39. Chương 39: Món ăn tối

Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tài xế đến trễ. Khi các cửa tiệm quanh đây đã lên đèn, chiếc xe màu đen mới từ từ ghé sát vỉa hè.
Hai người lên xe. Thịnh Ngộ đã kịp trấn tĩnh, nhấp ngụm trà chanh đá vừa mua, cúi đầu đọc tin nhắn trên WeChat.
"Ba vừa gọi bảo mọi chuyện đã được xử lý, tập đoàn đang giải quyết gấp, bảo tụi mình không cần về nhà cũ của Thịnh nữa. Thế giờ đi đâu đây?"
Lộ Dữ Chu cũng cúi đầu nhìn điện thoại. Khác với Thịnh Ngộ trả lời từng tin, anh chỉ lướt qua nội dung, nắm sơ tình hình rồi bỏ qua. Sau đó lại mở khung chat khác.
Cứ như thể hoàng đế đang duyệt tấu chương vậy.
Nếu không có chuyện bất ngờ, anh sẽ đăng một dòng trạng thái cho mọi người xem, như mực đỏ phê chuẩn của 'hoàng đế'.
"Chúng ta về hẻm Hỉ Thước đi."
Thịnh Ngộ cắn ống hút, gật đầu như đã dự liệu trước.
Khi không biết nên đi đâu, nơi đầu tiên hiện lên trong đầu cậu cũng chính là hẻm Hỉ Thước.
Thịnh Ngộ hạ tấm ngăn giữa hai ghế, bảo tài xế đổi hướng đi.
Nói đến hẻm Hỉ Thước, cậu lại nhớ đến Hạ Dương. Trong mớ hỗn độn này, sao lại không thấy bóng dáng cậu ta. Đáng lẽ khi nãy gọi hai người như phát điên.
Thịnh Ngộ nghiêng đầu nói:
"Cậu có muốn gọi Hạ Dương trước không? Tôi sợ cậu ấy kích động quá, đập phá luôn cả nhà mất."
Lộ Dữ Chu ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua phía Thịnh Ngộ, nhíu mày như vừa nhớ ra:
"Cậu ta về trước rồi à?"
Thịnh Ngộ dựa lưng vào ghế, hít ngụm trà chanh, hai má phồng lên rồi xẹp xuống, đáp:
"Không biết, cậu ấy chỉ bảo đang đợi tụi mình ở hẻm Hỉ Thước."
Lộ Dữ Chu cúi đầu mở danh bạ.
Thịnh Ngộ liếc mắt, thấy anh bấm số của Hạ Dương.
"Alo." Điện thoại kết nối nhanh chóng, giọng Lộ Dữ Chu vang lên trong xe:
"Giờ cậu đang ở đâu?"
Không gian kín khiến giọng Hạ Dương bên đầu dây rõ đến mức không cần cố:
"Tôi đang ở trường, nghe nói hai cậu bị paparazzi vây kín nên chạy về trường tìm. Giờ hai cậu đang ở đâu?"
Lộ Dữ Chu im lặng giây lát:
"Gặp nhau ở hẻm Hỉ Thước đi. Đúng lúc cậu đang ở trường, tiện thể giúp tôi một việc."
"Nói đi."
"Xe tôi để ngoài trường, khóa đã mở, phiền cậu đưa về hộ tôi, lỡ bị mất cắp."
Thịnh Ngộ: "……"
Đây là... cách trấn an người khác hả?
Hạ Dương bên kia cũng có cùng suy nghĩ.
"..... Không còn gì muốn nói à?" Có vẻ mic bị lệch, giọng Hạ Dương bên kia vang lên tiếng hít sâu.
"Chờ chút nữa gặp mặt, ông đây sẽ cắt đứt cái lưỡi vô dụng của cậu."
Lộ Dữ Chu bình thản đáp: "Biết rồi, tôi gọi 120 trước."
Nói xong liền cúp máy.
"……"
Thịnh Ngộ vốn lo lắng nhà cửa, giờ lại càng lo lắng hơn, hạ cửa sổ xuống, nghiêng người nói với tài xế: "Chú ơi, chạy nhanh chút! Nhà cháu có thể sẽ bị phá sập mất."
Xe dừng đầu hẻm, Thịnh Ngộ phóng vào nhà số 116 hẻm Hỉ Thước với tốc độ nhanh nhất đời.
Dừng trước cánh cổng sắt màu xanh rỉ, cậu cảnh giác nhìn quanh, không thấy bóng khả nghi liền thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may mà Hạ Dương đạp xe chậm quá.
Thịnh Ngộ định lấy chìa khóa, mò mẫm một hồi —— tiêu rồi, hình như lúc xuống xe quên mang cặp.
