17. Chương 17: Nhịp tim

Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“......”
Mặt Thịnh Ngộ đỏ bừng thường chỉ vì hai lý do: ngượng ngùng hoặc xấu hổ.
Nhưng lần này lại là kiểu thứ ba —— cố nhịn cười đến nghẹn thở.
“...Tôi chỉ đang nghĩ đến mấy chuyện vui thôi.”
Tai cậu đỏ ửng rõ rệt, như thể pha trộn giữa ngại ngùng và bối rối.
Thế nhưng nét mặt vẫn bình thản đến kỳ lạ, cứ như thể chỉ cần không biểu lộ, thì không ai có thể xuyên thủng lớp mặt nạ vô cảm này.
Lộ Dữ Chu hơi nhíu mày, rõ ràng là không tin.
Nhưng chuyện riêng của người khác, anh cũng chẳng mặn mà điều tra thêm. Chỉ “ừ” một tiếng, rồi lại cúi đầu làm bài tập.
Thấy anh không truy vấn, Thịnh Ngộ cũng buông lỏng cảnh giác. Chưa đầy hai phút sau, cái ghế cậu ngồi đã lắc lư qua lại như đang tận hưởng niềm vui riêng.
Lộ Dữ Chu: “……”
Người bàn trước chắc điên rồi.
Buổi sáng có tiết thể dục, trời vừa tạnh mưa, sân nhựa còn ẩm, thầy giáo điểm danh xong liền cho học sinh tự do hoạt động.
Thịnh Ngộ lẻn ra sau khán đài sân thể thao, thấy xung quanh vắng vẻ, lập tức rút điện thoại, đeo tai nghe vào và bắt đầu học online.
Chỗ này khá khuất, Hạ Dương mò mãi mới tìm ra, ném một lon nước ngọt xuống đất bên cạnh cậu, nhíu mày hỏi:
“Không đùa chứ? Cậu mang điện thoại ra đây chỉ để học à?”
Thịnh Ngộ: “Không thì làm gì nữa?”
Hạ Dương: “Tất nhiên là vận động để rèn luyện thể chất và tinh thần chứ!”
Thịnh Ngộ vặn nắp, uống một ngụm rồi trả lời, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại:
“Thế này chẳng phải cũng rèn luyện sao? Não tôi đang được xả stress đây, y như đang dạo bộ trong rừng vậy.”
Với kiểu người đầu óc chỉ biết học như cậu, Hạ Dương đành bỏ cuộc, quay sang hò reo cổ vũ mấy bạn đang chơi bóng rổ.
Sân thể thao lại chìm vào yên lặng.
Chỉ một lúc sau, tiếng bước chân đều đều vang lên.
Thịnh Ngộ không nghe thấy, nhưng cảm nhận được bóng người. Mắt cậu rời khỏi màn hình, nhanh chóng bắt gặp một đôi giày thể thao trắng đơn giản.
Cậu tháo một bên tai nghe, ngẩng đầu, đưa tay về phía Lộ Dữ Chu:
“Đồ ăn của tôi đâu?”
Lộ Dữ Chu và Hạ Dương vừa đi căn tin, có mấy bạn nhờ mua đồ ăn vặt.
Hạ Dương phải lập hẳn một danh sách dài, mang đi mua sắm.
Thịnh Ngộ cũng nhờ vài món, nhưng vừa rồi Hạ Dương tới mà không đưa gì, nên cậu đoán phần mình chắc nằm trong tay Lộ Dữ Chu.
Hôm nay trời hơi lạnh, Lộ Dữ Chu mặc áo sơ mi bên ngoài đồng phục, cổ áo mở rộng, gió thổi khiến vạt áo bay nhẹ sau lưng, khung xương vai thanh mảnh lộ rõ dưới lớp vải mỏng.
Nghe Thịnh Ngộ hỏi, Lộ Dữ Chu thò tay vào túi, rút ra một thanh sô-cô-la.
Học sinh cấp ba tiêu hao năng lượng não khổng lồ, mỗi bàn đều có sẵn một bình cà phê hòa tan. Máu trong huyết quản họ dường như không còn là máu, mà là Americano đá.
Nhưng Thịnh Ngộ thì khác. Cậu ghét vị cà phê hòa tan, mệt là lại thèm ngọt.
“Sô-cô-la đen á? Không còn gì khác sao?”
Cậu nhận lấy, vừa nhìn bao bì đã cảm giác được vị đắng nơi đầu lưỡi:
“Đắng hơn cả số phận của tôi…”
“Chỉ còn mỗi thanh này. Hiếm khi thấy bán ở căn-tin.”
Lộ Dữ Chu mím môi giải thích, rồi bất ngờ lấy thêm một thứ từ túi bên kia: “Cái này được không?”
Thịnh Ngộ ngẩng đầu —— vài viên kẹo sữa nhỏ xinh.
“Cậu tìm thấy cái này ở đâu vậy?” Cậu ngạc nhiên hỏi.
Loại kẹo này cậu chỉ ăn một lần hồi nhỏ, rồi mất hút, siêu thị cũng hiếm khi bày bán.
