thúc công trở về, tay xách túi đựng con gà đã mổ sẵn, bảo chiều hầm, tối uống rượu. Biên Vũ đang tập trung vào góc bức tượng, không đáp lời.
Gió ngoài trời bỗng ngừng thổi. Ánh nắng từ cửa sổ rọi vào, xiên qua ngón tay y đang cầm con dao khắc.
Biên Vũ ngừng tay, dẹp việc lại, vội lên lầu tắt lò sưởi, mang quần áo ra ban công phơi tiếp. Đôi chân dài, trắng, trong chiếc quần ngắn, thoăn thoắt đi lại.
Tối hôm đó, Tứ thúc công lại lôi túi hồ sơ hợp đồng ra, ngồi xem lại tờ giấy, chẳng biết lần thứ mấy. Giấy gần như ướt vì mồ hôi tay.
Ông vừa xem vừa không ăn, liên tục thở dài, bực bội lẩm bẩm: “Sao lại bị lừa!” – Câu này ông đã lặp đi lặp lại từ tháng trước.
Vài tháng trước, Tứ thúc công ký hợp đồng cung cấp độc quyền với một công ty, vì có xưởng gỗ nhỏ ở quê, muốn tìm đầu ra tiêu thụ. Nghĩ rằng đã tìm được hướng đi, ai ngờ chưa đầy hai tháng, đối tác lấy lý do “chất lượng hàng không đạt” để đơn phương hủy hợp đồng, không chịu trả phí vi phạm, hàng đã nhận chỉ thanh toán 80% giá trị.
Tứ thúc công lên mạng hỏi luật sư, họ nói hợp đồng ghi rõ ràng, muốn kiện thì cứ kiện. Nhưng ai cũng hiểu, kiện ở địa phương họ, họ có vô số cách kéo dài, chi phí tốn kém, cuối cùng có khi còn lỗ.
Biên Vũ đã khuyên ông từ vài năm trước: cứ giao dịch qua nền tảng mạng, ngoài nền tảng thì đừng tin ai. Ông không nghe, luôn tự hào rằng mình từng đi khắp nửa nước buôn bán, kinh nghiệm dạn dày. Giờ bị lừa, muốn đòi lại công bằng, nhưng công ty kia ở Thân Hải, ông già cả, không thể đi xa. Gần đây lại đang bận hoàn thiện tượng Bồ Tát sáu mặt cao 1m7, chân tay không còn nhanh nhẹn.
Hôm trước, Biên Vũ đã nói sẽ giúp ông đến tận công ty đòi lý lẽ, dù không kỳ vọng nhiều, nhưng phải làm để ông bớt day dứt.
Ăn tối xong, y lên tầng hai thu dọn hành lý. Chỉ đi vài ngày, không cần mang theo vali.
Tứ thúc công bước vào phòng, đưa cho y một tấm thẻ thành viên khách sạn Gridwins ở Thân Hải, nói tìm thấy trong di vật của cha y, không biết còn tiền không, nhưng có thể dùng được.
Biên Vũ gọi điện hỏi khách sạn, lễ tân cho biết thẻ là loại cũ, chưa đăng ký tên, vẫn còn tiền, chỉ cần biết mật khẩu là dùng được. May mắn là mật khẩu được ghi ở mặt sau thẻ.
Trước khi đi, Tứ thúc công liếc nhìn tủ quần áo của y.
Bộ đồng phục học viên phi công – tay áo vàng nửa – nhăn nhúm, treo lơ lửng như một ông già gầy guộc.
“Áo sắp mốc rồi, không mang thì vứt đi.” – Tứ thúc công nói nhỏ.
Biên Vũ không đáp, chỉ lấy vài bộ đồ thay, nhét vào túi du lịch, rồi đẩy bộ đồng phục vào sâu trong tủ.
Tứ thúc công bĩu môi, nhắc y nhớ mang theo hợp đồng.
Biên Vũ “ừ” một tiếng, rồi hỏi: “Hợp tác với công ty kia, ông báo tên gì?”
“Dĩ nhiên là Trầm Quốc Ôn, còn báo tên nào nữa?”
Tứ thúc công trước kia cũng họ Biên, tên gì thì y không nhớ. Ông đi xa quá lâu. Năm 15 tuổi rời nhà, từ đó lấy tên Trầm Quốc Ôn. Năm nay 68 tuổi, đã sống dưới cái tên ấy suốt 53 năm. “Trầm” ở đây, ông luôn đọc là “trầm lặng”, chứ không phải “Thẩm”. Ông vẫn đọc vậy, Biên Vũ không sửa, cũng đã quen.
Tứ thúc công nhắc y nhớ mang chứng minh thư, rồi xuống lầu.
Biên Vũ đặt chứng minh thư lên bàn.
Bảy năm trước, ông đã đổi tên y. Trên chứng minh thư giờ đây ghi là Trầm Ngộ.
Y nhớ lại: tờ chứng minh thư ghi “Biên Vũ” đã bị cắt nát.