20. Chương 20: Chào Mừng Về Nhà

Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt

Chương 20: Chào Mừng Về Nhà

Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên bàn ăn, Thịnh Ngộ cứ chăm chăm nhìn Lộ Dữ Chu.
Cậu cố né ánh mắt của hai người còn lại nên dì và Hạ Dương không nhận ra gì bất thường. Chỉ có Lộ Dữ Chu là hiểu rõ ánh nhìn mang đầy ‘đe dọa và cảnh cáo’ kia.
“Lão Lộ?” Hạ Dương theo hướng mắt Lộ Dữ Chu nhìn sang bức tường ố vàng lần thứ ba, băn khoăn hỏi, “Tường đó có gì buồn cười vậy? Tết mà cũng chưa thấy cậu cười nhiều thế này.”
Thịnh Ngộ: “……”
Cậu ta còn dám cười?
Dì gắp cho cậu một miếng sườn, ngạc nhiên hiếm khi thấy:
“Sao lại cười một mình thế? Tiểu Dương, quay mặt nó lại đây cho mẹ coi thử.”
Lời vừa dứt, Lộ Dữ Chu đã lập tức quay đầu, mặt không chút biểu cảm.
“Cháu đang nghĩ về bài toán, không cười gì hết. Hạ Dương nói bậy.”
Dì gật đầu, tin ngay. Lộ Dữ Chu xưa nay vốn không phải kiểu người hay cười, còn Hạ Dương thì đúng là chuyên bốc phét.
“Đừng nhìn người ta nữa, lo ăn cơm đi!” Dì không khách khí gõ cốc vào bát Hạ Dương.
Hạ Dương: ……
Chậm thì muộn, hắn cũng sẽ bị oan chết trong cái nhà này mất thôi.
Không khí bữa cơm ở nhà dì hoàn toàn khác biệt với nhà họ Thịnh. Họ vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, toàn chuyện đời thường: chuyện buôn bán ở sòng bạc gần đây, chuyện học hành lặt vặt ở trường, phân công ai dọn nhà, ai nấu ăn, hay cả chuyện món ăn hôm nay có nhạt không…
Ngay cả Lộ Dữ Chu – người mà Lưu Dung từng nhận xét là “đánh tám gậy tre cũng chẳng moi ra một câu” – cũng thỉnh thoảng góp vài lời.
Thịnh Ngộ cảm thấy lạ lẫm, nhưng vì không quen kiểu nói chuyện này nên đành im lặng ăn cơm, không biết chen vào sao cho phải.
Ăn xong, dì từ chối việc Thịnh Ngộ rửa chén, bảo Lộ Dữ Chu và Hạ Dương đưa cậu lên phòng, đừng ở lại làm phiền.
Đây là cách nói khéo, ý thực chất là: “Đừng ở đây làm vướng chân vướng tay.”
Dù dì làm gì, đứa bạn học ngỏ kia cũng cứ bám theo sau, rửa chén đi theo, uống nước cũng muốn cùng, đến cả vào nhà vệ sinh… may mà còn biết điểm dừng.
Nhìn thì là cậu nhóc đẹp trai, sao lại ngốc nghếch thế này.
Lộ Dữ Chu và Thịnh Ngộ cùng về phòng. Hạ Dương thì ở lại tầng trệt, bảo có “việc hệ trọng” phải làm.
Thịnh Ngộ ngồi vào bàn học, bấm mở một nhóm chat, gác chân lên thanh ghế, mắt dán chặt vào điện thoại, thất thần.
Lộ Dữ Chu quay lại sau khi rót nước, thấy màn hình vẫn mở nhóm chat đó:
【Nhóm hỗ trợ kỳ thi lớn】
Trời mới biết cậu ấy đã làm gì mà lại vào được mấy cái nhóm kỳ lạ thế này.
“Cậu ổn không?” Lộ Dữ Chu đặt ly nước lọc xuống trước mặt.
“Hử? À…” Thịnh Ngộ buông điện thoại, nhận ly nước, nhấp một ngụm rồi hỏi, “Hạ Dương đâu?”
Lộ Dữ Chu kéo ghế ngồi xuống:
“Đi trộm kem.”
Thịnh Ngộ: “?”
“Nghĩa đen.” Lộ Dữ Chu giải thích, “Dưới lầu có hai tủ đông: một cái đựng nước ngọt, một cái để kem. Hạ Dương thích ăn kem, lại toàn chọn loại đắt, dì sợ nó phá tiền nên khóa tủ lại rồi.”
Thịnh Ngộ: “……”
“Thèm quá nên cậu ta đành lén trộm hai cây khi dì không để ý.”
