Anh Ấy Là Niềm Tự Hào Của Tôi
Thế giới không cô đơn
Anh Ấy Là Niềm Tự Hào Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một nơi gặp nạn, mọi người sát cánh bên nhau.
Những ngày qua, các đội cứu trợ trên toàn quốc không ngừng tìm kiếm, cứu chữa và sắp xếp ổn thoả cuộc sống cho người dân.
Vô số tình nguyện viên đổ về vùng thiên tai, mỗi người góp một chút sức lực, quần áo, thực phẩm hay thuốc men…
Ai có thể giúp được gì đều nhiệt tình hỗ trợ, cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Lâm Sơ Thanh ở lại đội y tế suốt tuần rồi quay về thành phố Thẩm.
Trong bảy ngày qua, cô chứng kiến vô số sinh mạng rời xa, chữa trị đủ loại thương tích, thời gian nghỉ ngơi mỗi ngày vô cùng ít ỏi, đói thì gặm mấy miếng bánh khô, khát thì uống từng ngụm nước.
Mỗi khi thức dậy là thấy người bị thương, nhắm mắt lại là hình dung cảnh sông núi hoang tàn, tâm trạng nặng nề đến khó tả.
Trước khi về, cô không gặp được Hình Mộ Bạch, cũng chẳng biết bao giờ anh mới quay lại thành phố Thẩm, nhưng cô cảm thấy chẳng mấy chốc sẽ được gặp lại.
Lần này cùng nhau đi cứu viện, dù không thường xuyên gặp mặt, mỗi người một nhiệm vụ riêng, song đều chung một mục đích, điều đó khiến Lâm Sơ Thanh cảm thấy an ủi phần nào.
Trên đường về, cô cùng các bác sĩ khác đều mệt mỏi dựa ghế ngủ, đến khi máy bay hạ cánh thì ai về nhà nấy nghỉ ngơi.
Vì làm việc suốt tuần với cường độ cao, bệnh viện đã cho họ nghỉ ngơi thêm mấy ngày.
Về đến nhà, Lâm Sơ Thanh bỏ vali xuống, cởi quần áo, rồi vào phòng tắm tắm rửa.
Cơ thể mỏi nhừ, lúc này chỉ cần nhắm mắt là chìm vào giấc ngủ ngay, thật hiếm hoi vì cô vốn mất ngủ trầm trọng, ngủ lâu, chẳng phân biệt ngày đêm.
Sau khi xác nhận đội cứu viện đã sơ tán hết dân khỏi vùng thiên tai, họ cũng lên máy bay quay về thành phố Thẩm.
Nhưng Hình Mộ Bạch không được nghỉ ngơi ngay như Lâm Sơ Thanh. Sau khi tắm rửa, thay đồ xong, việc đầu tiên anh phải làm là báo cáo tình hình với cấp trên, rồi lái xe về nhà.
Lần này, Hình Hàm Quân chủ động nói với anh chuyện chuyển công tác. Không biết có phải trận động đất vừa rồi hay không, song trước giờ bà vẫn phản đối việc Hình Mộ Bạch ra tiền tuyến nhận nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng giờ không ép anh chuyển công tác nữa, nói rằng anh muốn làm thế nào thì tự quyết định.
Nói chuyện với mẹ xong, Hình Mộ Bạch lên phòng nghỉ ngơi, bỗng nhiên rất muốn gọi điện cho Lâm Sơ Thanh, cô về sớm hơn anh một ngày nhưng vẫn chưa liên lạc được.
Anh thích gọi điện hơn nhắn tin, nhưng gọi mãi không có ai bắt máy, ba lần đều thất bại.
Tình cảnh này giống y hệt lần hai người hẹn nhau bên bờ biển Lâm Dương.
Hình Mộ Bạch ngồi dậy, xuống giường ra ngoài, rồi gõ cửa phòng đối diện.
Hình Tín Hàm đang gọi video với Tô Nam, nghe tiếng gõ cửa liền nhảy xuống giường mở cửa. Hình Mộ Bạch vừa nhìn thấy em gái đã nói: “Giúp anh hỏi Tô Nam xem Lâm Sơ Thanh ở tầng mấy.”
Vẻ mặt Hình Tín Hàm như muốn hỏi “Chuyện gì thế anh hai?”, nhưng cô nhanh chóng chạy vào phòng lấy điện thoại đưa cho anh: “Đây ạ, anh hỏi đi.”
