Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt
Chương 67: Đêm trước ngày chia tay
Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thịnh Ngộ chỉnh lại chiếc áo sơ mi bị xộc xệch, vạt áo khoác gió buộc vào khuỷu tay. Cậu khụt khịt một tiếng, đặt tay lên chốt cửa định bước ra ngoài.
Cánh cửa vừa mở, cậu quay đầu hỏi:
“Cậu… mất bao lâu nữa?”
Lộ Dữ Chu bật đèn pin trên điện thoại, đứng trước bàn học cúi xuống lục tìm giấy ăn. Ánh sáng quét qua người anh, xuyên qua lớp áo thun trắng mỏng, lộ ra vòng eo và cơ bụng săn chắc.
Sau lưng áo thun vẫn còn vết nhăn do Thịnh Ngộ vò nát khi hai người hỗn loạn lúc nãy.
Trên bàn học bày biện đủ thứ đồ dùng thường ngày, Lộ Dữ Chu nhanh chóng tìm thấy bịch khăn giấy 100 tờ. Anh đứng dậy xé toạc gói giấy, sống lưng thẳng băng như thanh kiếm sắp tung hoành:
“Cậu cứ đi ăn trước đi, tôi xong ngay.”
Thịnh Ngộ khẽ gật đầu “Ừ” một tiếng.
Cánh cửa phòng mở ra rồi đóng lại, chặn đứng dòng không khí tươi mát bên ngoài. Bên trong căn phòng vẫn ngột ngạt, nóng bức. Thịnh Ngộ đi rồi nhưng hương thơm trên người cậu vẫn vương vấn không gian chật hẹp này, như tơ khói mỏng manh khiến lòng người lâng lâng.
Lộ Dữ Chu úp điện thoại lên bàn, cúi mặt cắn vạt áo thun, tận hưởng chút hương thơm còn sót lại.
Thịnh Ngộ vừa bước ra khỏi cửa thì gặp dì quản lý ký túc đang mang túi rác đi ngang. Bà liếc nhìn cậu, ngạc nhiên hỏi:
“Lại là cháu à, đứa học trò nhỏ, cháu là thí sinh thi học sinh giỏi mới hả?”
Thịnh Ngộ vẫn chưa hết bàng hoàng sau chuyện vừa rồi, phản ứng đầu tiên là chột dạ. Cậu vội vàng đứng thẳng, kéo cổ áo cho chỉnh tề, ậm ừ đáp:
“À… vâng…”
Dì quản lý nhìn về phía cuối hành lang:
“Chỉ mình cháu ra thôi à? Lúc nãy tôi hình như thấy cháu đi cùng bạn vào mà?”
Mặt Thịnh Ngộ nóng bừng, liếc về phía căn phòng kia:
“Cậu ấy không khỏe, muốn ở một mình một lát.”
Dì quản lý gật đầu:
“Không khỏe thì nên nghỉ ngơi. Mấy học sinh đi thi căng thẳng quá, dễ mệt lắm.”
Thịnh Ngộ gượng gạo nói chuyện vớ vẩn mấy câu rồi vội vàng rời đi.
Chuông tan học vang lên, giờ ăn trưa nhà ăn đông nghịt, hàng người dài dặc. Cậu chán ăn, quay sang quầy đồ ăn vặt mua hai chiếc bánh mì.
Sợ Lộ Dữ Chu chưa xong việc, Thịnh Ngộ vừa ăn bánh mì vừa đi lang thang quanh trường. Với vẻ ngoài đẹp trai cố tình ăn mặc, chỉ cần xuất hiện giữa sân trường cũng sáng rực như bóng đèn 200W, không làm gì cũng thu hút ánh nhìn.
Đi chưa tới nửa vòng sân, đã có bảy tám đàn em nữ chạy tới hỏi cậu học lớp nào. Thịnh Ngộ suýt muốn khắc sáu chữ ‘Đã tốt nghiệp, có người yêu rồi’ lên trán, cuối cùng không chịu nổi, đành quay về ký túc.
Trước khi gõ cửa, cậu nhìn đồng hồ, nghĩ rằng hai mươi phút chắc là đủ rồi. Cậu áp tai nghe thử, trong phòng yên tĩnh không có tiếng động.