“……”
Quá mức kỳ dị. Thịnh Ngộ nhất thời không biết phản ứng sao.
May là Lộ Dữ Chu cũng không tiếp tục, anh rút một cuốn sách tham khảo từ giá sách, nói:
“Tôi đọc sách đây, có gì không hiểu thì hỏi.”
Thịnh Ngộ vội lấy lại tinh thần, dọn dẹp đống sách vở cho gọn gàng.
Lộ Dữ Chu thuận miệng hỏi:
“Viết xong hết chưa?”
Thịnh Ngộ làm mặt nghiêm trọng:
“Ngữ văn, tiếng Anh, hóa học…”
Lộ Dữ Chu: “…… Sao rồi?”
“Vẫn chưa viết.”
Lộ Dữ Chu thở nhẹ một hơi, đặt bút xuống, ngón tay gõ gõ trên mặt bàn:
“Mai đổi chỗ học đi.”
Thịnh Ngộ: “Đi đâu?”
“Thư viện trường.”
...
Thư viện Nhất Trung nổi tiếng với đủ chuyện ma quái, ngày thường chẳng ai dám lui tới. Mỗi lần có người vào là lại thêm một giai thoại mới cho trường. Dù Thịnh Ngộ mới chuyển đến, nhưng cũng nghe loáng thoáng.
Cậu hiểu rõ Lộ Dữ Chu muốn đổi chỗ là vì mình — sòng bạc quá ồn, dù đeo tai nghe vẫn nghe tiếng xung quanh. Cậu thật sự chưa quen với môi trường như vậy.
Thịnh Ngộ ngửa mặt nhìn trần nhà một lúc, rồi cúi xuống, cong tay gối lên mặt, cố tìm dũng khí qua mấy hành động ngốc nghếch:
“Ừm… Hay là qua hẻm Hỉ Thước đi?”
Lộ Dữ Chu liếc cậu một cái.
Thịnh Ngộ gãi đầu, nghiêng mặt sang, chiếc đồng hồ đen trên tay tạo thành một đường cong rõ rệt. Có lẽ hơi khó chịu, cậu lắc cổ tay vài cái rồi nói tiếp:
“Thư viện xa lắm, hay qua nhà tôi luôn đi? Gần sòng bạc, tiện cho cả hai.”
Lộ Dữ Chu không trả lời, chỉ đưa tay lên, như nhắc nhở, gõ nhẹ vào cổ tay cậu:
“Trả đồng hồ cho tôi trước.”
“A!” Thịnh Ngộ bật ngồi dậy, nhưng đang cúi đầu cởi dây thì bỗng dừng lại.
“... Thế phần thưởng của tôi thì sao?”
Lộ Dữ Chu: “Hử?”
Thịnh Ngộ bĩu môi:
“Phần thưởng cho điểm đạt, chính cậu nói mà.”
Cậu giơ tờ bài kiểm tra 112 điểm ra trước mặt, vượt hơn hai mươi điểm so với tiêu chuẩn!
“... Không quên. Cậu muốn cái đồng hồ này à?”
Thịnh Ngộ thật ra cũng chẳng cần thiết, nhưng vì Lộ Dữ Chu chủ động hứa, nên lấy cũng chẳng sao.
“Đúng vậy.”
Lộ Dữ Chu quay mặt đi, giọng hiếm khi mang theo chút ngượng ngùng:
“Chỉ là đồng hồ cũ, không đáng tiền, cậu giữ làm gì.”
“Không sao, phần thưởng mà, lấy cho vui.”
Lộ Dữ Chu suy nghĩ một chút, chìa tay ra:
“Dây hơi cũ rồi, để tôi thay dây mới cho cậu. Vài hôm nữa đưa.”
Thịnh Ngộ lại nằm sấp xuống, đẩy tay anh ra:
“Đã nói rồi, chỉ cần có cho vui thôi.”
Hạ Dương chưa kịp thực hiện “sự nghiệp” đã bị bắt giữa đường, chưa trộm được cây kem nào, còn bị mẹ cho một trận.
Gần đây thành tích cậu ta lên xuống thất thường, nguy cơ bị chuyển khỏi lớp thực nghiệm. Dì gần như mất hết kiên nhẫn, nhìn thấy là nhức đầu. Đúng lúc trong quán hết thuốc, liền sai cậu ra ngoài mua.
Lúc Lộ Dữ Chu tiễn Thịnh Ngộ ra cửa, Hạ Dương vẫn chưa về.
Khách khứa bắt đầu đông, tầng một đầy mùi khói thuốc. Thịnh Ngộ theo sau Lộ Dữ Chu, len qua đại sảnh mờ khói, hắt xì liên tục.