Hình Mộ Bạch liếc cô bé một cái, Hình Tín Hàm không sợ nhún vai. Anh rời mắt đi, hỏi Tô Nam: “Tô Nam, xin lỗi vì quấy rầy hai người, cậu có thể nói cho tôi biết Lâm Sơ Thanh ở lầu mấy không?”
Tô Nam nói: “Cậu ấy ở tầng 13, phòng 1301.”
Hình Mộ Bạch cảm ơn rồi trả điện thoại cho Hình Tín Hàm, sau đó đi xuống lầu.
Tới khu nhà của Lâm Sơ Thanh, Hình Mộ Bạch nhận ra không có thẻ thì không thể vào thang máy.
Vì vậy, anh thẳng thắn chọn đi thang bộ.
Leo từ tầng 1 đến tầng 13, khi đến cửa nhà cô, mặt không hề đỏ, hơi thở vẫn đều.
Anh giơ tay ấn chuông cửa nhưng không có tiếng trả lời, đành phải đập cửa: “Lâm Sơ Thanh? Em có nhà không? Mở cửa!”
Lâm Sơ Thanh đang mơ màng, nghe tiếng gọi bỗng tỉnh giấc. Cô mở mắt ra, nhận ra có người gõ cửa.
Người cô chỉ quấn khăn tắm, cô ngồi dậy lấy quần áo trong tủ ra mặc, vừa dụi mắt vừa đi ra cửa.
Nhìn qua mắt thần, cô thấy Hình Mộ Bạch đứng ngoài, lập tức tỉnh táo, vội vàng mở cửa, ngơ ngác hỏi: “Anh về rồi sao? Sao anh lại tới đây?”
Hình Mộ Bạch không nói gì, rõ ràng hai câu hỏi của cô quá thừa.
“Nếu em không mở cửa, anh sẽ phá cửa xông vào.”
Lâm Sơ Thanh cười: “Em đang ngủ. Hở, sao anh không gọi điện trước…”
“Anh gọi nhưng em không nghe máy.” Anh lạnh nhạt nói.
“Ôi, em quên mất, em tắt chuông đi ngủ…” Cô chợt dừng lại, kinh ngạc mở to mắt nhìn Hình Mộ Bạch, rồi bước nhanh theo anh: “Hình Mộ Bạch, không lẽ anh leo thang bộ hả?”
Hình Mộ Bạch liếc cô một cái: “Cũng may chưa ngủ đến nỗi phát ngốc.”
“Anh leo thang bộ thật hả? Đây là tầng 13 đấy, sao anh chẳng thở gấp gì cả?” Lâm Sơ Thanh đánh giá anh từ trên xuống dưới, rồi chọc chọc vào cánh tay anh: “Đội trưởng, anh khỏe thật đó.”
Hình Mộ Bạch giữ bàn tay cô lại, nắm chặt trong tay mình, cúi đầu nhìn cô.
Sao anh lại nghe thành ý khác nhỉ?
Trái tim cô đập thình thịch, cô ngửa mặt lên nhìn anh, ánh mắt hai người chạm nhau, anh tiến lại gần hơn, cô chợt kiễng chân, chớp chớp mắt hỏi: “Mắt anh đỏ thế, anh chưa nghỉ ngơi đã chạy đến đây à?”
Không khí vốn mơ hồ bỗng biến mất vì câu hỏi của cô, Hình Mộ Bạch lấp môi, khẽ mỉm cười rồi buông tay cô ra.
Anh ngồi xuống sô pha phòng khách, Lâm Sơ Thanh rót hai ly nước cho mình và anh, rồi ngồi xuống thảm, dựa lưng vào sô pha.
Hình Mộ Bạch: “…”
Cô gái này nhiều tật xấu thật, nhà có ghế sao không ngồi, ngồi đất làm gì?
Lâm Sơ Thanh ngửa đầu uống nước, tiện tay mở TV xem, đúng lúc đang chiếu tin tức về trận động đất ở Nghi An.
“Tính đến 12h trưa ngày 26, đã có 54.467 người tử vong, 284.913 người bị thương, 15.764 người mất tích…”
Lâm Sơ Thanh và Hình Mộ Bạch im lặng nghe, không ai nói gì.
Một lúc sau, cô tắt TV đi, chuyển chủ đề, hỏi anh: “Không phải trước khi đi Nghi An anh nói có chuyện muốn nói với em à?”
Hình Mộ Bạch giật mình, đúng là anh nói vậy thật.
Anh gật đầu: “Đúng vậy.”
Lâm Sơ Thanh bỏ ly nước xuống, để tay lên sô pha, chống cằm nhìn anh: “Chuyện gì thế?”