Vừa nghĩ đến nó thì đầu hẻm xuất hiện bóng người.
Lộ Dữ Chu khoác hai chiếc cặp trên vai phải, thong thả bước về phía này.
Cả hai cái ba lô đều rất nặng, nhưng anh đi không hề lắc lư. Một chiếc đen sờn cũ, chiếc còn lại là balo hai quai nổi tiếng, dây kéo còn treo thêm con vịt vàng Psyduck ngộ nghĩnh.
Thịnh Ngộ hay mua mấy con thú bông lông xù, bày trên đầu giường, bàn học hay treo trên balo cũng chẳng thấy lạ.
Nhưng khi nó vào tay Lộ Dữ Chu, trông thật buồn cười. Cảm giác như 'mấy ông chú chợ đầu mối chặt cá mười năm, ai ngờ trong lòng lại mềm như dâu tây đá bào vậy.'
Thịnh Ngộ nén lo lắng, ngồi xổm bên bậu cửa nghỉ mát. Ngã ba hẻm có mấy cây cổ thụ rợp bóng, tán lá dày, che khuất phần sân trước căn nhà cũ. Lúc này trời nổi gió, không khí mát mẻ hiếm hoi.
Lộ Dữ Chu đi không nhanh nhưng chân dài, chẳng mấy chốc đã tới. Cúi mắt liếc nhìn Thịnh Ngộ đang ngồi dựa cằm bên bậu cửa, hỏi:
"Trong nhà yên ổn rồi, thấy yên tâm chưa?"
Thịnh Ngộ lười đứng dậy, giữ nguyên tư thế, giãn mắt miệng nói:
"Tốc độ Hạ Dương chậm quá, tụi mình xuất phát cách nhau chưa đến mười phút, cậu ấy giờ còn chưa tới."
Lộ Dữ Chu tìm được chìa khóa, đeo balo trở lại lưng, đáp:
"Hai chân làm sao bằng bốn bánh xe."
Thịnh Ngộ đứng dậy, chờ Lộ Dữ Chu mở khóa xong thì bước lên đẩy cổng, vừa đẩy vừa cười:
"Lần trước cậu chở tôi, tôi nhớ rõ chưa tới hai mươi phút mà, Hạ Dương đúng là chậm quá rồi……"
Cánh cổng sắt màu xanh từ từ mở ra. Thịnh Ngộ còn đang cười, ánh mắt liếc về phía sân trong.
Nụ cười trên môi lập tức đông cứng.
Nhân vật chính trong câu chuyện – Hạ Dương – đang ngồi khoanh chân giữa sân, tay cầm viên sỏi chơi gảy đá, nghe thấy động tĩnh cũng không ngẩng đầu, thờ ơ hỏi:
"Về rồi à?"
Giọng điệu chẳng khác gì quỷ hiện hồn.
Bên cạnh Hạ Dương còn có một con chó đen to tướng, mắt long lanh như nước, Thịnh Ngộ chưa kịp hoàn hồn đã nghe 'gâu! gâu! gâu! —'
Bị dọa đến mức phản xạ có điều kiện, Thịnh Ngộ vèo một cái trốn sau lưng Lộ Dữ Chu, chỉ để lộ hai con mắt đảo loạn.
Hạ Dương quay lại vỗ đầu con chó, trấn an nó. Đại Hắc ngoan ngoãn ngồi xuống, dáng vẻ như hổ rình mồi nhìn chằm chằm... Lộ Dữ Chu.
"Tôi chờ hai người nửa ngày cũng không thấy ai, tôi trèo tường vô ngồi chút, còn Đại Hắc thì chui vô từ lỗ chó. Không làm phiền hai người chứ?"
Thịnh Ngộ: "…"
Ai dám bảo là không phiền.
Cái tên mang âm khí này chẳng khác gì phim kinh dị, sợ chết rồi còn hiện hồn về đòi nợ.
Sân yên lặng hồi lâu, sau lưng Lộ Dữ Chu lộ ra gương mặt tươi rói, mắt cong cong, hàm răng trắng như vỏ sò.
Thịnh Ngộ phối hợp cười nói: "Không sao đâu, tôi không phiền."
Hạ Dương bình tĩnh thấu suốt mọi chuyện: "Thì ra thật sự cậu sống ở đây. Lúc thấy tin nhắn trong nhóm, tôi đã đoán rồi — lão Lộ có mấy đứa bạn thân, người sống ở hẻm Hỉ Thước, thường làm bài tập chung, rồi tự dưng kéo nhau đi dạo mua đồ ăn... chắc đều là cậu."
Thịnh Ngộ: "..... ha ha ha ha ha ha, là tôi, là tôi."
