Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống
Chương 101: Dấu ấn Alpha
Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoa Thành và nước Y cách nhau một đại dương, nằm ở hai bán cầu khác nhau. Chính vì khoảng cách địa lý xa xôi, một ngôi sao nổi tiếng ở nước này gần như vô danh ở nước kia.
Khoảng cách ấy cũng khiến khí hậu hai nơi hoàn toàn trái ngược.
Hoa Thành đang bước vào thời điểm lạnh nhất trong năm, trong khi nước Y ngày càng oi nóng.
Mùa hè ở nước Y đặc biệt gay gắt, mùa mưa cũng vừa đến, khiến không khí càng thêm ẩm thấp.
Sự kết hợp giữa nóng bức và ẩm ướt khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Giản Văn Minh ngẩng đầu, chợt giật mình khi môi Hề Chính chạm vào gáy mình.
Cậu có cảm giác như mình trở thành một Omega bị Alpha tùy ý đánh dấu.
"Anh làm gì thế?"
Cậu quay sang hỏi Hề Chính.
Vừa dứt lời, gáy cậu đã bị Hề Chính cắn một cái. Ngay lập tức, mùi hương tuyết tùng bao trùm lấy cậu.
Giản Văn Minh đưa tay túm lấy tóc Hề Chính. Hương hoa thường xuân dịu mát trên người cậu hòa quyện cùng mùi tuyết tùng, quấn quýt không rời.
Pheromone là biểu hiện sống động của cảm xúc. Pheromone của cậu vô cùng nóng bỏng, như muốn lấn át mùi tuyết tùng kia, nhưng lại liên tục bị khí tức mạnh mẽ ấy áp chế. Cứ thế lặp đi lặp lại, cuối cùng dồn nén thành tiếng rên khẽ của cậu.
____
Giản Văn Khê giật mình ngồi bật dậy trên giường.
Cả người đầm đìa mồ hôi.
Anh ngượng ngùng hất chăn, bước xuống giường, ôm chiếc ga trải giường định đi về phía nhà vệ sinh thì cánh cửa phòng bất ngờ mở ra.
Giản Văn Khê quay đầu lại, lúng túng nhìn Chu Đĩnh vừa trở về.
Chu Đĩnh khựng lại ở cửa, hỏi:
"Em đang làm gì thế?"
Giản Văn Khê lắc đầu:
"Không có gì, ga giường hơi bẩn, em định mang đi giặt."
"Cứ để đấy, mai dì giúp việc sẽ đến dọn." Chu Đĩnh đáp.
Giản Văn Khê không nói gì, lặng lẽ ôm ga giường bước vào nhà vệ sinh.
Chu Đĩnh cởi áo khoác, bước vào vài bước, bỗng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.
Là mùi hoa hồng đậm đặc lan tỏa trong không khí.
Hắn khựng lại, rồi khẽ mỉm cười, đi tới cửa nhà vệ sinh, thấy Giản Văn Khê đang dùng miếng bọt biển lau nhẹ một chỗ trên ga trải giường.
Hắn hỏi:
"Em giặt sạch như thế này rồi, định phơi ở đâu?"
"Không giặt, em chỉ lau qua chỗ bị dơ thôi." Giản Văn Khê đáp.
Tai anh hơi đỏ, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản.
Chu Đĩnh bật cười.
Giản Văn Khê dường như đang trở nên chân thật hơn từng chút một, khoảng cách giữa hai người cũng ngày càng rút ngắn. Hóa ra Giản Văn Khê cũng có lúc lúng túng đến thế.
Tuy nhiên, Giản Văn Khê có lẽ vẫn chưa quen với trạng thái này.
Chu Đĩnh nhẹ nhàng đóng cửa nhà vệ sinh lại.
Chỉ một lát sau, Giản Văn Khê bước ra. Thấy vậy, Chu Đĩnh liền vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình.
Giản Văn Khê ngồi xuống mép giường, hỏi:
"Sao về muộn vậy?"
"Nghĩ đến em, nên về luôn." Chu Đĩnh đáp.
Giản Văn Khê khẽ cười, rồi quay đầu nhìn hắn. Chu Đĩnh hơi nghiêng người về phía trước, Giản Văn Khê liền nghiêng đầu cọ nhẹ vào má hắn, cọ xong lại rụt người tránh ra. Chu Đĩnh vòng tay qua vai anh, khẽ hôn lên vành tai.
"Em thơm thật." Chu Đĩnh nói, rồi đưa mũi hít nhẹ bên cổ anh, cuối cùng hôn lên gáy.
Cổ Giản Văn Khê lập tức đỏ bừng, cơ thể khẽ run lên. Động tác ấy khiến Chu Đĩnh càng thêm k*ch th*ch, liền dùng răng nhẹ nhàng cọ cọ vào tuyến thể ở gáy anh.
"Chương trình cũng sắp kết thúc rồi." Chu Đĩnh nói.
Còn khoảng nửa tháng nữa là đến trận chung kết.
Bảy ngày bảy đêm, đánh dấu liên tục.
Chỉ có như vậy mới thật sự ổn định được kỳ ph*t t*nh hỗn loạn của Giản Văn Khê.
Chu Đĩnh buông Giản Văn Khê ra, Giản Văn Khê quay đầu nhìn hắn.
Chu Đĩnh nhích người sát lại gần hơn một chút:
"Lại đây."
Giản Văn Khê liền nằm xuống giường, Chu Đĩnh từ phía sau ôm lấy anh.
Thật ra thì... anh cũng có chút mong muốn.