Thịnh Ngộ yên tâm hơn, mạnh dạn gõ cửa.
“Lộ Dữ Chu, là tôi.”
Bỗng nhiên, tiếng rên rỉ không thể kìm nén vang lên từ trong phòng.
Thịnh Ngộ nghe ra có gì đó khác thường, đứng sững tại chỗ vài giây, bỏ ổ bánh mì vào túi rồi lập tức rẽ sang phải, chạy ra khỏi tòa nhà số 7.
Mười phút sau, Lộ Dữ Chu gửi tin nhắn:
【Đến lấy kính mắt của tôi đi.】
Hôm nay trời không quá nóng, học sinh đi dạo quanh sân thể dục đều mặc áo khoác. Trong gió thu mát mẻ, Thịnh Ngộ lại đổ mồ hôi đầm đìa.
Cậu đành cởi áo khoác, quay lại chạy.
Giờ nghỉ trưa, nhà ăn và sân thể dục đều náo nhiệt, nhưng khu ký túc xá vẫn vắng tanh.
Khi Thịnh Ngộ bước vào, cửa phòng mở toang, cạnh cửa bị chặn bởi chiếc ghế để thông gió.
Không khí trong phòng gần như trở lại bình thường, chỉ khi cố gắng ngửi mới phát hiện chút mùi tanh nhạt khó nhận ra.
Lộ Dữ Chu quay lưng về phía cửa, anh đã thay quần dài màu xám, bỏ lại chiếc quần thể thao ở cuối giường. Anh cúi người nhấc túi rác, xoay ngón tay buộc nút gọn gàng. Bên trong túi trong suốt có thể thấy rõ khăn giấy đã dùng, hộp khăn giấy trên bàn cũng mất đi một nửa.
Thịnh Ngộ đứng ở cửa, vừa nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, tim không nhịn được đập nhanh hơn.
Cậu bước đến bên Lộ Dữ Chu, cố tỏ ra bình tĩnh đưa ổ bánh mì, khóe mắt thoáng nhìn thấy trên cổ đối phương có lớp mồ hôi lấp lánh, giọng khẽ hạ xuống:
“Mang cho cậu này.”
Sắc mặt Lộ Dữ Chu bình tĩnh, môi anh mím chặt, nhìn kỹ mới thấy có chút không tự nhiên:
“Ừ, cậu không ăn à?”
Thịnh Ngộ ngồi xuống mép giường:
“Nhà ăn đông quá, không chen nổi. Về đây cùng cậu gặm bánh mì.”
Lộ Dữ Chu đặt bánh mì lên bàn:
“Để tôi dọn dẹp chút đã.”
Khi anh vứt rác xong trở lại, trong phòng đã không còn mùi gì.
Anh bật đèn, quay lại đóng cửa, bước tới ngồi cạnh Thịnh Ngộ, ngón tay đặt lên lớp vải ở eo cậu, chạm vào vết thương.
Thịnh Ngộ đang cúi đầu trả lời tin nhắn, sườn mặt chăm chú, bị ôm cũng chẳng động đậy.
Một lúc sau, giọng nói kéo dài của Lộ Dữ Chu vang lên:
“Đang nói chuyện với ai thế?”
“A.” Thịnh Ngộ ngẩng đầu nhìn anh, cười nói:
“Là Triệu Lập Minh. Không phải sáng nay gặp phải sao? Cậu ấy gom được một bàn, muốn tôi mời cơm. Tôi vừa hỏi họ muốn ăn gì. Cậu có đi không?”
Lộ Dữ Chu có chút lười nhác, mới ngồi một lúc đã dựa vào Thịnh Ngộ, cánh tay vòng quanh siết chặt eo cậu, bám chặt như một chú koala to xác.
“Tối nay không có tiết, tôi đi được.”
Thịnh Ngộ nhớ tới chuyện gì đó, nhanh chóng nhìn sang anh:
“Đi thì nhớ cư xử bình thường một chút, đừng giữ mãi cái vẻ mặt u ám như thù sâu oán nặng. Lão Triệu lại tưởng hai chúng ta đang có mâu thuẫn đấy.”
