**Tựa truyện: Trăm Lần Chia Tay Vẫn Yêu – 213 Lần Tôi Không Thể Rời Xa Anh**
**Tác giả:** Thiết Mã Đương Lang
**Couple:** Lư Kinh Hồng (công) × Văn Lĩnh (thụ)
---
**Bạn đã từng yêu ai đó đến mức… dù có cố đến mấy cũng không thể buông tay?**
Văn Lĩnh – cái tên khiến bao con tim tan vỡ. Trong chuyện tình cảm, cậu chính là "tra nam" điển hình: lúc yêu thì ngọt ngào như mật, khi chán thì lạnh lùng quay lưng không một lời. Yêu Văn Lĩnh là một cực hình – vì ai cũng biết cậu là người như thế… trừ chính cậu ra.
Lư Kinh Hồng lại khác.
Anh biết rõ Văn Lĩnh là kiểu người gì ngay từ phút đầu tiên. Nhưng anh vẫn chọn tiến lên. Vì anh tin: *tình yêu chân thành có thể thay đổi mọi thứ*. Và rồi, khi trái tim anh thật sự thuộc về cậu – Văn Lĩnh cũng bắt đầu… chán.
**"Chúng ta chia tay đi."**
Chỉ một câu nói ấy – tưởng chừng đơn giản – nhưng lại không thể thành hiện thực.
Cứ mỗi lần Văn Lĩnh mở miệng muốn kết thúc, thời gian như bị quay ngược. Cậu tỉnh dậy… vào đúng khoảnh khắc trước khi nói lời chia tay. Thử lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ hai mươi mốt… tất cả đều thất bại.
**"M* nó! Không ai cho tôi chia tay à?!"** – Văn Lĩnh gào lên trong tuyệt vọng.
Trong khi đó, Lư Kinh Hồng chỉ khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng:
**"Sao em vẫn chưa chia tay anh nhỉ… chắc là vì… em vẫn còn yêu anh nhiều hơn em nghĩ?"**
Chia không được. Chạy không thoát.
Và rồi, giữa những vòng lặp vô tận ấy, Văn Lĩnh bắt đầu nhận ra một điều kinh khủng hơn cả việc bị mắc kẹt trong thời gian:
**Có lẽ… anh ấy mới là người duy nhất thật sự yêu cậu.**
---
**Lưu ý trước khi đọc:**
✔ Truyện "cải tạo tra thụ" – từ tên hoa tiễn đưa đến si mê một người.
✔ Công dịu dàng như ánh trăng, ngoài thánh thiện – trong tà ác, yêu thầm từ đầu đến cuối.
✔ Thụ trước đào hoa, sau… chiều công đến mức nghiện.
✔ Không ngược, không giày vò, chỉ có ngọt ngào dâng trào – 1×1, HE viên mãn.
**Cảnh báo:** Hãy cài dây an toàn thật chắc – vì bạn sắp lao vào một mối tình vòng lặp đầy ma lực, nơi người muốn chạy lại là người bị trói chặt nhất…
---
**Editor tâm sự:**
Đừng nhảy hố nếu bạn không chịu nổi cảnh thụ "lạnh lùng, vô tâm" với công ở đầu truyện – vì tag "tra thụ" không đùa đâu! Nhưng nếu bạn tin rằng: *tình yêu có thể thay đổi một con người*… thì đây chính là câu chuyện dành cho bạn.
Từ một kẻ lãng tử đa tình, Văn Lĩnh sẽ từng bước trở thành "em bé simp" chỉ biết yêu một người – Lư Kinh Hồng. Và Lư Kinh Hồng? Anh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng: *"Anh có thể sửa em. Miễn là em đừng bỏ anh đi."*
**Càng về sau – ngọt càng xỉu.**
**Càng về cuối – tim càng rung.**
**Và bạn sẽ tự hỏi: Bao nhiêu lần chia tay cũng không thể rời… thì chi bằng, yêu anh ấy cả đời luôn đi?**
Truyện Đề Cử






