Ảnh Đế Từ Chối Tình Tay Ba
Khi thời gian ngừng trôi
Ảnh Đế Từ Chối Tình Tay Ba thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chú thích: Chương này xen lẫn hai dòng thời gian nên cách xưng hô của Tống Lâm Du sẽ thay đổi giữa “cậu” (quá khứ) và “hắn” (tương lai).
======
Quý Thừa phát hiện ra một điều bất ngờ: Tống Lâm Du vẫn chưa rời khỏi bệnh viện.
Nói chính xác hơn, hắn chưa bao giờ rời khỏi đây.
Khi bước xuống tầng một, Quý Thừa nhìn thấy Tống Lâm Du ngồi trên chiếc ghế dài trong khu vực hút thuốc của bệnh viện – nơi được xây dựng riêng biệt. Hắn ngồi đó, ánh mắt lạnh nhạt nhìn bức tường trắng trước mặt, vẻ mặt trống rỗng châm một điếu thuốc.
Khói thuốc trắng xanh nhẹ nhàng cuốn lấy bóng người ấy. Đầu ngón tay kẹp thuốc vẫn còn vương vết đỏ nhạt chưa tan, chứng tỏ hắn vừa hút không lâu. Thế nhưng toàn thân lại toát ra vẻ lạnh lẽo, mệt mỏi đến mức khiến người đối diện có cảm giác như đang nhìn một con người hoàn toàn khác so với lúc đứng trước Phó Yến Dung.
Mùi thuốc lá đắng gắt nhè nhẹ xông lên, đánh thức cơn nghiện thuốc trong Quý Thừa. Y đi lấy một điếu thuốc, châm lửa rồi hỏi: “Trước đây cậu không hút thuốc mà?”
Tống Lâm Du quay đầu nhìn y, ánh mắt lạnh lùng, thoạt đầu tưởng chừng như không định trả lời. Nhưng sau một hồi im lặng, hắn vẫn mở miệng, bình thản nói: “Tôi hút từ lâu rồi.”
…Thậm chí từ năm 16 tuổi.
***
Đối với Tống Lâm Du, hút thuốc là cách giải tỏa áp lực trong những giây phút riêng tư.
Cậu không phải kiểu học sinh ngoan ngoãn, thật thà như mọi người nghĩ – nhất là không giống như hình ảnh trước mặt thầy cô hay Tô Đường. Khi bị ép làm việc vặt, cậu thường lẩn vào góc cầu thang tầng một, tựa lưng vào tường, rút một điếu thuốc hút rồi im lặng suy nghĩ.
Nếu may mắn, Tống Lâm Du sẽ nghe thấy tiếng bước chân rộn rã của các bạn học cùng tiếng nói cười ồn ào khi họ xuống cầu thang. Có khi còn là tiếng Tô Đường bị vây quanh bởi đám học sinh, lớn tiếng hỏi: “Tống Lâm Du đâu rồi?” bằng giọng điệu hách dịch quen thuộc. Hoặc tiếng các nữ sinh vừa đi vừa ríu rít bàn tán chuyện học hành, túm tụm nhau cười đùa.
Thế giới của họ hoàn toàn khác với cậu. Họ không phải lo lắng về những nỗi muộn phiền lớn lao. Điều khiến họ bực bội nhất chẳng qua chỉ là thầy cô chiếm dụng buổi tối để dạy thêm hoặc đồ ăn ở căng tin quá dở. Thỉnh thoảng, trong những câu chuyện ngắn ngủi ấy còn xen lẫn chút ngọt ngào bâng khuâng… chẳng hạn như:
“Ê, hôm nay lớp Ba có hỏi có muốn kẹo dẻo không?”
“Nhưng mà Tống Lâm Du lớp Sáu nhìn đẹp trai hơn đó! Chỉ là cậu ấy chẳng bao giờ để mắt đến ai, toàn đi theo Tô Đường thôi.”
Rồi lại có người chuyển chủ đề:
“Dạo này cậu xem phim của Phó Yến Dung chưa?”
