19. Chương 19: Chúc sinh nhật vui vẻ

Anh Ấy Là Niềm Tự Hào Của Tôi

Chương 19: Chúc sinh nhật vui vẻ

Anh Ấy Là Niềm Tự Hào Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thức ăn hai người gọi đã lên đầy bàn, nhưng người phụ nữ bảo “đi vệ sinh” đến giờ vẫn chưa quay lại.
Hình Mộ Bạch rất nghiêm khắc về chuyện đúng giờ, anh cảm thấy mình đã dùng hết kiên nhẫn của đời này cho cô gái suốt năm lần bảy lượt trễ hẹn rồi. Nếu cô là lính cứu hỏa dưới quyền anh, chắc đã bị phạt nặng.
Lâm Sơ Thanh quay lại thì thấy Hình Mộ Bạch đang nói chuyện điện thoại.
“Có hẹn ăn cơm.”
Nghiêm Hằng ở đầu dây tò mò hỏi: “Sao lại chọn hôm nay?”
Hình Mộ Bạch nhíu mày: “Hả?”
Cố tình?
Lâm Sơ Thanh ngồi xuống đối diện, Hình Mộ Bạch nhìn cô, ra hiệu cứ ăn trước đi. Nghiêm Hằng ở đầu dây kinh ngạc hỏi: “Không phải cháu là người thân của chú à? Đến sinh nhật chú mà cậu cũng quên à?”
Hình Mộ Bạch: “…”
Nếu không nhắc, anh đã quên thật. Những năm qua, công việc bận rộn đến nỗi sinh nhật chỉ là qua loa cho xong. Lửa không vì hôm nay là sinh nhật anh mà tắt.
Thời còn học trường quân đội, mỗi sinh nhật anh đều cùng bạn bè đi ăn uống. Nhưng sau khi tốt nghiệp, ít khi gặp nhau, càng ít khi cùng nhau ăn uống.
Vừa nói chuyện xong, Hình Mộ Bạch cúp máy.
Thấy Lâm Sơ Thanh vẫn chưa động đũa, chỉ ngồi nhắp nhắp nước trái cây. Hình Mộ Bạch thấy thật lãng phí, cầm cốc lên uống không nhanh hơn à?
“Tôi bảo cô ăn trước rồi mà?” Hình Mộ Bạch cầm đũa lên, lạnh nhạt hỏi.
Đuôi mắt Lâm Sơ Thanh cong cong, cô cười tủm tỉm: “Tôi chờ đội trưởng mà.”
Hình Mộ Bạch không nói gì nữa, bắt đầu ăn cơm.
Lâm Sơ Thanh biết anh không thích nói chuyện khi ăn nên yên lặng thưởng thức bữa tối.
Lúc gắp thức ăn, đũa của hai người vô tình chạm vào nhau.
Lâm Sơ Thanh ngước mắt nhìn, Hình Mộ Bạch bình tĩnh nhấc đũa ra, gắp món khác.
Lâm Sơ Thanh chậm rãi gắp một con tôm, bóc sạch, rồi gắp vào bát anh.
Hình Mộ Bạch đang nhai, thấy vậy ngừng lại, nhìn con tôm trong bát, lại ngẩng nhìn cô.
Lâm Sơ Thanh chống cằm: “Quý trọng lương thực, không được lãng phí đâu đó.”
Hình Mộ Bạch nuốt thức ăn xong, gắp con tôm cô bóc cho anh bỏ vào miệng.
Một lát sau, Lâm Sơ Thanh lại bóc thêm một con tôm, cô định chấm nước chấm thì Hình Mộ Bạch nói: “Cô tự bóc thì tự ăn đi.”
Nghe vậy, cô chớp chớp mắt, rồi cười rộ lên. Hình Mộ Bạch ngẩng đầu nhìn thì thấy cô đang bỏ tôm vào miệng.
Cô mỉm cười nói: “Đội trưởng à, anh suy nghĩ nhiều rồi, tôi bóc cho mình ăn mà.”
Hình Mộ Bạch im lặng, trong lòng tức giận thầm chửi bản thân: “Mẹ nó tự mình đa tình!”
Lâm Sơ Thanh thấy biểu hiện của anh không nhịn được cười thầm.
