Chương 60: Trao nhẫn

Ảnh Đế Từ Chối Tình Tay Ba

Chương 60: Trao nhẫn

Ảnh Đế Từ Chối Tình Tay Ba thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Toàn thân Tống Lâm Du như bị đóng băng tại chỗ.
Phó Yến Dung nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay còn vương hơi nước của hắn, thong dong vuốt ve vài lần như thể chẳng hề vội vã. Anh cứ thế cúi mình, lười biếng ôm lấy Tống Lâm Du.
Áo ngủ mềm mại buông thõng tự do, ống tay áo xắn lên để lộ cánh tay nhỏ nhắn. Mái tóc vừa buộc gọn giờ buông lơi xuống bờ vai, vừa nghiêm chỉnh vừa kiềm chế, như thể đang thật sự phân vân lựa chọn món trang sức để tô điểm cho bản thân.
…Nếu không khiến cổ tay Tống Lâm Du run lên bần bật như vậy.
Tống Lâm Du dường như đã đoán trước điều gì sắp xảy ra.
Nhẫn…?
Hắn nuốt nước bọt, rồi né tránh ánh mắt người đàn ông, luống cuống chỉ vào chiếc nhẫn trong hộp trang sức – món đồ cũ của MIREILLE Atelier.
Chiếc nhẫn bạc lạnh lẽo như nước, viên kim cương lam xám hiếm có bề mặt được mài thô, lấp lánh như giọt nước mắt dưới ánh trăng.
Phó Yến Dung khẽ cười, bàn tay không nặng không nhẹ vỗ lên khe hở của chiếc quần đang khẽ rung lên vì nước. Tống Lâm Du thấy vướng víu nên sớm cuốn áo phông rộng thùng thình lên, buộc ngang eo.
Giờ đây, lớp da mỏng manh ấy gần như trong suốt, chỉ hơi ửng hồng nhạt. Ánh trăng chiếu xuống khiến người ta chẳng phân biệt nổi đó là ánh sáng hay lớp sương mỏng phủ lên da.
Tất nhiên, Phó Yến Dung hiểu rõ nhất.
Anh liếc nhìn sợi nước lấp lánh trên đầu ngón tay mình dưới ánh trăng, vuốt nhẹ rồi mỉm cười: “Vậy phiền tổng giám đốc Tống cầm chiếc nhẫn này nhé.”
Từ mép giường tới bàn trang điểm chỉ là quãng ngắn, nhưng với Tống Lâm Du lúc này lại dài như vực thẳm. Cơ thể vừa trải qua kích thích vẫn còn run rẩy, theo bản năng muốn nép vào lòng Phó Yến Dung, mong được anh ôm trọn, chiếm lấy tận sâu thẳm, chứ không phải bị đẩy ra xa.
Chỉ một đoạn ngắn như vậy mà Tống Lâm Du chẳng muốn bước. Lúc này, hắn thậm chí còn nũng nịu, vòng tay ôm cổ anh, cọ cọ mong anh lập tức trao tất cả những gì mình muốn.
“Cưng không muốn tặng anh à?” Phó Yến Dung chẳng màng đến lời nũng nịu, ngược lại còn hơi cau mày, giọng nhẹ dỗi hờn.
Với Tống Lâm Du, chuyện gì cũng không quan trọng bằng nỗi buồn của Phó Yến Dung.
Hắn ngừng động tác, ngẩng đầu nhẹ hôn lên mắt anh rồi môi anh một cái. Khuôn mặt tái nhợt áp sát vào má Phó Yến Dung, chậm rãi cọ nhẹ như chú cún tìm cách an ủi, dịu dàng mà mềm mại.
“Cho anh mà.” Hắn nịnh nọt: “Anh muốn gì em cũng tặng.”
Nói xong, hắn ngập ngừng, không nỡ rời khỏi vòng tay anh. Mắt cá chân khẽ rung lên rồi dứt khoát bước xuống sàn gỗ lạnh toát.