Hạ Dương gật đầu, cầm kéo cắt cành hoa đặt bên cạnh, đứng dậy nói: "Không có gì đâu, Lộ Dữ Chu, ra đây với tôi một chuyến."
Kéo kêu răng rắc một cái ——
Tim Thịnh Ngộ như nhảy khỏi lồng ngực.
Lộ Dữ Chu vẫn cái dáng dù trời sập cũng chẳng thèm để ý, gật đầu quay vào nhà nói:
"Tôi đi cất đồ đã."
Thịnh Ngộ không muốn một mình đối mặt con chó đen to đùng và đứa trông như bệnh tâm thần, liền lủi theo sau Lộ Dữ Chu vào phòng.
Vào phòng, Thịnh Ngộ thở phào, vào bếp lấy chai nước đá, tự rót cho mình ly, nói vọng ra phòng khách:
"Tôi thấy Hạ Dương có vẻ tức giận, lát nữa nói thế nào đây? Dù sao tụi mình cũng có lỗi. Nếu không thì để cậu ấy mắng một trận cho bớt giận đi?"
Lộ Dữ Chu chỉ vào để cất đồ, đặt cặp lên ghế, cúi đầu nói:
"Cậu đừng bận tâm, chuyện này không liên quan gì với cậu cả."
Thịnh Ngộ vốn đã chuẩn bị tinh thần cùng nhau gánh vác, nghe vậy liền không vui:
"Sao lại không liên quan? Tôi cũng là người trong cuộc mà. Cậu nói trước xem định giải thích thế nào, tôi sẽ cố gắng phối hợp."
"Không nói."
Thịnh Ngộ ngơ ngác:
"Gì?"
Lộ Dữ Chu đi tới trước kệ tivi, kéo ngăn kéo ra tìm hòm thuốc quen thuộc. Ngón tay nhanh chóng sắp xếp mấy lọ thuốc, từng cái kiểm tra xem còn lại bao nhiêu. Xong xuôi, anh đậy nắp hộp lại, nói:
"Tôi với Hạ Dương không nói chuyện vô nghĩa, lần này tôi sai, cứ để cậu ấy đánh một trận cho hả giận là được. Đánh xong rồi xem tình hình, nếu nghiêm trọng thì gọi 120 giúp tôi, không thì cứ bôi thuốc là xong."
"……" Thịnh Ngộ đứng đó, đầu óc ù ù.
Nam sinh đánh nhau không phải chuyện lạ, nhưng đặt vào Lộ Dữ Chu lại khó tưởng tượng nổi. Thịnh Ngộ thật sự không hình dung nổi cảnh anh xắn tay áo lao vào ẩu đả, không nhịn được mở miệng:
"Ha ha... có cần nghiêm trọng vậy không? Hai ba câu nói rõ ràng là được rồi, đâu cần động tay động chân."
Lộ Dữ Chu đứng dậy, gương mặt không chút đùa cợt:
"Vậy nên tôi mới bảo cậu đừng dính vào."
Thực ra nếu đếm kỹ, số lần Lộ Dữ Chu và Hạ Dương đánh nhau cũng không ít.
Tuổi thiếu niên vốn là thời kỳ nổi loạn. Ngay cả người điềm tĩnh, nguyên tắc như Lộ Dữ Chu cũng không tránh khỏi những góc cạnh trong tính cách. Có một năm... không nhớ rõ là mấy tuổi, hai người cực kỳ không ưa nhau, ba ngày một trận cãi, hai ngày một trận mắng.
Đợt đó là nửa cuối học kỳ, áp lực học tập nặng nề. Lộ Dữ Chu dọn về sòng bạc ăn ké cơm, còn Hạ Dương không biết quen ở đâu một đám bạn xã hội, ngày nào cũng nửa đêm mới về.
Một đêm nọ, Lộ Dữ Chu đang thức đêm làm đề, thấy Hạ Dương đẩy cửa bước vào, người nồng nặc mùi thịt nướng, áo đầy dầu mỡ, không nhịn được nói:
"Nhanh đi tắm đi, dơ muốn chết."
Hạ Dương hừ một tiếng, giọng mỉa mai:
"Cậu sạch sẽ quá thì dọn khỏi nhà tôi đi, tôi còn đang chê cậu chiếm chỗ đấy."
Lộ Dữ Chu lười nói nhảm:
"Quần áo bẩn thì đừng ném vào tủ."
Đêm đó.
Lộ Dữ Chu làm đề xong chuẩn bị lên giường, phát hiện đôi giày thể thao để ở mép giường đã bị dẫm lên đầy dấu chân. Anh cười lạnh, trong lòng nghĩ trò trẻ con.
Tiếp đó lại thấy bên gối đầu mình có... bảy chiếc vớ tỏa ra mùi hương 'mê người'.