____
Sau khi ăn xong, cô phục vụ tiến tới đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ: “Thưa cô, đây là bánh kem cô vừa đặt ạ.”
Lâm Sơ Thanh gật đầu cảm ơn.
Hình Mộ Bạch nhìn chằm chằm chiếc bánh kem màu tím nhạt trong tay cô, hơi nheo mắt.
Lâm Sơ Thanh chớp chớp mắt hỏi: “Đội trưởng cũng thích ăn bánh kèm à?”
Hình Mộ Bạch: “Không thích.”
“Ồ.” Cô cầm túi xách và hộp bánh đứng dậy: “Vậy chúng ta đi thôi.”
Ra khỏi nhà hàng, Hình Mộ Bạch hỏi cô: “Tôi nay cô định ở đâu?”
Lâm Sơ Thanh cố tình chọc anh: “Tôi định quay về thành phố Thẩm, ngày mai còn phải đi làm nữa.”
Hình Mộ nhíu mày: “Bây giờ luôn sao?”
“Đúng vậy.” Cô nghiêm túc gật đầu.
“Sáng mai hãy về!” – Giọng anh như không cho phép phản bác.
Lâm Sơ Thanh nhích lại gần, cô ngẩng đầu nhìn anh, anh cũng cúi đầu nhìn cô. Bỗng cô cười rộ lên, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, vui vẻ nói: “Đội trưởng muốn giữ tôi ở lại à?”
Hình Mộ Bạch định trả lời thì Lâm Sơ Thanh đã tự nói: “Được thôi, nếu đội trưởng đã muốn giữ tôi ở lại thì sáng sớm ngày mai tôi sẽ về sau.”
Hình Mộ Bạch: “…”
Anh chỉ nghĩ bây giờ đã muộn rồi nên mới kêu cô sáng mai về. Chứ lỡ có chuyện gì thì anh biết trả lời thế nào đây?
Lâm Sơ Thanh không đặt phòng khách sạn trước nên trên đường về, Hình Mộ thuận tiện đưa cô đến khách sạn.
Hai người bước vào sảnh, Hình Mộ đứng chờ bên cạnh khi cô đặt phòng xong thì rời đi.
Lâm Sơ Thanh đến quầy, lễ tân hỏi: “Hai anh chị đi cùng nhau ạ?”
Lâm Sơ Thanh bật cười, không nhịn được muốn trêu Hình Mộ, cô gác tay lên quầy, nghiêng đầu gọi anh: “Hình Mộ Bạch, hỏi anh kìa!”
Anh vốn đứng yên ở góc, nghe cô gọi liền nhìn sang, dùng ánh mắt dò hỏi.
Bị anh nhìn, cô lễ tân chợt nóng mặt, sao người đàn ông này lại đẹp trai thế chứ? Quan trọng là dáng người… cũng đẹp nữa!
“Chuyện gì?” Giọng anh trầm thấp, lạnh nhạt, nghe rất gợi cảm.
Giọng cô lễ tân vô thức nhẹ nhàng hơn: “Hai anh chị đi cùng nhau ạ?”
Hình Mộ lạnh lùng nhìn sang Lâm Sơ Thanh đang cười trộm, nói “không phải” rồi quay người đi ra ngoài.
Đáng lẽ từ đầu anh không nên hảo cô sáng mai hãy về, đáng lẽ không nên lo lắng cô sẽ lái xe về thành phố Thẩm trong đêm mà theo cô đến khách sạn.
Đáng lẽ anh không nên xen vào chuyện của người khác!
Lâm Sơ Thanh vội đuổi theo giữ anh lại: “Anh đi luôn à?”
Hình Mộ Bạch bị cô chọc tức đến nỗi bật cười: “Không thì sao?”
Anh đột nhiên cúi đầu xuống, tiến lại gần cô: “Không lẽ ở lại với cô à?”
Lâm Sơ Thanh cười, không chút sợ hãi hỏi lại: “Vậy thì lên phòng nhé?”
Hình Mộ tức giận vỗ lên trán cô một cái: “Lên cái con khỉ!”