Thực ra trước đó Tống Lâm Du đã quỳ bên giường một lúc, cố gắng làm gì đó nhưng vẫn quá ít, nên theo bản năng bò lên mép giường. Đến giờ, dưới đầu gối đã lặng lẽ hiện vết bầm nhạt. Làn da không được che chắn bỗng rời khỏi hơi ấm của Phó Yến Dung, chạm không khí lạnh liền trở nên nhạy cảm lạ thường, mọi cảm giác đều bị khuếch đại.
Thật kỳ lạ…
“…Ưm.” Tống Lâm Du khẽ rên.
Bởi Phó Yến Dung đương nhiên không để hắn dễ dàng rời xa. Người đàn ông ngồi dậy, cười áp mặt lên vai Tống Lâm Du đang đứng bên mép giường. Lòng bàn tay thon dài mạnh mẽ khép lại ba ngón, chậm rãi ấn lên lưng hắn rồi——
“Anh…”
Lông mi Tống Lâm Du rung nhẹ, không nhịn gọi khẽ.
Hắn tưởng thoát khỏi sự trói buộc, như cá nhỏ vừa được kéo khỏi nước, nào ngờ lại rơi vào thế bí. Kẻ kia lúc này vẫn thong dong vuốt ve từng lớp da mềm. Chẳng bao lâu, chất lỏng tràn ra ướt cả sàn, tí tách rơi xuống, thành vũng nước nhỏ – dấu vết con cá nhỏ để lại.
Quá đáng…
Toàn thân Tống Lâm Du đỏ bừng.
Phó Yến Dung hôn lên vành tai hắn, cười hỏi: “Sao không đi nữa?”
Vùng kín cứ dính chặt thế này thì sao bước nổi. Phó Yến Dung biết rõ cách khiến hắn bất động, chỉ có thể nằm im như món đồ sẵn sàng.
Nhưng như thế không được, nhẫn vẫn chưa đeo vào tay.
Phó tiên sinh vô cùng kiên nhẫn, vừa ôm Tống Lâm Du vừa thúc hắn bước tiếp.
Chẳng phải anh không cho hắn đi, mà là Tống Lâm Du chẳng thể đứng vững, cứ dựa vào anh như nhành hoa sẽ rũ xuống khi rời xa. Sống chết cũng chẳng muốn rời xa dù chỉ một bước.
Bao lâu trôi qua, Tống Lâm Du nghẹn ngào, mắt đẫm lệ van xin: “Anh ơi… có thể… nhẹ nhàng hơn không?”
“Hửm?” Phó Yến Dung nghi hoặc. Một lúc sau, ngón trỏ lạnh như ngọc khẽ cong, đặt cạnh ngón út, rộng rãi đáp ứng yêu cầu.
Lúc này, hắn mới thở phào, hơi thở gấp gáp kéo dài, toàn thân như sắp đổ gục.
Không còn cách nào khác, dù Phó Yến Dung chỉ thoáng chạm, cũng khiến hắn không chịu nổi. Với Tống Lâm Du, điều ấy thật sự quá sức.
Cuối cùng thoát khỏi vòng ôm, Tống Lâm Du loạng choạng bước hai bước như đi trên mặt nước rồi khẽ chạm chiếc nhẫn.
Khi nâng niu chiếc nhẫn trao lại cho Phó Yến Dung, gương mặt hắn vẫn vương nước mắt mờ ảo. Phó Yến Dung không tiếc lời khen: “Ngoan lắm.” Rồi hôn lên má hắn, dịu dàng nói.
Được khen, Tống Lâm Du lâng lâng sung sướng. Hắn xấu hổ mím môi, chẳng dám nhìn thẳng ánh mắt đầy cười của anh, nghiêm túc nâng chiếc nhẫn lên hỏi: “Anh ơi, em có thể… đeo cho anh không?”
Giọng thành kính như thể đây không phải trò đùa thoáng qua, mà lời thề trang nghiêm trước thiên địa thần linh.
… Đó là một chiếc nhẫn.