Hình Mộ Bạch cúi đầu, hơi nheo mắt, trong mắt anh, tư thế ngồi này của cô rất mê hoặc, gương mặt trắng nõn sạch sẽ, vòng một tròn trịa, cô mặc quần short dài đến đùi, để lộ đôi chân thon dài.
Không phải Hình Mộ Bạch chưa từng thấy phụ nữ mặc như vậy, có đầy người còn mặc ngắn hơn cô, ở nhà, tiểu Hàm cũng hay mặc như vậy…
Hình Mộ Bạch cúi đầu, lông mi rủ xuống, trong mắt anh, dáng ngồi của cô rất quyến rũ, gương mặt trắng nõn sạch sẽ, vòng một tròn trịa đẫy đà và vòng eo nhỏ nhắn có thể nằm gọn trong cánh tay anh, cô chỉ mặc quần jean ngắn, đôi chân đẹp cứ thế lộ ra.
Hình Mộ Bạch không phải chưa nhìn thấy phụ nữ mặc như vậy, có nhiều người còn mặc đồ ngắn hơn cô, tiểu Hàm khi ở nhà cũng mặc đồ ngắn. Nhưng lúc này nhìn thế nào cũng thấy không giống. Cô khiến anh cảm thấy thật khó tả.
“Hình Mộ Bạch? Anh có nghe em hỏi không thế?”
Mi mắt Hình Mộ Bạch run run, anh liếc mắt nhìn cô: “Em không thể mặc quần áo đàng hoàng hơn một chút à?”
Lâm Sơ Thanh ngơ ngác cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, khó hiểu hỏi: “Không đàng hoàng chỗ nào chứ? Em thấy ổn lắm mà?” Giọng hơi ấm ức.
Hình Mộ Bạch: “…”
“Chờ nửa ngày trời, thì ra chuyện anh muốn nói là đây hả?” Lâm Sơ Thanh không thể tin nổi, mở to mắt.
“Không phải.” Anh định đứng lên thì bị cô ấn vai xuống, một chân cô quỳ trên ghế, mỉm cười hỏi: “Vậy anh muốn nói với em chuyện gì thế?”
Trực giác của phụ nữ rất chuẩn, cô chắc chắn Hình Mộ Bạch có chuyện quan trọng muốn nói, hẳn là điều cô cũng đang mong đợi, cho nên lần này cô sẽ không bỏ qua, nếu hôm nay anh không nói thì cô tuyệt đối không cho anh rời đi.
Nhưng thể lực giữa nam và nữ quá chênh lệch, hơn nữa Hình Mộ Bạch lại là quân nhân, được huấn luyện suốt thời gian dài, cô bị anh nhấc lên, đặt sang bên cạnh.
Anh đứng lên, nhìn cô gái đang tức giận ngồi trên sô pha lườm mình, đột nhiên hơi buồn cười: “Em thay quần áo đi, ra ngoài với anh.”
Lâm Sơ Thanh không vui: “Không đi!”
“Không phải em muốn nghe à?” Hình Mộ Bạch lấp môi: “Em đi với anh đến chỗ này, anh sẽ nói cho em nghe.”
Lâm Sơ Thanh vốn đang giận dỗi lập tức ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt u ám chợt sáng rực lên.
Một giây sau, cô lao vào phòng ngủ, vừa chạy vừa nói với Hình Mộ Bạch: “Chờ em chút, em thay quần áo, trang điểm đã!!!”
Hình Mộ Bạch nghĩ thầm, còn phải trang điểm nữa, lúc mặt mũi lem nhem anh cũng thấy rồi còn gì…
Lâm Sơ Thanh ở trong phòng ngủ nửa tiếng mới ra ngoài. Cô trang điểm nhẹ, đánh chút son, thay váy đen dài, phần ống tay và phía sau lưng là vải ren mỏng, có thể nhìn thấy làn da nõn nã và xương cánh bướm xinh đẹp.
Hình Mộ Bạch hơi kinh ngạc, chợt cảm thấy phụ nữ trước và sau khi trang điểm khác nhau thật.
Trông cô quyến rũ hơn nhiều.
Từ ánh mắt rồi nụ cười cũng như đang quyến rũ anh.
Lâm Sơ Thanh xách một túi đồ đưa cho anh. Hình Mộ Bạch tò mò nhìn cô.
Lâm Sơ Thanh nói: “Đây là áo khoác lần trước anh cho em mượn.”
Hình Mộ Bạch không nói gì, cầm lấy, cùng cô đi ra ngoài.
Sau khi xe rời khỏi thành phố Thẩm, cô mới biết anh muốn dẫn mình đi đâu.