Lâm Sơ Thanh ôm chán cười, không trêu anh nữa, cô đưa hộp bánh kem trong tay cho anh, tìm cớ: “Cảm ơn đội trưởng Hình muộn vậy rồi mà vẫn hộ tống tôi đến khách sạn, bánh kem này tặng anh đó.”
Hình Mộ không nhận, Lâm Sơ Thanh liền nhét vào tay anh, cô không hài lòng nói nhỏ: “Đây là vị tôi thích ăn nhất đấy, nếu là người khách thì tôi tuyệt đối không tặng đâu.”
Hình Mộ cầm quai hộp bánh, định trả lại cho cô.
Nếu cô thích ăn thì cô cứ giữ lấy, dù sao anh cũng không thích ăn bánh kem.
Lâm Sơ Thanh lùi ra sau một bước, để hai tay sau lưng, không chịu cầm.
“Cô cầm lấy đi.”
Lâm Sơ Thanh lắc đầu: “Đội trưởng à, sinh nhật thì phải ăn bánh kem chứ?”
Hình Mộ Bạch nhìn thẳng vào cô, thấy ánh mắt cô lấp lánh ý cười, giọng chân thành và nghiêm túc: “Chúc đội trưởng Hình sinh nhật vui vẻ!”
____
Về đến đội cứu hỏa, Hình Mộ mang bánh kem về phòng rồi đi tìm Nghiêm Hằng.
Hai người đến nhà ăn, Nghiêm Hằng lấy cho anh một tô sủi cảo nhân thịt. Ăn xong, anh bị Nghiêm Hằng hỏi cung: “Lão Bạch, cậu nói cho tôi biết đi, cậu vừa đi hẹn hò về đúng không?”
Hình Mộ phủ nhận: “Không phải!”
Nghiêm Hằng lắc đầu, hóng hớt: “Trực giác nói cho mình biết, tối nay cậu có hẹn với một người phụ nữ đúng không?
Hình Mộ nhìn anh ta, cười: “Cậu có thời gian nhiều chuyện như vậy thì không bằng lên kế hoạch huấn luyện đi!”
Nói xong, anh đứng dậy: “Đi thôi.”
Nghiêm Hằng theo anh ra khỏi nhà ăn, Hình Mộ đi về phòng mình. Thấy tâm trạng anh không tồi, Nghiêm Hằng không kiêng nể, hỏi tiếp: “Cậu nói xem, chúng ta là lính cứu hỏa, gần như ngày cũng ở trong đội, không phải huấn luyện thì là đi làm nhiệm vụ, người quen chỉ toàn anh em trong đội, nay cậu đột nhiên có hẹn, lại đúng ngày sinh nhật của cậu nữa, người khác không muốn nghĩ nhiều cũng không được. Chắc chắn đối phương là phụ nữ đúng không?”
Hình Mộ liếc nhìn Nghiêm Hằng đang nói không ngớt: “Cậu phân tích rõ ràng mạch lạc quá nhỉ?”
Nghiêm Hằng chửi thề: “Là phụ nữ thật hả?”
“Lão Bạch, cậu có đối tượng rồi hả? Được đấy nhỉ!” Anh ta mỉm cười, đấm nhẹ lên bả vai Hình Mộ: “Định khi nào kết hôn?”
Hình Mộ lạnh nhạt: “Chuyện đấy sẽ không xảy ra đâu.”
“Tại sao chứ?” Nghiêm Hằng không hiểu.
Hình Mộ không trả lời, mãi đến khi tới cửa phòng mình, anh mới nói với Nghiêm Hằng: “Làm lính cứu hỏa, tôi có thể mất mạng bất cứ lúc nào, tôi cho cô ấy được gì chứ?”
Ngoại trừ lo lắng, bất an, sợ hãi ra thì anh có thể cho cô được gì đây?
Nếu một ngày nào đó anh hy sinh vì nhiệm vụ, khiến một cô gái trẻ trở thành góa phụ thì khác gì gieo họa cho người ta chứ?
Nói xong, Hình Mộ đẩy cửa vào phòng, Nghiêm Hằng vẫn chưa kịp phản ứng, vài giây sau mới hiểu được ý của anh.
Hình Mộ ngồi xuống, cúi đầu nhìn chiếc bánh kem đặt trên bàn, vươn tay mở hộp bánh ra.