“Có chứ!” Một nữ sinh cười khúc khích. “Phó Yến Dung đẹp trai kinh khủng, diễn xuất cũng đỉnh lắm, xem xong tôi khóc luôn.”
Tống Lâm Du ngồi nép trong góc tường, ngón tay kẹp điếu thuốc dừng lại một chút, trong đầu lại khẽ nhắc lại cái tên đó lần nữa:
Phó Yến Dung.
Cậu nhớ đến chiếc thẻ học sinh vẫn giữ cho đến giờ. Nhớ đến những ngày trước đây, từng cố tình đi ngang qua trường của Phó Yến Dung, đứng bên vệ đường chờ đèn đỏ để ngắm nhìn dáng vẻ của anh từ xa.
Lúc đó, Phó Yến Dung vẫn chưa để tóc dài. Anh mặc bộ đồng phục màu xanh lam, vai đeo chiếc cặp đen, tay cầm điện thoại, được bao quanh bởi đám bạn đang trò chuyện rôm rả. Thỉnh thoảng, khi ai đó nhắc đến điều khiến anh hứng thú, Phó Yến Dung sẽ hơi nghiêng đầu, nở nụ cười như trêu chọc rồi đáp lại đôi ba câu đùa giỡn mà Tống Lâm Du nghe không rõ, chỉ biết cả đám lập tức cười ầm lên.
Bên kia đường, Tống Lâm Du đứng lặng, tay trái ôm cặp sách đầy bài tập chưa làm cùng xấp tài liệu luyện đề dày cộm. Bộ đồng phục trắng xanh đã bạc màu theo năm tháng khiến cậu trông thật bình thường.
Thiếu niên lặng lẽ nhìn Phó Yến Dung. Ba giây sau, đèn xanh bật sáng, dòng người ào ào qua đường như một cỗ máy vận hành theo quy luật, giống hệt một bộ phim tài liệu đen trắng vô hồn.
Chỉ là trong bộ phim ấy, Phó Yến Dung lại mang theo tất cả sắc màu rực rỡ.
Tống Lâm Du và Phó Yến Dung chỉ thoáng lướt qua nhau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi của đèn xanh, vì bị người va phải, ai đó làm rơi xấp tài liệu trên tay. Khi cúi xuống nhặt, Phó Yến Dung cũng khom người xuống giúp một tay.
Chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể. Không có ánh mắt giao nhau, cũng chẳng có cái chạm tay định mệnh như trong phim giữa nam chính và nữ chính.
Chỉ là một câu “Cảm ơn” khách sáo và lời đáp “Không cần” cũng khách sáo chẳng kém.
Lần đó, Phó Yến Dung không nhớ đến Tống Lâm Du. Đương nhiên, Tống Lâm Du cũng không thấy có gì bất thường. Cậu đơn thuần xem việc ngắm nhìn Phó Yến Dung như một thói quen giải tỏa, một sở thích nhỏ để tạm thoát khỏi thế giới của chính mình – thế giới luôn khiến cậu ngột ngạt vì Tô Đường.
Năm đó, Tống Lâm Du vừa tròn 16 tuổi thì mất người thân, chính thức trở thành kẻ cô đơn. Người cha chưa từng gặp mặt cùng vị khách kỳ lạ nào đó đã can thiệp, kiểm soát cuộc đời cậu, tất cả những chuyện ấy như dồn nén trong năm đó. Cũng trong năm ấy, Phó Yến Dung 17 tuổi vừa đóng bộ phim đầu tay đã lập tức thu hút sự chú ý của công chúng. Tên tuổi của anh phủ khắp mọi nơi, trở thành đề tài bàn tán không ngớt.
Thế nhưng, tên tuổi của hai người lại song song xuất hiện trong miệng bạn học.
Khóe môi Tống Lâm Du khẽ cong lên, hiếm hoi cười khẽ không thành tiếng.