Ra đến ngoài cửa, mùi thuốc vẫn vương vất trong mũi, cổ họng ngứa rát.
“Ngày mai đừng đến đây nữa.” Lộ Dữ Chu đưa cậu cây đèn pin công suất lớn đã bật sẵn, “Để tôi qua nhà cậu.”
Trước đó, khi Thịnh Ngộ đề nghị, Lộ Dữ Chu không đồng ý ngay. Ngôi nhà cũ họ Lộ gần như đã đổi chủ, từ chỗ của anh nay thành của Thịnh Ngộ. Dù là quá khứ hay hiện tại, nơi ấy luôn giống như một vòng an toàn đặc biệt — không có người lớn, chỉ có những cậu thiếu niên.
“Học tập cùng nhau” khác với “thỉnh thoảng giúp đỡ”. Việc anh thường xuyên lui tới khiến anh cảm giác như hai người đang cùng trú ngụ trong một vòng an toàn. Cảm giác… kỳ lạ thật.
“Được.” Thịnh Ngộ vừa nói vừa quay đầu hắt xì hai cái, dụi mũi, “Mai là cuối tuần, cậu không phải đến trường đúng không? Nhắn tôi trước khi đến, tôi sẽ chờ.”
Nói xong, cậu nhận lấy đèn pin, ánh sáng mạnh rọi dài thành vệt trên mặt đường, kéo tận đến cuối phố.
Thịnh Ngộ bỗng nhớ đến con hẻm nhỏ sau giờ tan học, trong đầu nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ:
—— Giá mà lúc nào cậu cũng có chiếc đèn pin này.
“Cho tôi giữ cái này được không?”
Lộ Dữ Chu: “Để cậu giữ rồi vứt vào thùng rác à?”
“...”
Cái miệng này đúng là khiến người ta tức điên.
“Biết rồi biết rồi, mai trả.” Thịnh Ngộ bực bội đá cục đá ven đường, “Vào nhà đi, nhớ mai phải đến đấy nhé.”
Lộ Dữ Chu vẫn đứng ở cửa tiễn. Thỉnh thoảng Thịnh Ngộ ngoảnh lại, thấy anh vẫn đứng đó, lòng bỗng thấy yên tâm lạ thường.
Trước khi ngủ, Thịnh Ngộ nhận được tin nhắn của Lộ Dữ Chu.
Nhìn là biết anh đã suy nghĩ cẩn trọng, từng chữ đều toát lên vẻ thận trọng:
【Chuyện ôm nhầm con, hai ngày tới tôi sẽ nói chuyện với dì. Dì nóng tính, có thể phản ứng hơi quá, cậu chuẩn bị tinh thần trước.】
Thịnh Ngộ không buồn ngủ, suy nghĩ một hồi rồi trả lời:
【Nhà họ Thịnh không cử ai tới à?】
Lộ Dữ Chu:
【Không ai đến gặp dì.】
Khung chat im lặng giây lát.
Về mặt cảm xúc, Thịnh Ngộ hoàn toàn thấu hiểu Lộ Dữ Chu. Cách nhà họ Thịnh xử lý quá đột ngột — đúng kiểu làm việc của chủ tịch Thịnh: không nói trước, chỉ ném tờ xét nghiệm ADN rồi tuyên bố: “Cậu là con trai tôi.”
Ai nghe xong cũng chết lặng tại chỗ.
Thịnh Ngộ: 【Cậu làm vậy, dì có thể nghĩ cậu bị thần kinh không? Tìm người lớn trong Thịnh gia ra mặt thì sẽ tin tưởng hơn.】
Khung chat hiện lên ‘Đang nhập…’, nhưng Lộ Dữ Chu chưa gửi tiếp.
Thịnh Ngộ chủ động nhắn thêm: 【Vì mối quan hệ thầy trò, việc này để tôi lo. Tôi sẽ khiến người nhà Thịnh gia phải xuất hiện.】
Lộ Dữ Chu: 【Ba cậu mà đến thì nhiệt độ phòng chắc xuống ba độ mất.】
【Không cần đâu.】
Thịnh Ngộ sửa lại: 【Dù sao cũng là ba cậu. Tính cách hai người giống nhau như đúc, không nhận ra à? Yên tâm đi, tôi giỏi nhất là đối phó với người như cậu.】
Lộ Dữ Chu: 【…… Xin miễn.】
Cứ nhắc đến chủ tịch Thịnh là Lộ Dữ Chu lập tức nhăn mặt, như thể vừa ăn phải thứ gì khó nuốt, giọng điệu cũng khô khan, mất hết sinh khí.
Đúng là nghiệt duyên.