Sắc mặt Phó Yến Dung thoáng khựng. Rồi anh khẽ cười, nụ cười mang cảm xúc hiếm thấy khiến Tống Lâm Du không thể đoán nổi.
Là tiếc nuối, mơ hồ, buông bỏ… hay xót xa?
Tống Lâm Du bỗng lúng túng. Hắn nghiêng người, ánh mắt lo lắng dán chặt vào anh, muốn biết chuyện gì xảy ra.
Nhưng thần sắc đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Giây sau, anh ngẩng đầu, không nói, chỉ đáp bằng hành động.
Những ngón tay thon dài rơi vào lòng bàn tay Tống Lâm Du.
Hắn nín thở, chẳng dám động thêm, chỉ nhẹ nắm lấy gốc ngón tay anh rồi chậm rãi đeo chiếc nhẫn lam xám vào, từng chút một đẩy sâu cho đến khi khớp hoàn hảo.
Đầu ngón tay Phó Yến Dung vẫn dính chất lỏng lạnh ẩm của hắn, nên việc đeo nhẫn dễ dàng hơn.
Tống Lâm Du bất giác nghiêng đầu, từ sau tai đến cổ phủ kín đỏ rực. Thấy vậy, Phó Yến Dung khẽ cong môi, nghiêng đầu hôn hắn lần nữa.
Nụ hôn lần này mang cảm giác nắm chắc phần thắng, xen lẫn nét trêu chọc ung dung của kẻ đi săn.
Anh bắt đầu hôn từ giữa chân mày dọc sống mũi, ngắt quãng rồi nối tiếp, thong thả ngậm môi trên hắn chậm rãi mút nhẹ, không vội không gấp lặng lẽ lấn sâu. Cả quá trình dây dưa thân mật, như thể muốn lấy hết dưỡng khí trong phổi Tống Lâm Du, khiến hắn rơi vào ảo giác mang tên Phó Yến Dung.
Ngón tay đang đeo nhẫn lặng lẽ tìm kiếm, không chút do dự xuyên qua vùng đầm lầy đã ướt đẫm hỗn loạn.
Vành nhẫn bạc lấp lánh theo động tác của chủ nhân kẹt vào phần thịt mềm trắng bệch như cá con, khiến sinh vật bé nhỏ vốn đã yên ổn khẽ cong người không dễ nhận ra, vùng vẫy bất an trên thớt gỗ nhưng rồi lại bị sức mạnh đè xuống.
“Tống Lâm Du.” Phó Yến Dung gọi khẽ tên hắn.
Ngón tay tròn trịa sạch sẽ được bao bọc. Tiếp đến đốt thứ nhất, đốt thứ hai… cho đến chiếc nhẫn ở tận gốc ngón áp út. Chiếc nhẫn lam xám không hề cho Tống Lâm Du cơ hội phản kháng mà cứ thế chen vào, lướt qua lớp da mềm mại nhất kẹt lại phía trong, cho đến khi biến mất.
Kim loại mang cảm giác khác biệt, như hạt cát không thể phớt lờ tồn tại trong thịt, từng giờ từng phút nhắc nhở hắn nó đang ở đó, buộc hắn phải dùng nhiều nước mắt hơn nữa để mài giũa, cho đến khi nuốt chửng nó, biến thành viên ngọc trai lấp lánh.
Ngón tay Phó Yến Dung ướt đẫm, giờ chỉ khẽ nhúc nhích là rút ra dễ dàng, để lại viên ngọc đẹp đẽ bên trong.
Toàn thân run rẩy theo từng cơn co giật, Tống Lâm Du không kiềm được khẽ rùng mình hai lần, vừa run vừa khẩn cầu: “Anh ơi, anh cầm theo đi được không, đừng để lại—”
“Nhưng tôi lại muốn để lại cho em hơn.” Phó Yến Dung cười vô tội, nhìn hắn dụi mặt vào mình cầu xin tha thứ, vừa cười vừa nói: “Viên đá quý này rất hợp với em mà.”
Thế nhưng, ngoài viên đá ấy ra, chẳng còn gì cả.