Cho đến khi điếu thuốc trong tay vô tình rơi xuống đất, thầy chủ nhiệm chạy tới bắt học sinh hút thuốc, Tống Lâm Du mới thu lại ý cười, ôm đống tài liệu giả vờ như một học sinh ngoan đang đi ngang qua.
Chẳng ai nghi ngờ cậu sẽ vi phạm nội quy. Trong mắt mọi người, Tống Lâm Du luôn là kiểu học sinh với hình tượng cố định. Chẳng cần giải thích, cậu chỉ cần tiếp tục sống theo cái “nhân thiết” ấy là được.
Đi được nửa đường, điện thoại Tống Lâm Du nhận được hai tin nhắn. Tin đầu của Tô Đường hỏi tại sao đi mua mì xào mãi chưa về. Tin thứ hai ngắn gọn hơn: “Có thể tra được toàn bộ thông tin về Tống Vấn, kèm theo cấu trúc cổ phần của Đông Ngọc.”
Tống Lâm Du kéo bảng thống kê xuống cuối cùng, rồi nhìn thấy dòng chữ: 10% cổ phần đứng tên Phó Yến Dung.
***
Dù Tống Lâm Du nói mình vẫn hút thuốc, nhưng Quý Thừa nhớ rõ Phó Yến Dung không nghiện thuốc, nên y chưa bao giờ ngửi thấy mùi thuốc trên người cậu.
“Ý cậu là trước đây từng vì Phó Yến Dung mà bỏ thuốc à?” Quý Thừa hỏi, nhưng nhận được lời phủ nhận.
“Không phải.” Tống Lâm Du đáp khẽ. “Chẳng qua là nhịn thôi.”
Chỉ cần Phó Yến Dung không thích, hắn luôn có thể nhịn được.
Tống Lâm Du cảm thấy đó là mức độ hợp lý khi cố gắng tiếp cận Phó Yến Dung. Dù sao, ngay từ đầu hắn đã nghĩ chuyện này sẽ không kéo dài quá lâu, chỉ cần nhẫn nại một chút là được, có gì khó khăn đâu.
“Vậy cậu giỏi thật.” Quý Thừa cười. “Nếu là tôi, chắc không làm nổi đâu.”
Tống Lâm Du không trả lời, đột nhiên cảm thấy điếu thuốc này hút vào chỉ khiến người ta thêm bực bội.
Bởi nhịn và bỏ hẳn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Cái sau mang tính vĩnh viễn, còn cái trước thì chỉ kéo dài trong thời gian ngắn.
***
Lúc đầu, Tống Lâm Du nghĩ mình chỉ cần chịu đựng vài năm là được. Nhưng dần dần, chính cậu lại bắt đầu thay đổi ý định, thường xuyên cầu nguyện trong lòng mong khoảng thời gian ấy kéo dài thêm chút nữa, nếu là vĩnh viễn thì càng tốt.
Trong tất cả phương pháp trấn an, Phó Yến Dung lại càng có tác dụng với Tống Lâm Du hơn. Thế nhưng, dường như ông trời chẳng nghe thấy lời cầu nguyện ấy. Rồi cuối cùng, hắn chỉ nhận được một câu “Chúng ta dừng ở đây thôi” từ người ấy.
“Dừng ở đây đi, Tống Lâm Du. Đừng xuất hiện nữa.”
Cánh cửa đóng sầm một tiếng. Tống Lâm Du ngồi bệt giữa căn phòng hỗn độn, ngơ ngẩn phát hiện bàn tay đang run lên mất kiểm soát.
Lý trí nói rằng như vậy là tốt rồi, nhưng cơ thể lại đang gào thét trong nỗi đau tột cùng, đòi hỏi được trấn tĩnh.
Thuốc lá, rượu, thậm chí là thuốc, bất cứ thứ gì cũng được, miễn nó đủ khiến bản thân quên đi câu nói ấy của Phó Yến Dung.