Lộ Dữ Chu cau mày suy nghĩ, giọng đầy bất mãn:
“Tôi thù sâu oán nặng cái gì.”
Khóe môi Thịnh Ngộ nhếch lên, cố gắng cười:
“Lão Triệu nói với tôi, hôm đó cậu say rượu, ôm tấm ảnh chụp chung của hai ta, như khóc bên mộ...”
Lộ Dữ Chu: “...”
Anh ngồi thẳng người, hồi lâu mới nhớ ra chuyện đó. Làn da nơi cổ lập tức ửng đỏ, vội quay mặt nhìn chằm chằm vào bức tường, cố giữ bình tĩnh:
“Chủ yếu là do say thôi…”
Thịnh Ngộ liền hỏi:
“Hôm đó cậu cầm tấm ảnh nào?”
Lộ Dữ Chu đứng dậy đi đến bàn học, kéo ghế ngồi xuống, cầm bút trong tay xoay xoay theo thói quen:
“Không nhớ rõ, chắc lấy đại thôi.”
Thịnh Ngộ:
“Có phải là ảnh trong cặp của cậu không?”
Bút trong tay Lộ Dữ Chu lập tức rơi xuống bàn.
“Hôm đó tôi về nhà mà quên mang chìa khóa, phải gọi thợ khóa tới mở. Ông ấy hỏi tôi có giấy tờ nhà không, tôi đi tìm thì vô tình thấy được…” Thịnh Ngộ mím môi, liếc bạn trai đang ngồi như bức tượng trước bàn, cố gắng dùng hết sức chịu đựng để không bật cười, giữ lại chút thể diện cho anh.
“Cậu mang theo ảnh chụp chung bên người, có phải là để lúc nào cũng có thể lôi ra ngắm tôi không?”
Trêu chọc Lộ Dữ Chu quả thật là một chuyện rất thú vị.
Bạn trai có tính cách trầm lặng, luôn thích giấu mọi thứ trong những chi tiết vụn vặt, chẳng bao giờ nói ra, lại càng không để lộ ra bên ngoài. Thịnh Ngộ đôi khi cảm thấy mình giống như một bậc thầy săn kho báu, chỗ này đào một chút, chỗ kia moi một chút, theo sát phía sau bạn trai để nhặt lấy những báu vật mà anh lén giấu đi.
Bản thân chuyện săn kho báu này chẳng có gì thú vị, nhưng khi đưa thứ đó ra trước mặt bạn trai, ngắm vẻ mặt kinh ngạc của anh thì lại trở thành một niềm vui rất đáng giá.
Lộ Dữ Chu cúi đầu đảo mắt tìm quanh sàn nhà, không thấy cây bút nào bèn đứng thẳng dậy, lấy một cây khác từ ống đựng bút rồi kẹp giữa các ngón tay xoay tiếp.
Trên mặt anh chẳng có mấy biểu cảm, thoạt nhìn còn hơi lạnh nhạt. Nếu đổi lại là một người không quen đứng đây, có khi sẽ bị khí thế ấy dọa sợ.
—— Với điều kiện là phải bỏ qua đôi tai đỏ bừng của anh.
“Tôi không có sến sẩm thế đâu.” Lộ Dữ Chu xoay xoay cây bút trong tay
“Chỉ tiện tay để ở đó thôi.”
Thịnh Ngộ đứng bật, làm bộ như định kéo tấm vải che trên kệ xuống:
“Vậy chúng ta xem sau tấm vải này có gì nào…”
Dĩ nhiên chưa kịp lật đã thất bại, cậu đi được nửa chừng đã bị Lộ Dữ Chu vòng tay ôm ngang eo, ném ngã xuống giường. Cái giường sắt cũ kỹ kêu rền rĩ mấy tiếng thật to.
“Thịnh Ngộ—” Lộ Dữ Chu gọi một tiếng, giọng chứa đầy cảm xúc hơn thường ngày, chẳng rõ là đơn thuần bực bội hay thẹn quá hóa giận:
“Đừng lúc nào cũng vạch trần tôi.”
