Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt
Chương 78: Hương Thơm Quấn Quýt
Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên Vũ đứng sững, ánh mắt chạm vào Phương Bạch Dạng một lúc lâu, mặt bỗng dưng nóng bừng. Y vội quay đi, gỡ tay anh ra, ho khan vài tiếng để lấy lại bình tĩnh: “Du thuyền này to thật, bên trong ra sao?”
Lòng bàn tay Phương Bạch Dạng còn giữ ấm từ má Biên Vũ, anh khẽ nắm lại, nói: “Tôi dẫn cậu đi xem.”
Vừa bước vào khu salon trên boong chính, Biên Vũ sững người trước khung cảnh trước mắt.
Xung quanh được trang trí bằng những bông hoa bất tử hồng, vài quả bóng bay lơ lửng giữa không trung, trên bàn trà là chiếc bánh kem hai tầng, dòng chữ “Happy birthday” được viết tinh tế.
Chuyện gì đây? Biên Vũ thầm hỏi.
“Trước không phải tôi nói sẽ bù sinh nhật cho cậu sao?” Phương Bạch Dạng suýt quên dặn trợ lý chuẩn bị hôm nay, hơi ngượng ngùng đẩy vai Biên Vũ xuống sofa, “Sinh nhật cậu mới qua nửa tháng, bù bây giờ cũng chưa muộn, đúng không?”
Những hình ảnh trang trí kiểu này trước giờ thường khiến người ta cảm thấy sến súa. Nhưng do vật liệu cao cấp, tổng thể lại không hề rẻ tiền, cộng thêm sự sắp đặt tỉ mỉ của nhà thiết kế hàng đầu do Phương Bạch Dạng thuê riêng, nên toàn cảnh vừa ấm áp vừa tinh tế.
Biên Vũ ngồi trên sofa, nhìn quanh: bánh kem, bóng bay, hoa bất tử, và cả tháp sâm panh trên bàn – “Có cần phải cầu kỳ thế này không?”
“Cầu kỳ gì chứ.” Phương Bạch Dạng đặt tay lên vai y, “Tôi chỉ muốn cậu thư giãn, đừng lúc nào cũng nghĩ đến phiên tòa, chứ cứ thế này thì sớm hỏng người mất.” Nói xong, anh đứng dậy, “Cậu đợi tôi một chút, tôi lái thuyền ra chỗ đẹp, rồi sẽ hát chúc mừng sinh nhật.”
Phương Bạch Dạng bước vào khoang lái, khởi động động cơ, đưa con thuyền từ từ rời bến, lướt giữa dòng sông đêm.
Biên Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng trong bóng đêm dần trôi về phía sau.
“Nếu đi biển thực sự, tôi sẽ đổi thuyền lớn hơn. Lúc đó, trên thuyền chỉ có hai ta.” Khoang lái thông với khu salon, không có vách ngăn, nên Biên Vũ nghe rõ giọng Phương Bạch Dạng, “Cậu nghĩ xem, nếu tôi cứ để thuyền chạy mãi, không bao giờ cập bến, vậy cậu có bị tôi giam cả đời không?”
Biên Vũ nhếch mép: “Lần cuối tôi nghe kiểu thoại này là trong ‘Tình Yêu Thời Thổ Tả’.”
Phương Bạch Dạng cười: “Tôi khác nhân vật chính trong sách đó. Hắn rời xa nữ chính, rồi vẫn có thể yêu người khác. Còn tôi thì không làm được.” Giọng anh dịu lại, “Có những người, cả đời chỉ gặp được đúng một ‘số duy nhất’.”
Biên Vũ trầm ngâm một lúc, khẽ nói: “Chẳng ai là số duy nhất của ai cả.” Phương Bạch Dạng không nghe rõ, chỉ liếc y một cái.
Ánh đèn ngoài cửa sổ chiếu vào khuôn mặt Biên Vũ. Với anh lúc này, y như vầng trăng lạnh lùng, xa vời vợi.
Lái một đoạn, Phương Bạch Dạng hỏi Biên Vũ có muốn thử cầm lái không. Y lắc đầu: “Tôi không có bằng lái du thuyền, không dám mạo hiểm.”
Vài phút sau, con thuyền dừng lại giữa sông.
Biên Vũ nhìn ra ngoài – đây là đoạn đầu bờ sông, mặt tiền một tòa nhà thương mại phát sáng bằng đèn LED, tạo thành hình trái tim màu hồng lung linh.
“Chỗ này đẹp.” Phương Bạch Dạng cảm thấy hình trái tim rất hợp với không khí hôm nay.
Anh dừng thuyền, quay lại khu salon, rút từ ngăn kéo bàn trà một hộp thuốc lá Capstan, lấy ra một điếu đen mảnh, kẹp giữa ngón tay đưa đến miệng Biên Vũ.