Không có tay anh, cũng chẳng có điều hắn vẫn mong muốn.
Đôi mắt Tống Lâm Du đỏ hoe vì uất ức. Hắn cứ thế áp mặt vào má Phó Yến Dung hôn không ngừng, như chú cá nhỏ hôn bờ đá mong mỏi. Ga giường vì thấm nước mà nhăn nhúm dính bết, nếu tiếp tục thế này thì cả đêm cũng chẳng khô.
Phó Yến Dung liếc nhìn giường đáng thương, suy nghĩ rồi quyết định—
Quyết định nằm xuống, chống tay gối đầu, thong thả nằm xem trò vui.
Ai bảo Tống Lâm Du trước đó từng tự tin từ chối lời đề nghị “đi cửa sau” của anh cơ chứ.
Không vội.
Tống Lâm Du thấy vậy sững sờ, mắt mở to kinh ngạc, như thể toàn bộ nhận thức vừa bị đảo lộn.
Bảo hắn tự thân vận động giờ không thể, hắn chẳng còn sức lực nhúc nhích, chưa kể anh còn tỏ rõ thái độ: “Tôi chỉ muốn trêu em thôi.”
Dù can đảm đến mấy, hắn nhào tới cũng chỉ nhặt hai miếng lấy lệ, không thể giúp con cá nhỏ hồi sức.
“Đừng mà…”
Tống Lâm Du nằm úp lên người anh, nũng nịu cầu xin.
Lúc đầu xin lỗi, sau làm nũng, dùng đủ mọi cách có thể nghĩ ra. Hết “anh ơi”, “cục cưng”, “ông xã yêu”, thậm chí mấy kiểu gọi không thể nói ra, vô cùng thảm thiết.
Phó Yến Dung vừa nghe vừa cười, gương mặt khi cười đẹp đến khiến Tống Lâm Du không thể giận, chỉ tiếp tục đáng thương van xin.
“Em chịu hết nổi rồi… em xin anh mà… xin anh đấy, anh ơi…”
Tống Lâm Du cúi đầu, như nhành cây trinh nữ khẽ cụp trong mệt mỏi.
Thân cây trinh nữ bị kẹp trong tay nghịch ngợm. Những phiến lá chẳng thể khép lại như thường lệ, nhưng vì quá khao khát được bắt lấy con mồi nên đành bắt chước ký ức cũ níu lại chút bản năng cuối, đỏ đến tận cùng.
Mong muốn non nớt và thẳng thắn lộ rõ qua từng cử động. Thân hình Phó Yến Dung đẹp đến mức dù cách lớp vải mỏng vẫn cảm nhận đường cong săn chắc nơi eo. Làn da mỏng phủ bụng thon gọn theo nhịp thở lộ rõ đường nét, gầy nhưng rắn rỏi, toát sức căng khiến người không thể kháng cự.
Bình thường mỗi lần anh đăng ảnh selfie, fan đều bình luận “Đại ca ơi, cho bọn em xem eo một chút đi” hay “Anh cho bọn em nhìn hai mắt cơ bụng với”. Khi chụp tạp chí càng ăn ý, nhóm cùng để lại bình luận lấp lánh: “Chụp chỗ nào tự hiểu nhé! Đừng ngốc vậy! Anh tui ngoài mặt ra còn khối thứ đáng chụp!”
Lúc được no mắt nhất là trên phim. Để thể hiện tâm trạng nhân vật, đạo diễn sắp xếp trận mưa giữa đoạn cao trào, fan vừa bị diễn xuất xuất thần của Phó Yến Dung cuốn hút vừa không quên thưởng thức đường nét cơ bắp mờ ảo trong làn nước, mặc kệ nước mắt rơi từ khoé môi cũng chẳng muốn dừng.
Tóm lại, với tư cách trợ lý cũ kiêm người điều hành âm thầm, cần mẫn chưa từng bị phát hiện, Tống Lâm Du hiểu rõ cơ bụng Phó Yến Dung hấp dẫn đến mức nào.
Ừm…
Dù gì cơ hội được ngắm cũng cực kỳ hiếm.