“Nó nằm trên kệ, lúc nào cũng có.” Lộ Dữ Chu đáp.
Thịnh Ngộ bẻ một viên cho vào miệng, rồi bẻ thêm một viên đưa cho anh.
“……” Lộ Dữ Chu vốn chẳng hứng thú với kẹo ngọt, nhưng nhìn ánh mắt sáng rực của Thịnh Ngộ, hai má phồng lên vì ngậm kẹo, trông như con chuột hamster phấn khích chia đồ ăn, anh đành bất lực, không nỡ từ chối mà đưa tay nhận lấy.
Nhai vài viên kẹo sữa, vị sữa thơm béo lan tỏa trong miệng, Thịnh Ngộ tháo một bên tai nghe, đưa cho Lộ Dữ Chu: “Giúp tôi xem câu này với.”
Phía sau là mái hiên, mưa rơi thành dải, phân cách rõ rệt giữa khô và ướt.
Thịnh Ngộ dùng đầu ngón tay tua thanh tiến độ: “Đây là đề phân tích trường phát năm ngoái, giải sơ sài lắm, cậu xem chỗ này…”
Chưa kịp nói hết, vai đã bị chạm nhẹ.
Hai người đứng sát nhau, Lộ Dữ Chu vì nhìn không rõ màn hình nên nghiêng đầu lại gần, tay kia đè nhẹ lên tai nghe điều chỉnh âm lượng. Hàng mi dài gần như chạm vào mắt Thịnh Ngộ.
Vạt áo sơ mi không được sơ vin, theo động tác lay nhẹ, lướt qua mu bàn tay Thịnh Ngộ đang buông thõng.
Một mùi hương mát lạnh thoảng qua mũi —— nước xả vải dịu nhẹ, thoang thoảng.
Thịnh Ngộ cảm thấy đầu óc hơi rối.
“Đây là dạng đề mở rộng, không có trong sách, nhưng khả năng xuất hiện trong đại học là cao.” Lộ Dữ Chu nhấn tạm dừng ở góc trái màn hình, trầm ngâm nói: “Nó cũng từng xuất hiện trong đề thi thử lần sáu năm ngoái.”
Thịnh Ngộ giật mình tỉnh lại: “…… Trường các cậu còn bắt nhớ cả đề thi thử à?”
“Không cần. Đây là ví dụ điển hình trong tiết học mở rộng. Tôi mới ôn hôm trước nên còn nhớ.”
Thịnh Ngộ “ừ” một tiếng, nói:
“Vậy tối nay cậu dạy bù cho tôi nhé.”
Lộ Dữ Chu theo phản xạ gật đầu:
“Giờ tự học, đến tìm tôi.”
Gật xong mới thấy có gì đó sai sai.
Anh khẽ nhướng mày, hỏi lại:
“Thật sự muốn học à?”
“... Tôi có nói là không đâu.” Thịnh Ngộ vẫn nhìn màn hình, ánh sáng trắng phản chiếu dưới hàng mi, khiến gương mặt dịu dàng lạ thường. Cậu mím môi, khóe miệng cong nhẹ như đang cố nín cười:
“Cậu có muốn tôi mua mười hũ cải muối không?”
Ngừng một chút, Thịnh Ngộ bổ sung:
“Cậu cũng đâu có nói phần ưu đãi đó chỉ dành riêng cho tôi.”
Lộ Dữ Chu: “…”
11 giờ 12 phút, giờ Bắc Kinh —— kẻ xấu hổ nhất thế gian chính thức ra đời.
Thịnh Ngộ liếc sang, thấy Lộ Dữ Chu giả vờ bình tĩnh quay mặt đi. Hàng mi run nhẹ, rõ ràng đang vật lộn tìm lý do từ chối.
Mới đây, khi học online, Thịnh Ngộ vô tình lướt vòng bạn bè Lộ Dữ Chu. Bài đăng bán nghệ kia đã bị xóa, rõ là anh thấy không khả thi nên âm thầm dọn dẹp.
Bây giờ bị lật tẩy, đương nhiên không thể tự nhiên.
Thịnh Ngộ đổi tư thế, đưa chân khẽ đá vào giày Lộ Dữ Chu. Hai đôi giày gần như cùng cỡ chạm nhẹ, như hai sinh vật nhỏ thì thầm với nhau.
“Thương lượng một chút, giảm giá được không?”
Chân Lộ Dữ Chu hơi khựng lại, nhưng không lùi ra.
“Giảm bao nhiêu?”
Thịnh Ngộ nói:
“Miễn phí luôn đi. Nhìn cậu có vẻ rất muốn dạy tôi mà.”
Nói xong, cậu khẽ ngẩng cằm —— thói quen mỗi khi tự mãn, như con công kiêu hãnh phô bày bộ lông rực rỡ.
Lộ Dữ Chu từng thấy dáng vẻ đó nhiều lần, nhưng hiếm khi ở chính diện.
Bởi mỗi khi bị nhìn trực diện, Thịnh Ngộ liền thu hết kiêu ngạo, trở nên im lặng, cúi mi, nói năng cẩn trọng, như chú mèo nhỏ dè dặt dò ý chủ nhân.