Thịnh Ngộ bật cười, lồng ngực khẽ rung lên:
“Thầy Lộ, mỗi lần cậu tức giận đều cực kỳ đáng yêu đấy.”
Lộ Dữ Chu mặc kệ cậu.
Chọc ghẹo xong thì phải dỗ. Thịnh Ngộ khẽ dồn lực ở nửa thân trên, lật người đổi vị trí với anh. Có lẽ không ngờ bị phản đòn, Lộ Dữ Chu cũng không giãy giụa, chỉ nửa tựa vào tường, nhướng mày nhìn Thịnh Ngộ đang ngồi trên người mình.
Thịnh Ngộ nhìn anh một lúc, tim đập loạn nhịp, rồi không nhịn được mà cúi xuống hôn.
Trong hơi thở quấn quýt, cậu khẽ nói:
“Đừng giữ khư khư mấy tấm ảnh đó như báu vật nữa… Cậu muốn thì tôi sẽ chụp cho bất cứ lúc nào… Nhớ tôi thì cứ gọi điện…”
Lộ Dữ Chu khẽ bóp cằm cậu, nghiêng đầu cười một tiếng:
“Vậy nếu tôi muốn gặp cậu thì sao?”
Thịnh Ngộ: “Hai ta gọi video.”
Lộ Dữ Chu: “Giật lag.”
Nửa năm qua, hai người không phải chưa từng gọi video cho nhau, chỉ là mỗi lần đều bị gián đoạn, cuối cùng đành dựa vào những cuộc gọi điện thoại tốn tiền quốc tế để tìm chút an ủi.
Thịnh Ngộ khẽ hôn lên yết hầu của Lộ Dữ Chu, ngẩng đôi mắt hơi ươn ướt, sáng rực hiếm thấy:
“Vậy thì cậu tới gặp tôi, hoặc để tôi đến tìm cậu.”
Ngón tay Lộ Dữ Chu vuốt nhẹ sau lưng cậu, nghe đến câu này thì hơi khựng lại.
Thịnh Ngộ nói:
“Thành phố A cách Alsace rất xa, nhưng chỉ cần có kỳ nghỉ, tôi sẽ về tìm cậu. Cậu đừng ôm mấy tấm ảnh giống như hòn vọng phu nữa. Nhớ tôi thì cứ nói thẳng, cùng lắm thì tôi xin nghỉ vài ngày, tìm cách để gặp nhau. Nghe rõ chưa?”
Lộ Dữ Chu nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, anh quay mặt đi nở nụ cười hiếm thấy:
“Biết rồi…”
Thịnh Ngộ giữ trong lòng lâu như vậy, cuối cùng cũng nói thẳng ra, bị Lộ Dữ Chu cười đến mức hơi xấu hổ, không nhịn được bóp cổ anh hôn tới.
So với yêu đương thông thường, yêu xa khó mà vững bền. Thịnh Ngộ cũng không biết mình và Lộ Dữ Chu có thể đi được bao xa.
Có lẽ, giống như người ta hay nói trên mạng, chỉ là nắm tay đầy cát, đi được vài bước đã rơi hết.
Nhưng ở cái tuổi này, chỉ cần hôm nay có rượu thì hôm nay say. Biết đâu, say say tỉnh tỉnh, ngoảnh đầu lại, cả đời đã trôi qua rồi.
—
Cả hai đều là ứng cử viên sáng giá cho việc tu tiên. Họ ăn hai chiếc bánh mì nhỏ rồi đi xem phim. Xem xong bộ phim, hai người vẫn không thấy đói, lại nhìn bảng lịch chiếu ở sảnh và mua vé xem thêm một bộ nữa.
Xem xong phim lúc sáu giờ hơn, bước ra khỏi rạp, bụng Thịnh Ngộ trống rỗng, cơn đói từ từ dâng lên, quét sạch sức lực.
Cậu lập tức đi không nổi, dựa cả người vào Lộ Dữ Chu, uể oải hỏi:
“Ăn gì bây giờ?”