Hai người giống nhau nhất lại là hai người ghét nhau nhất.
Thịnh Ngộ tiếp tục: 【Ông ấy cuồng công việc, gần đây chắc không rảnh. Tình hình thế này, không cần gấp. Khoảng nửa tháng nữa tôi sẽ đưa ông ấy đến.】
Xác nhận huyết thống cần thủ tục rườm rà, cần người giám hộ hai bên. Đến lúc đó làm luôn thì mới ổn định.
Thịnh Ngộ ôm điện thoại, bỗng thấy chuyện này thật thú vị.
Cậu nhắn: 【Cậu có cảm giác giờ chúng ta như đang cùng trên một con thuyền không?】
Người lớn luôn lo họ không hòa hợp.
Nhưng thực tế, họ đã lén lập liên minh từ lâu, trốn trong chăn nhắn tin, bàn kế đối phó với đám người cứng nhắc kia.
Thật sự rất thú vị.
Một phép ẩn dụ không mấy phù hợp —— giống như đang yêu vụng trộm, giấu cả thế giới vậy.
Lộ Dữ Chu: 【Ừ.】
Lần đầu tiên anh hiểu ý cậu nhanh đến thế.
【Vậy có nên giả vờ đang đối đầu không? Để tránh nghi ngờ, suy nghĩ người lớn với chúng ta không giống nhau.】
Thịnh Ngộ nằm trong chăn cười khúc khích.
【Không cần đến mức đó, nhưng nếu thân thiết quá chắc chắn họ sẽ thấy lạ. Hay là giả vờ không thân.】
Lộ Dữ Chu:
【Giả vờ kiểu gì?】
Thịnh Ngộ: 【Đơn giản thôi, ít nói chuyện với nhau là được.】
Lộ Dữ Chu hình như định nhắn gì, rồi lại thôi. Thịnh Ngộ liếc qua, không nghĩ nhiều.
Cậu cứ thế ôm điện thoại mà ngủ mất.
Sáng hôm sau, Thịnh Ngộ dậy sớm.
Cậu chăm chỉ quét dọn những chỗ nhìn thấy, dù Lộ Dữ Chu không phải khách, nhưng lễ nghĩa tiếp đãi vẫn phải chu toàn.
Quét xong thì lau, làm không kỹ cũng được, miễn là sàn còn ướt, nhìn là biết vừa lau xong.
Gọi là để lại dấu vết lao động.
Lau xong, cậu lên tầng hai, lục tung các ngăn kéo hành lang, cuối cùng tìm thấy chiếc chìa khóa đã tiện tay ném đi từ ngày đầu chuyển đến.
Tầng hai có hai phòng: một là phòng ngủ Lộ Dữ Chu, một là thư phòng. Sau khi anh chuyển đi, Thịnh Ngộ khóa phòng ngủ lại, chuyển vài đồ từ gác mái xuống thư phòng, sống tạm ở đó từ đó đến nay.
Dù hơi chật, nhưng cũng không đến nỗi tệ.
Nếu Lộ Dữ Chu muốn quay lại ở...
Phòng đó sẽ lại được đón ánh mặt trời.
Ổ khóa cũ hơi kẹt, Thịnh Ngộ vật lộn mãi mới tra được chìa, vừa mở cửa, mùi ẩm mốc thoảng nhẹ bay ra.
Chiếc giường đệm kẻ caro vẫn trải gọn gàng, bên tường vài món đồ gỗ cũ kỹ, rèm cửa kéo nửa, bụi bay lấp lánh trong nắng.
Tiếng chuông cửa tầng dưới vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh.
Tay còn nắm tay nắm cửa, Thịnh Ngộ giật mình tỉnh táo, không kịp lấy điện thoại, lao tuốt xuống nhà.
Lộ Dữ Chu vốn chỉ định bấm chuông cho có lệ, rồi tự mở cửa bằng chìa khóa trong túi.
— Tiểu thiếu gia họ Thịnh suốt buổi chẳng trả tin, không biết có dậy chưa.
Anh đã chuẩn bị tinh thần phải lên gõ cửa gọi người dậy.
Chìa khóa chưa kịp tra vào ổ, cánh cửa sắt màu xanh rêu đã “kẹo kẹt” mở ra. Một nam sinh mặc áo thun rộng, lộ xương quai xanh thanh mảnh, tóc bay trong gió, khuôn mặt rạng rỡ đón ánh nắng, giọng nói trong trẻo hơn cả chim khách mùa xuân:
“Chào mừng về nhà ——”
Thịnh Ngộ hai tay bám vào khung cửa, như thể dang rộng tay, sẵn sàng ôm trọn Lộ Dữ Chu thật nồng nhiệt.