“Cảm ơn.” Biên Vũ ngậm điếu thuốc, “Kiểu này lạ nhỉ.”
Phương Bạch Dạng bật lửa, châm cho y.
Biên Vũ hít một hơi, mùi thơm nhẹ nhàng phảng phất cà phê và sô-cô-la: “Hương cũng đặc biệt.”
Phương Bạch Dạng lấy một ly sâm panh từ tháp rượu, đưa cho y: “Loại thuốc này, uống kèm sâm panh mới đúng điệu.”
Biên Vũ nhấp một ngụm. Vị trái cây trong sâm panh hòa quyện với hương cà phê và sô-cô-la từ thuốc, khiến căng thẳng dồn nén suốt nhiều ngày dường như tan biến.
Phương Bạch Dạng cắm nến lên bánh kem, châm lửa.
“Ăn bánh trước không?” Anh hỏi.
“Chưa muốn ăn.” Biên Vũ đáp. Những ngọn nến lặng lẽ cháy, y không thổi tắt.
Ngăn kéo bàn trà vẫn chưa đóng, bên trong để vài lọ nước hoa.
Biên Vũ chợt nhớ đến lần ở xưởng nước hoa ven biển Lư Đảo, Phương Bạch Dạng đã mua sạch cả cửa hàng nguyên liệu. Y không nghĩ ngợi nhiều, chỉ đơn thuần nhớ lại.
Thấy ánh mắt y, Phương Bạch Dạng lấy mấy lọ ra: “Mới mua, tôi nghĩ mùi này rất hợp với cậu.” Anh cầm lọ bao bì dài, xịt một cái – hương hoa hồng ẩm ướt hoà lẫn chút nồng nàn của rượu nhẹ nhàng quấn quanh.
Mùi hương đậm nhưng không gắt, bao phủ lấy Biên Vũ. Y cảm thấy hơi choáng, nhưng lại không muốn rời xa.
“Nước hoa gì vậy?” Biên Vũ hỏi.
“Valentino.” Phương Bạch Dạng cười, “Mấy lọ này là nước hoa nữ.”
Biên Vũ “ồ” một tiếng, rồi nhấp tiếp ngụm sâm panh.
“Uống chậm thôi, rượu này mạnh.” Phương Bạch Dạng nhắc.
Biên Vũ mới để ý rằng ly sâm panh đã gần cạn nửa. Y vốn uống rượu kiểu này – nhanh, mạnh, để tê liệt thần kinh, giúp thư giãn tức thì. Nên mỗi lần uống, y thường không để ý mình đã uống bao nhiêu.
Lần này, y cố gắng kìm chế, đặt ly xuống. Nhưng như Phương Bạch Dạng nói, rượu mạnh, lên nhanh. Cộng thêm hương thơm ngập tràn trong không khí, Biên Vũ cảm thấy mí mắt nặng trĩu.
Đúng lúc ấy, lưng ghế sofa phía sau đột nhiên chuyển động, phần đệm dưới mông y từ từ kéo dài ra.
Biên Vũ giật mình.
Phương Bạch Dạng nhấn nút điều khiển sofa thông minh, nói: “Nếu mệt thì ngả ra nghỉ đi.”
Lưng ghế đã dừng ở tư thế nằm nghiêng. Biên Vũ tựa vào lớp đệm da mềm, cả người buông lỏng, buồn ngủ dâng lên, khẽ ngáp.
Ánh đèn ngoài cửa sổ đổi màu, mờ dần, chuyển sang sắc tím mơ mộng.
Hương thơm trên người Biên Vũ như cũng nhuộm màu tím dịu, nhẹ nhàng như bàn tay mềm mại vuốt ve khuôn mặt y. Y hơi ngẩng cằm, đôi mắt phủ lớp sương mờ, vẻ điềm tĩnh thường ngày giờ đây phảng phất nét lười biếng mê hoặc.
Phương Bạch Dạng ngồi cạnh, hút thuốc, ánh mắt cúi xuống nhìn vẻ mệt mỏi của y. Anh vô thức đưa tay ôm vai, ngón cái khẽ lướt qua vành tai.
Biên Vũ như không cảm nhận được sự chạm nhẹ ấm áp ấy, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mặt sông lung linh ánh đèn, không gian trong thuyền chìm vào một giấc mộng mơ.
Phương Bạch Dạng nhớ lại nụ hôn ban ngày. Anh cảm thấy nó quá ngắn, không khí cũng không đủ tốt.
Thấy Biên Vũ tựa vào lòng mình mà không hay, trái tim anh như bị kéo căng.