Trong tuyệt vọng, gần như khát cầu theo thói quen, Tống Lâm Du luống cuống đưa tay vào túi tìm thuốc, nhưng khi chạm vào khoảng không lạnh lẽo, cậu lập tức nhận ra nơi đó đã trống rỗng từ lâu.
***
Quý Thừa không tiếp tục trò chuyện, bởi Tống Lâm Du như thể vừa nhớ lại điều gì không vui, im lặng dụi tắt điếu thuốc lá đỏ rực trong tay rồi đứng dậy rời đi, để lại một bóng lưng lặng lẽ, thoáng chút cô đơn.
Ngồi trên ghế, Quý Thừa bắt chéo chân nhìn theo bóng hắn dần khuất sau hành lang, lúc ấy y mới chợt nhận ra một chuyện…
Giữa Tống Lâm Du và Phó Yến Dung, từ trước đến nay luôn tồn tại một sự chênh lệch thời gian không thể điều chỉnh. Trước kia là vậy, bây giờ cũng không khác. Nếu muốn hai chiếc kim đồng hồ lệch nhịp quay về đúng vị trí, ta cần cả hai bánh răng dừng lại cùng lúc.
Nhưng Phó Yến Dung sao có thể đứng yên chờ đợi vì một người?
Quý Thừa quay mặt đi, nhìn điếu thuốc Tống Lâm Du vừa dụi trong gạt tàn, nhẹ nhàng lắc đầu.
***
Tàn thuốc rơi lả tả trong gạt tàn bị Quý Thừa bực dọc ấn mạnh xuống. Tống Lâm Du đứng bên cạnh nhẹ nhàng cụp mắt, không nói một lời.
Bộ phim 《Ba phần tư》 vừa được gửi đi tham dự Liên hoan phim Cannes chưa lâu, Quý Thừa đã nhận được thư mời từ Maison Lévant, nội dung mời Phó Yến Dung sang Paris tham dự show diễn thời trang.
Lévant là thương hiệu thời trang quốc tế nổi tiếng, mang phong cách Pháp lạnh lùng sắc sảo, luôn chọn “cá nhân có chiều sâu tự sự” trong giới công chúng. Thái độ của họ dành cho Phó Yến Dung cực kỳ lịch sự, từng câu từng chữ trong thư đều viết bằng tiếng Pháp tinh tế và chuẩn mực. Sau khi đọc xong, Quý Thừa không chút do dự gửi ngay cho Phó Yến Dung.
Thế nhưng chờ mãi vẫn không nhận được phản hồi, cho đến tận ngày cuối cùng trước hạn chót.
Không rõ Phó Yến Dung đang bận gì, điện thoại không bắt máy, tin nhắn cũng không trả lời. Trước kia, việc người đàn ông mất tích sau mỗi lần quay phim là chuyện thường, nhưng lần này đến cả cuộc gọi từ Tống Lâm Du cũng không bắt… có vẻ không bình thường.
Nghĩ đến đây, Quý Thừa liếc nhìn người đứng bên cạnh – cậu trợ lý mà Phó Yến Dung đã đích thân lựa chọn.
Dù trước đó y từng nhắc Tống Lâm Du rằng ngoài thời gian làm việc nên giữ khoảng cách với Phó Yến Dung, nhưng rõ ràng cậu trợ lý mới này ngoài mặt nghe lời, còn thực tế chẳng hề để tâm.
Đừng nói là giữ khoảng cách. Quý Thừa nhớ cách Phó Yến Dung từng diễn xuất trước mặt Tống Lâm Du, cảm thấy có lẽ giữa hai người họ đã sớm vượt qua ranh giới ấy từ lâu rồi.
Tuy vậy, y cũng chưa từng nghi ngờ thái độ của Phó Yến Dung. Trong mắt y, Tống Lâm Du chỉ là một bạn giường được Phó thiếu gia lựa bừa trong lúc rảnh rỗi sinh nông nổi. Không phải cậu ta thì cũng sẽ có người khác, không có người này thì sẽ có người khác.