Cậu dường như cố giấu đi khí chất kiêu căng được nuôi dưỡng suốt mười mấy năm trong nhà họ Thịnh.
Lần đầu tiên, Thịnh Ngộ đứng thẳng, thư giãn, không che giấu trước mặt anh.
Lộ Dữ Chu không tự giác nhìn cậu lâu hơn một chút. Thấy Thịnh Ngộ mím môi cười, chiếc răng nanh lấp ló, ánh mắt cong như trăng non, anh cảm thấy hơi gượng, vội quay mặt đi:
“Không được. Tối đa giảm 10%.”
“Cũng được.” Thịnh Ngộ không mặc cả nữa, có giảm là tốt rồi. “Lát tôi gửi luôn lì xì bái sư cho cậu.”
Một hồi còi vang lên trên sân thể thao —— tín hiệu tập hợp.
Lộ Dữ Chu lập tức thu hết cảm xúc, đứng thẳng người. Thấy Thịnh Ngộ vẫn ngồi yên, anh đưa tay che màn hình điện thoại, xoay ngón tay, nhanh tay khóa màn hình:
“Đừng xem nữa. Không cần vội theo tiến độ. Dạo này Đại Mã Hầu tuần tra khắp nơi, đụng phải thì phiền.”
Thịnh Ngộ nghe lời cất điện thoại, tháo tai nghe bỏ vào hộp sạc. Xong việc ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lộ Dữ Chu đã đi trước vài bước, đứng đợi ở cạnh cầu thang.
Ánh nắng chói chang hắt lên cổ anh một mảng ửng hồng, ngay cả vành tai cũng nhuộm sắc hồng mờ.
Thịnh Ngộ bỗng thấy thú vị, như thể một bản đồ phiêu lưu đang từ từ mở ra.
Lộ Dữ Chu —— kiểu người muộn tao*. Ngoài lạnh lùng, thực chất bên trong là sự “nhạt” đến tận xương.
(*Muộn tao: kiểu người bên ngoài thanh cao, lạnh lùng, nhưng nội tâm ấm áp, hay có lúc thất thường.)
Mất cha mẹ từ nhỏ, anh trở thành kẻ cô độc. Hành vi bắt chước quan trọng nhất thời thơ ấu là sự trống rỗng, khiến anh sống một mình trong tâm trí.
Hạ Dương từng nói, Lộ Dữ Chu trông như kiểu chẳng bao giờ thật sự nương tựa vào ai. Dù có dì là người giám hộ, nhưng từ khi sòng bạc ổn định, anh đã dọn về sống một mình trong căn nhà cũ, âm thầm trưởng thành.
So với kết bạn, anh thành thạo hơn trong việc sống một mình. Một mình đi, một mình về, lặng lẽ, nhạt nhẽo mà bước tới cuối đời.
Cả đời anh như đã thấy trước điểm kết.
Thịnh Ngộ nghĩ —— thật nhàm chán.
Trên sân, thầy giáo thổi còi thúc giục. Học sinh từ các góc sân ngẩng đầu lên như thây ma, cả đám lừ đừ như chuột chũi bị đánh thức giữa ban ngày.
Lộ Dữ Chu bỗng cảm thấy một luồng gió từ phía sau ập tới, chưa kịp phản ứng, đã bị một cánh tay lạnh siết lấy cổ ——
“Không giảm giá thì tôi giết con tin.”
Giọng nói sát tai, đè thấp như trêu chọc, nhưng không kìm được tiếng cười.
Lộ Dữ Chu cứng người, mi vừa rụt xuống đã thấy kẻ gây họa thò đầu ra từ sau lưng.
Tóc bù xù như bông bồ công anh bị gió thổi tung, Thịnh Ngộ vẫn vậy —— tay luôn nhanh hơn não, chạm cái này, vốc cái kia, bộ đồng phục mới mặc mấy ngày đã nhăn nhúm vì cậu.
Lộ Dữ Chu:
“Giữa ban ngày, ngoài trời...”
Thịnh Ngộ:
“Thì sao? Cậu đi tố cáo tôi đi?”
Tư thế này chẳng có gì lạ —— con trai lớp nào chẳng hay đùa nghịch kiểu bá vai bá cổ.
Nhưng Lộ Dữ Chu không quen đụng chạm, quay đầu không nói gì, bước nhanh rời đi, tỏ rõ thái độ không lay chuyển, muốn Thịnh Ngộ tự giác buông tay.
Ai ngờ, ngay sau đó, người phía sau bỗng dùng lực, nhẹ như gió nhảy phốc lên lưng anh ——
Một hành động bình thường khác.
Tuổi này, con trai làm mấy trò chẳng ai hiểu.
Lập tức, đầu óc Lộ Dữ Chu trống rỗng một giây.
—----------
Chuột: ỏ ỏ, bình thường với mọi người, chứ bất thường với anh nha~
Tui tính chương sau đổi thành cậu - tớ, mà thấy tôi - cậu thấy cũm tình, cũm đặc biệt nên khi nào yêu nhau rồi đổi luôn he.