Khi môi anh chạm vào môi dưới của Biên Vũ, từ từ tiến sâu, y như tỉnh táo hơn. Mắt y mở to, nhưng lưỡi đã bị cuốn vào một nụ hôn ướt át, quấn quýt.
Điếu thuốc trên tay bị gạt đi, Phương Bạch Dạng đè y xuống sofa.
Đến khi cổ y bị hôn, Biên Vũ giật mình, như thoát khỏi làn sương mờ ảo của hương thơm, vội đẩy vai Phương Bạch Dạng.
Nhưng lần này, y không đẩy anh ra hẳn. Phương Bạch Dạng nhẹ nhàng nắm lấy tay y, khẽ nói bên tai: “Chỉ thử một lần thôi. Nếu cậu không thích, tôi sẽ dừng ngay.”
Biên Vũ quay mặt đi: “Phương Bạch Dạng… không được.”
Phương Bạch Dạng cởi từng nút áo sơ mi của y, tay lướt nhẹ trên làn da mịn: “Sao lại không? Cậu không thích tôi sao?”
Biên Vũ nhắm mắt, cắn môi, cuối cùng chỉ thều thào: “Thật sự… không được…”
Phương Bạch Dạng cúi nhìn cổ áo y mở rộng, ánh mắt như ẩn chứa một ngọn lửa. Anh cảm thấy mình đang mất kiểm soát, thầm chửi thầm: *Mẹ nó, ai mà chịu nổi chứ?*
Thân hình hoàn hảo nằm trước mắt, ngay cả sự kháng cự cũng dịu dàng đến mức như đang trêu chọc. Ai mà mẹ nó kiềm chế nổi?
Phương Bạch Dạng càng lúc càng mất kiểm soát.
Biên Vũ cảm nhận ngực mình bị ép chặt, vội nắm lấy tay anh: “Dừng lại…”
“Thật sự không được sao?” Phương Bạch Dạng khàn giọng hỏi.
Biên Vũ lắc đầu lần cuối.
Phương Bạch Dạng thở dốc, ấn mạnh hai cơ ngực lại: “Vậy… tôi dùng chỗ này, được chứ?”
“…Không được.” Thấy Phương Bạch Dạng vẫn kiên quyết, Biên Vũ nói: “Nếu tôi đồng ý vì cảm ơn anh, anh cũng chấp nhận chứ?”
“…Tôi chấp nhận.” Phương Bạch Dạng hơi trơ trẽn, cọ sát vào y, “Cậu cũng có cảm giác, tôi biết mà.”
Môi Biên Vũ run lên. Nếu Phương Bạch Dạng thật sự dùng lý do “đền ơn bằng thân thể”, thì bản năng báo ân cứng nhắc trong y sẽ khiến y khó lòng từ chối để anh dùng chính ngực mình để…
May thay, Phương Bạch Dạng vẫn còn chút nhân tính, phút cuối buông tha cho ngực y.
Thay vào đó, anh đỡ Biên Vũ ngồi thẳng, quỳ một gối xuống trước mặt y. Anh nâng một chân y lên, gập gối, đặt lên mặt bàn trà phía sau, còn mình thì quỳ xuống, cúi đầu.
Biên Vũ không biết anh định làm gì, mặt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
“Dù sao thì, cả hai chúng ta cũng cần giải quyết, đúng không?” Một tay Phương Bạch Dạng nắm lấy y, tay kia nắm lấy chính mình.
Anh quỳ trước y, cả hai cùng lúc… như những tín đồ cuồng nhiệt quỳ trước vị thần mình khao khát, vừa điên cuồng tuyên bố tình yêu, vừa dâng lên sự báng bổ tột cùng.
Chân gập của Biên Vũ cứng đờ, hơi tê rần. Y quay mặt đi, không dám nhìn thẳng. Nhưng tấm kính bên phải lại phản chiếu rõ ràng hình ảnh họ lúc này.
Y thậm chí thấy rõ bản thân đang bị Phương Bạch Dạng nắm giữ trong trạng thái hỗn loạn. Biên Vũ nhắm chặt mắt, cố trốn tránh thực tại.
Không biết bao lâu sau, y nghe thấy tiếng rên khẽ từ Phương Bạch Dạng. Mi mắt run rẩy, y mở mắt, thấy cổ áo anh và mũi giày của chính mình lấp lánh.
Đôi mắt Phương Bạch Dạng vẫn cháy bỏng vẻ thèm khát như sói đói.
Biên Vũ cảm thấy đầu ngón tay run lên, vội né ánh mắt anh, giọng cũng run theo: “Xong rồi chứ?”
Phương Bạch Dạng hít sâu vài hơi, lấy khăn giấy lau sạch mũi giày y, giọng khẽ khàng: “Lần sau… cậu phải ‘cảm ơn’ tôi thật lòng…”