Gần ba tiếng sau, chiếc xe jeep màu đen dừng lại ở bờ biển Lâm Dương.
Vừa đúng năm rưỡi chiều.
Lần này có thể ngắm hoàng hôn cùng nhau rồi.
Hai người xuống xe, cùng nhau đi về phía trước.
Lâm Sơ Thanh không biết anh sẽ dẫn mình đến biển, vì để hợp với chiếc váy đang mặc, cô đã chọn một đôi giày cao gót, đi lại hơi bất tiện. Cô bám vào cánh tay Hình Mộ Bạch, cúi người cởi giày ra. Cởi xong, cô đang định bỏ tay anh ra thì Hình Mộ Bạch đã nhanh nhẹn nắm lấy tay cô.
Lòng bàn tay anh khô ráo, ấm áp, có vài vết chai, nhưng cảm giác rất thoải mái.
Lâm Sơ Thanh ngẩng đầu nhìn anh, sau đó bật cười, trêu Hình Mộ Bạch: “Đội trưởng à, sao anh lại tùy tiện nắm tay con gái thế?”
Hình Mộ Bạch cười: “Anh không tùy tiện. Anh rất nghiêm túc.”
“Lâm Sơ Thanh.” Anh nhẹ nhàng gọi tên cô, dường như đã lặp đi lặp lại trong lòng rất nhiều lần, mang theo tình cảm lưu luyến, dịu dàng, sự dịu dàng của riêng Hình Mộ Bạch.
Cô không nói gì, nhìn thẳng vào anh.
“Anh thừa nhận, anh thích em.”
Trái tim cô như ngừng đập một giây, sau đó đập thình thịch bên ngực trái, như nhịp trống rối loạn liên hồi, không có tiết tấu gì.
Anh còn chưa nói tiếp, cô đã cất tiếng hỏi: “Vậy anh có muốn ở bên em không?”
Hình Mộ Bạch bị cô chọc cười, sao cô chẳng để anh nói hết lời gì cả.
“Đây không phải là vấn đề anh muốn hay không muốn.” Hình Mộ Bạch nói: “Quyền lựa chọn nằm trong tay em, là em muốn hay không muốn?”
Lâm Sơ Thanh không chút do dự đáp: “Tất nhiên là em muốn ở bên anh rồi.”
“Em nghĩ kĩ chưa?”
Cô gật đầu một cách chắc chắn: “Em nghĩ kĩ rồi.”
Anh hít sâu một hơi, gọi cô: “Lâm Sơ Thanh, em phải biết, anh làm nghề này có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Em chấp nhận được không?”
“Em chấp nhận được.” Cô cắn môi, nhẹ nhàng đáp.
Nói xong, cô mỉm cười: “Nếu không chấp nhận được thì sao biết anh là lính cứu hỏa mà vẫn chủ động theo đuổi anh chứ?”
Gió biển nổi lên, làm tóc cô rối tung, một tay cô bị anh nắm, tay khác lại đang cầm giày, cô không thể nào vuốt lại tóc được.
Cô không muốn bỏ giày xuống cát, đang định dùng mu bàn tay hất tóc thì Hình Mộ Bạch đã vén tóc sang bên cho cô.
Cô mỉm cười, đột nhiên phát hiện anh rất chu đáo.
Hình Mộ Bạch vẫn đang cầm chiếc áo khoác cô trả lúc nãy, anh giũ ra khoác cho cô, cô nhón chân lên ôm cổ anh: “Trước đây kêu anh giúp em khoác áo thì anh không chịu, bây giờ lại tự giác vậy à?”
Bởi vì động tác của cô mà áo khoác hơi tuột xuống, anh nhanh tay ôm lấy cô, giữ cho áo khỏi rơi.
Khoảng cách giữa hai người càng thu ngắn lại, cô hơi kinh ngạc, sau đó cười tươi hơn: “Hình Mộ Bạch.”
“Ơi.”
Một tay cô vẫn ôm cổ anh, tay còn lại đưa lên nghịch nghịch mũi anh: “Em cảm thấy… bây giờ rất thích hợp để hôn…”
Anh cười, yết hầu khẽ trượt lên xuống: “Sao lại nghịch ngợm vậy chứ?”
Một giây sau, anh nắm lấy tay cô, đôi môi mỏng tiến lại gần, sau đó chạm lên bờ môi mềm mại của cô.
Ánh mắt cô bỗng sáng rực, cô chậm rãi nhắm mắt lại, nhón chân, ngửa đầu đáp lại nụ hôn của anh.