Lộ Dữ Chu một tay ôm eo cậu, cúi mắt xem tin nhắn:
“Vừa đúng lúc, lão Triệu cũng đang hỏi chúng ta đến đâu rồi.”
Thịnh Ngộ giờ mới nhớ ra người này, dừng lại một chút:
“Họ đến rồi à?”
Lộ Dữ Chu:
“Đến lâu rồi, đặt bàn ở quán thịt nướng tầng sáu. Gọi món xong cả rồi, giờ chỉ chờ cậu tới trả tiền.”
Thịnh Ngộ tặc lưỡi, lấy điện thoại ra xem, quả nhiên tin nhắn chưa đọc chất đống.
Cậu xem phim quá tập trung, lại bật chế độ im lặng nên chẳng để ý.
Lộ Dữ Chu kéo cậu về phía thang cuốn.
Thịnh Ngộ vừa đi vừa trả lời tin, ánh mắt không tập trung, y như một người mù đang bị GPS dẫn đường. Chỉ dựa vào những cái kéo tay nhẹ của Lộ Dữ Chu để đổi hướng, hai người cứ thế nắm tay nhau đi lên tầng sáu.
Hạ Dương đang mua đồ uống ở cửa hàng, từ xa thấy hai người anh em tốt của mình, nhưng lại không dám nhận.
Hai người kia lôi lôi kéo kéo nắm tay nhau, hoàn toàn không giống hình tượng anh em chí cốt mà cậu ta biết.
Đợi đến khi họ bước khỏi thang cuốn, càng lúc càng tiến về phía mình, đầu óc Hạ Dương đờ ra.
Đúng là hai người đó thật…
Lộ Dữ Chu là người đầu tiên phát hiện ra Hạ Dương. Sắc mặt anh không đổi, chậm lại hai bước, ghé sát tai Thịnh Ngộ, thì thầm nói:
“Tôi thấy Hạ Dương rồi.”
Thịnh Ngộ cảm thấy tai hơi nhột, hoàn toàn không nghe rõ ngẩng mặt lên. Vừa mới nở ý cười, định trêu Lộ Dữ Chu sao lại kề sát thế, liền bắt gặp một bóng dáng quen thuộc phía trước.
Đầu óc cậu trống rỗng, theo phản xạ tránh xa Lộ Dữ Chu, bước sang bên cạnh mấy bước.
“……”
Lộ Dữ Chu đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo cậu, không tiến lên nữa.
Thịnh Ngộ cảm giác mình cứ như mấy tên tra nam vô tình trong phim, cậu đưa tay định kéo Lộ Dữ Chu một chút.
“Lão Lộ, Thịnh Ngộ!” giọng Hạ Dương đột nhiên vang lên.
Thịnh Ngộ lập tức tỉnh táo rụt tay lại, nhanh chóng chạy về phía Hạ Dương.
Lộ Dữ Chu nhìn theo bóng lưng cậu, các ngón tay khẽ cuộn lại mấy lần rồi bình tĩnh buông thõng xuống bên người.
Hạ Dương đứng ở cửa tiệm, vẫy tay với cả hai. Khi họ lại gần, cậu ta liếc mắt nhìn qua lại giữa hai người, thuận miệng hỏi:
“Vừa nãy hai người… nắm tay à?”
Sao mắt cậu ta tốt thế?
Thịnh Ngộ cười gượng cho qua:
“Ái dà, tớ đi đường không nhìn, cậu ấy kéo tớ một cái, không thì ngã mất.”
Nghe cũng hợp lý. Hạ Dương gật đầu, chỉ về phía quán thịt nướng đối diện:
“Vào cửa đi thẳng, thấy ký hiệu thì rẽ vào gian thứ hai. Bọn lão Triệu bắt đầu nướng rồi, mau lên, mấy người kia đói lắm, chẳng để phần thịt cho cậu đâu.”
Thịnh Ngộ vội vàng đáp, quay lại liếc nhìn Lộ Dữ Chu, nghẹn một chút, cậu do dự rồi vỗ vai anh như một người anh em tốt:
“Đi thôi.”
Lộ Dữ Chu: “……”
Anh đút bàn tay vừa buông xuống vào túi quần.