Lúc chiếc bánh kem xuất hiện trước mắt, Hình Mộ vô thức l**m khóe môi, anh thở dài, cũng không rõ cảm xúc của mình là gì.
Chiếc bánh kem rất nhỏ, phủ một lớp socola ở trên, mặt bánh có hai quả dâu tây tạo thành một hình trái tim.
Ngoài ra còn có năm chữ được chia làm hai hàng:
Đội trưởng,
Tôi thích anh!
Hình Mộ nhìn chiếc bánh kem, lấy một điếu thuốc ra hút, tay còn lại gõ nhẹ lên mặt bàn, anh tựa lưng vào ghế, hơi ngửa đầu, nhả khói, làn khói trắng lượn lờ che mất biểu cảm trên khuôn mặt anh. Cũng không biết Hình Mộ đang nghĩ gì.
Khi Hình Mộ vừa hút xong điếu thuốc thì có tiếng gõ cửa vang lên.
Anh đứng dậy mở cửa.
Lúc này Nghiêm Hằng về phòng đi tắm, trong đầu vẫn suy nghĩ về câu nói của Hình Mộ mãi, càng nghĩ càng thấy không đúng, thế là vội vàng mặc quần áo vào, đi tìm Hình Mộ.
Cửa vừa mở ra, Nghiêm Hằng đã vọt vào phòng: “Lão Bạch, tôi có chuyện muốn nói với cậu…”
Còn chưa dứt lời, âm thanh trong miệng tựa như bị mắc kẹt, Nghiêm Hằng nhìn chằm chằm chiếc bánh kem nhỏ trên bàn, sau đó đọc dòng chữ kia lên: “Đội, trưởng, tôi, thích, anh.”
Giọng nói của anh ta vô cùng cứng nhắc.
Nói xong, Nghiêm Hằng thầm chửi thề trong lòng, anh ta quay đầu nhìn Hình Mộ, chỉ vào bánh kem.
“Chuyện này là thế nào vậy? Tỏ tình lộ liễu như vậy mà cậu còn nói với tôi là không thể xảy ra á? Không thể xảy ra cái rắm í!”
Hình Mộ: “…”
“Cậu tới có chuyện gì thế?”
Nghiêm Hằng nói: “Còn không phải vì câu nói vừa nãy của cậu à? Chẳng phải trên đang chuẩn bị phê duyệt cho cậu chuyển công tác sao? Cậu có thể cho cô ấy cái gì ư? Sau này cậu có thể cho cô ấy bất cứ điều gì, chỉ là cậu có muốn hay không thôi, tôi nói vậy cậu có hiểu không?”
Hình Mộ mất kiên nhẫn nhíu mày, tại sao đám người này cứ quan tâm chuyện riêng của mình thế không biết, anh trầm giọng hỏi: “Chỉ có chuyện này thôi à?”
Sau đó chỉ tay ra cửa: “Thế thì cậu về phòng đi!”
Nghiêm Hằng trợn mắt nhìn anh, ánh mắt đảo quanh một vòng, anh ta vươn tay định cầm bánh kem lên, nói: “Tôi muốn ăn bánh kem.”
Giây kế tiếp, vai anh bị người phía sau giữ chặt, Hình Mộ dùng sức kéo anh ta một cái rồi đẩy ra khỏi phòng.
Trước khi đóng cửa, Nghiêm Hằng đắc ý nói thật nhanh: “Một miếng bánh cũng không chịu chia cho tôi ăn, cậu không định suy nghĩ lại hả lão Bạch?”
Rầm…
Cửa đã bị Hình Mộ đóng lại.
Suy nghĩ cái rắm!
Nghiêm Hằng đứng ngoài vẫn chưa chịu từ bỏ, nói tiếp: “Nếu không có ý gì với người ta thì tại sao lại keo kiệt không cho tôi ăn một miếng bánh kem chứ, cậu đúng là tên đần mà.”
Hình Mộ: “Biến!!!”
Tác giả có lời muốn nói: Đội trưởng không đồng ý bởi vì có rất nhiều chuyện khiến anh băn khoăn, những chuyện anh ấy từng trải qua đã để lại ảnh hưởng không nhỏ, sau này mọi người sẽ biết.