Lộ Dữ Chu lập tức lật chăn bước xuống giường, nhìn thấy Hạ Dương đang ngủ ngon dưới tầng dưới, vung chân đá bay cái tên kia.
Hôm sau, trên mặt cả hai đều có thêm vài mảng bầm tím.
Những chuyện kiểu đó xảy ra nhiều không kể xiết, hai người tính cách không hợp, thường xuyên va chạm. Mãi đến khi lớn hơn chút, họ mới bắt đầu hiểu và thông cảm cho nhau. Không rõ ai là người đầu tiên đặt ra quy tắc, nhưng bắt đầu từ vài năm trước, cứ có mâu thuẫn là hai người sẽ kiếm một bãi đất trống, nói vài câu cho bớt giận, không xong thì động tay động chân.
Một khi đã đánh nhau, chuyện đó coi như kết thúc, không ai nhắc lại nữa.
Lần này là Lộ Dữ Chu đuối lý, anh tự biết mình sai nên dứt khoát để Hạ Dương đánh một trận cho xong. Lâu rồi không đánh nhau, cũng không rõ bản lĩnh Hạ Dương giờ cỡ nào, thế nên chuẩn bị sẵn cả tình huống phải gọi cấp cứu 120.
Trong lúc Thịnh Ngộ còn đang tiêu hóa lượng thông tin vừa nghe được thì Lộ Dữ Chu đã xoay người đi ra cửa.
Hạ Dương rất có võ đức, chỉ đứng trong sân đùa chó nãy giờ, thấy Lộ Dữ Chu đã chuẩn bị xong mới từ từ đứng dậy, bẻ tay bẻ cổ, hoạt động khớp, dáng vẻ chuẩn bị giao lưu thân thể một trận ra trò.
Thịnh Ngộ thầm than: Không ổn, hai người đó thật sự nghiêm túc.
Tiểu thiếu gia Thịnh nhà ta vốn không giỏi đối phó với mấy tình huống kiểu này, đầu óc quay vòng vòng, cố hết sức muốn nghĩ ra một kế sách ứng phó.
Đi loanh quanh mấy vòng mà vẫn chẳng nghĩ ra gì, ngay lúc Hạ Dương vung nắm đấm định đánh, bản năng trỗi dậy, cậu vọt thẳng vào bếp túm lấy cái vá và cái nắp nồi —
"Đừng đánh đừng đánh! Có gì từ từ nói..."
Thịnh Ngộ cầm vũ khí chạy vội ra cửa, định chen vào ngăn cản. Nhưng vừa ra tới nơi thì nghẹn lời không biết nói gì.
Nắm đấm của Hạ Dương dừng ngay trước mặt Lộ Dữ Chu, Lộ Dữ Chu không hề né tránh. Hai người cứ đứng đó giằng co, như thể bị bấm nút tạm dừng.
Thịnh Ngộ có hơi cụt hứng thở dài, đặt cái vá xuống. Thấy hai người vẫn im lặng như tượng, cậu rốt cuộc nhịn không được hỏi:
"Hello? Hai vị vẫn còn trên Trái Đất chứ?"
Sớm nói là giả bộ đánh nhau đi.
Dọa người ta hết hồn!
Hạ Dương chậm rãi thu tay lại.
Đôi mắt hơi đỏ lên, cả người ngập tràn xúc động, nhưng rốt cuộc chỉ buông một câu:
"Lộ Dữ Chu, tên khốn kiếp này, chuyện lớn vậy mà —"
Chưa nói dứt câu, Hạ Dương quay ngoắt đi, có hơi xấu hổ lau nước mắt, lầm bầm:
"Tối tôi tính sổ với cậu sau. Mẹ đang ở nhà đợi tụi ta về ăn cơm, về trước đã."
Trận hẹn đánh nhau nhìn nguy hiểm, rốt cuộc lại nhẹ nhàng kết trận.
Thịnh Ngộ ôm cái vá, lòng hơi hụt hẫng.
Hai anh em kia dắt theo con chó đen rời khỏi. Thịnh Ngộ mở hộp đồ ăn bà chủ mang tới, chuẩn bị ăn cơm. Vừa nhấc nắp tào phớ lên, người vừa đi khỏi đã quay trở lại.
Hạ Dương đứng trước cửa, khó hiểu nói:
"Sao cậu chưa đi? Đến giờ ăn rồi."
Thịnh Ngộ: "Hả?"
Hạ Dương nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến, trong mắt như muốn nói 'ba ruột mới vừa nhận con nhưng thương con vô cùng':
"Tớ nói với mẹ tớ là tối nay cậu qua sòng bạc ăn cơm với tụi ta. Bà ấy đang chờ cậu đó."