Thế mà giờ đây, thân hình bao người muốn nhìn cũng chẳng được ấy lại ngay trước mắt hắn, muốn ngắm lúc nào cũng được.
Thậm chí không chỉ ngắm…
Hắn khao khát, vô cùng khao khát được chạm vào từng đường nét trên người Phó Yến Dung.
Không dám ngồi lên nơi khác, Tống Lâm Du đành chịu thân mồ hôi đầm đìa, chống tay nâng người lên chút để phần chưa được vuốt ve có thể dán sát anh, di chuyển từng chút từng chút như muốn tận dụng giây phút cọ sát, để làn da mềm mại chăm sóc trọn vẹn khát cầu đang âm ỉ.
Vào giây hơi dịch người, Tống Lâm Du thấy nốt ruồi nơi đuôi mắt Phó Yến Dung khẽ cong đầy tinh quái, anh cười hỏi: “Cọ có sướng không?”
Tống Lâm Du gật đầu.
“…Như được vớt lên từ trong nước vậy.”
Phó Yến Dung cười, đưa tay vỗ vỗ má hắn.
Thực ra trong giọng vẫn có chút cảnh cáo nhẹ, nhưng Tống Lâm Du sáp lại gần hôn hai cái lấy lòng. Bộ dạng dính người chẳng khác gì con mèo nhỏ, chẳng có tác dụng nên cuối cùng đành tạm thời bỏ cuộc.
Phó Yến Dung liếc nhìn bộ đồ ngủ đáng thương của mình.
… Thôi, khỏi nhìn nữa cũng được.
Anh thản nhiên cởi từng chiếc cúc áo.
Yết hầu Tống Lâm Du theo phản xạ khẽ động, bị bắt lấy đặt sang bên rồi bị trở người không kháng cự.
Người đàn ông trước đó nằm lười kia rốt cuộc cũng “đại phát từ bi” ngồi dậy, nghiêng đầu duỗi vai như giãn gân cốt, tiếp theo khép lòng bàn tay siết eo Tống Lâm Du. Phó Yến Dung nở nụ cười, nhấn mạnh giọng cảnh cáo: “Đã thấy sướng rồi thì lát nữa đừng có cầu xin nữa đấy.”
Tống Lâm Du cuối cùng cũng thấy xấu hổ, không nói, chôn mặt vào gối.
Chỉ là, nếu phía sau có cái đuôi, chắc chắn đã vểnh lên vẫy tít như chó con, tốt nhất là được Phó Yến Dung dùng một tay nắm, nhẹ nhàng vuốt theo chiều lông ấy.
“Đợi, đợi một chút——”
Tống Lâm Du siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch, vừa bắt đầu đã không chịu nổi, căng cứng rồi nặn ra câu yếu ớt, giọng khẩn thiết run rẩy: “Nhẫn——”
“Không sao.” Phó Yến Dung tiện tay xoa chỗ tiểu nguyệt hơi sưng của hắn, đôi mắt híp vui vẻ: “Được mà bảo bối, mỗi lần chẳng phải đều được sao?”
“……”
“Mới nãy bảo cưng kiềm chế một chút rồi, giờ anh cũng hết cách rồi đấy.”
Phó Yến Dung bật cười khẽ, cúi hôn lên gáy trắng mịn của Tống Lâm Du.
Giọng xấu xa ấy chẳng lọt tai Tống Lâm Du, chỉ riêng từ “bảo bối” khiến đầu óc hắn choáng váng, Phó Yến Dung nói gì cũng gật, làm gì cũng ngoan ngoãn “được”.
Chỉ là, dỗ thì vẫn dỗ. Nhưng khi chưa chơi đủ, Phó Yến Dung nhất định không chịu dừng tay.
Dù sao…
Ngay từ lúc đối thoại với hệ thống tự cứu, chẳng phải đã có đáp án rồi sao?
“Miễn không chơi quá đà thì hôm sau tên đó vẫn có thể bò dậy được.”
Thời gian vẫn còn nhiều lắm.