Nhưng rõ ràng lần này chưa có chuyện gì ngoài tầm kiểm soát xảy ra, vậy mà Phó Yến Dung lại im lặng, chẳng để tâm đến bất kỳ ai, hành động như vậy thực sự không giống phong cách trước nay chút nào.
“Hai người cãi nhau à?” Quý Thừa cau mày, ấn ấn mi tâm, quay đầu nhìn Tống Lâm Du im lặng bấy lâu, tiếp tục hỏi. “Bởi vì dạo này cậu liên tục xin nghỉ sao?”
Dạo này tần suất Tống Lâm Du xin nghỉ tăng lên trông thấy. Đối với trợ lý bình thường, chuyện cũng không có gì to tát. Nhưng thử hỏi đã ai từng thấy một “chim hoàng yến” mà cứ mãi biến mất như vậy chưa?
Quý Thừa chỉ có thể suy đoán việc đối phương liên tục xin nghỉ có liên quan đến chuyện này. Thấy Tống Lâm Du vẫn im lặng không nói, tay đang cầm thuốc của y khựng lại một chút rồi nói: “Không khỏe à? Xin lỗi, cũng bởi vì ông chủ chúng ta hơi tùy hứng.”
“Không sao đâu.” Tống Lâm Du đáp. “Tôi không để tâm chuyện đó.”
Một lúc sau, ai kia lại nhẹ giọng nói: “Anh ấy không phải tùy hứng… là tại tôi. Anh ấy giận cũng là chuyện dễ hiểu.”
Tống Lâm Du đã đi đến giai đoạn cuối cùng trong kế hoạch của mình, thật sự không còn cách nào để tiếp tục không xuất đầu lộ diện. Cậu đành dốc hết tâm sức tìm đủ mọi cái cớ trì hoãn liên lạc hoặc miễn cưỡng giải thích với Phó Yến Dung. Khoảng thời gian đó, Tống Lâm Du đã nghĩ ra vô số lý do kín kẽ, thậm chí còn nhờ không ít người phối hợp diễn theo kịch bản. Cậu chắc chắn rằng dù Phó Yến Dung có điều tra cũng sẽ không tìm được vấn đề gì.
Nhưng dường như người đàn ông vốn chẳng để tâm đến những lý do ấy.
Lần cuối cùng hai người gặp nhau là ba ngày trước.
Sáng hôm đó, Tống Lâm Du đứng trong bếp, mở điện thoại để xem thực đơn chuẩn bị bữa sáng cho Phó Yến Dung. Dù tay nghề của cậu chẳng xuất sắc, nhưng trước nay Phó Yến Dung chưa từng phàn nàn.
…Cho đến khi ai kia nhận được một tin nhắn gửi đến từ một email nặc danh.
Tống Lâm Du nhìn chằm chằm màn hình một lúc, mặt không biểu lộ gì, sau đó xoay người đặt khay đồ ăn lên đảo bếp.
Bình thường, Phó Yến Dung luôn nằm lười trên giường thêm một lúc, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao lại ngồi đợi sẵn bên bàn. Tống Lâm Du kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, nũng nịu dựa vào tay Phó Yến Dung.
Trên người cậu chỉ khoác tạm một chiếc sơ mi của anh, căn bản không che nổi những vết bầm mờ ám còn lưu lại trên da, toàn thân đều toát ra một loại dư vị tình tứ mờ ám. Phó Yến Dung nghiêng đầu, đối diện với ánh mắt của cậu, chợt nghe Tống Lâm Du nhỏ giọng: “Anh ơi… hôm nay em có chút việc… là…”
“Đi đi.” Phó Yến Dung cắt ngang.
Anh nhìn Tống Lâm Du một lúc, sau đó dứt khoát rút tay mình ra, bình tĩnh cầm lấy bộ dao nĩa đặt bên cạnh. Vừa xử lý phần đồ ăn mà Tống Lâm Du làm qua loa đến mức chẳng ra sao, Phó Yến Dung vừa thản nhiên nói: “Chẳng cần giải thích.”