Giản Văn Khê âm thầm nghĩ.
Tình cảm và d*c v*ng, đối với anh bây giờ không còn xa lạ. Chỉ sau khi quen biết Chu Đĩnh, anh mới dần hiểu được cả hai điều này.
Nhưng Chu Đĩnh lại có thể kiềm chế.
Rõ ràng anh đã cảm nhận được Chu Đĩnh đang áp sát thắt lưng mình.
Chu Đĩnh không chủ động, anh cũng không tiện lên tiếng.
Chỉ là lúc này, trong lòng anh nóng như lửa. Bị Chu Đĩnh ôm thế này lại khiến cả người càng thêm bức bối.
Chu Đĩnh cũng rất muốn.
Nhưng hắn cảm thấy lúc này cần kiềm chế một chút, chờ đến khi có thể hoàn toàn đánh dấu Giản Văn Khê, lúc ấy mới nên tiến thêm bước nữa.
Còn bước sâu hơn là gì... chính hắn cũng chưa thật sự rõ ràng.
Chỉ là bản năng mách bảo hắn phải làm như vậy.
"Hôm nay Cố Vân Tương nhắn tin cho anh." Chu Đĩnh chủ động gợi một chủ đề nghiêm túc.
Quả nhiên, Giản Văn Khê khẽ động người, sau đó xoay lại nhìn hắn:
"Anh ta nói gì?"
"Hẹn gặp anh ngày mai."
Cố Vân Tương chủ động hẹn gặp Chu Đĩnh. Chuyện này quả thật kỳ lạ.
"Hẹn gặp ở đâu?"
"Bờ sông."
Giản Văn Khê im lặng.
Anh đang suy nghĩ xem Cố Vân Tương định giở trò gì.
"Anh quyết định sẽ đi gặp anh ta vào ngày mai." Chu Đĩnh nói.
Giản Văn Khê khẽ đáp:
"Anh phải cẩn thận."
"Gặp ở gần đây thôi, không có gì nguy hiểm. Anh sẽ chú ý."
Giản Văn Khê chợt nhớ đến chuyện Cố Vân Tương từng hạ thuốc Chu Đĩnh. Trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu, vừa căm giận vừa lo sợ. Anh hơi nghiêng người, tiến sát lại gần Chu Đĩnh. Chu Đĩnh liền đưa tay nhẹ nhàng ấn đầu anh vào ngực mình.
Qua lớp áo thun, anh nghe được tiếng tim Chu Đĩnh đập khá nhanh.
Dạo gần đây, Cố Vân Tương liên tục vướng vào tin đồn, nhưng lại chẳng có bất kỳ hành động nào để tự giải vây. Ngoài việc mỗi ngày đều đến luyện tập đúng giờ cho buổi biểu diễn sắp tới, thời gian còn lại hắn ta gần như biến mất, chẳng mấy ai nắm được tung tích.
Thường Tĩnh nói gần đây hắn ta và sếp Trương có vẻ khá thân thiết. Giản Văn Khê nghe vậy thì cảm thấy khó tin.
Cố Vân Tương xưa nay luôn tỏ thái độ xem thường sếp Trương, trong lòng chưa bao giờ có chút tôn trọng nào, thậm chí còn luôn cố gắng né tránh. Với địa vị hiện tại của hắn ta, cũng đâu cần dựa vào sếp Trương để leo lên.
Trừ khi... Cố Vân Tương đang bị sếp Trương nắm được điểm yếu.
Nhưng Cố Vân Tương đâu phải kiểu người dễ bị bắt nạt. Sao hắn ta lại cam tâm để cho sếp Trương mặc sức thao túng như vậy?
"Em đang nghĩ gì thế?" Chu Đĩnh hỏi.
"Anh cảm thấy Cố Vân Tương là người như thế nào?"
Chu Đĩnh đáp:
"Cố Vân Tương là kiểu người sẵn sàng dùng đến quy tắc ngầm để tiến thân. Thậm chí cả thân thể cũng có thể đem ra đổi chác, căn bản chẳng còn ranh giới đạo đức nào. Anh ta ở Giải trí Ngải Mỹ nhiều năm, được Tống Thanh nâng đỡ, lại còn thân thiết với mấy nhân vật cấp cao. Những chuyện mờ ám trong công ty đó, anh ta chắc chắn không ít lần góp mặt."
Giọng điệu của Chu Đĩnh khi nhắc đến Cố Vân Tương đầy vẻ chán ghét.
Điều này cũng chẳng có gì lạ. Với kiểu người như Chu Đĩnh, chắc chắn cực kỳ căm ghét việc bị hạ thuốc, huống hồ lần đó chính hắn là người bị hại.
Cố Vân Tương hẳn cũng biết điều đó.
Chu Đĩnh ghét bỏ hắn ta một cách công khai, đến cả tổ chương trình cũng nhìn ra được.
Vậy tại sao lúc này lại chủ động hẹn gặp Chu Đĩnh? Rốt cuộc là có chuyện gì?
Càng nghĩ, Giản Văn Khê càng cảm thấy bất an.
Tình yêu có thể sinh ra sợ hãi. Bản thân anh thế nào cũng được, nhưng chỉ cần liên quan đến em trai mình hoặc Chu Đĩnh, anh liền dễ dàng suy nghĩ miên man.
Anh không muốn họ bị tổn thương, càng không muốn họ bị vấy bẩn.
Không chỉ là thể xác, mà còn là tâm hồn.
Anh yêu sự sạch sẽ và ấm áp nơi Chu Đĩnh, yêu cảm giác được tựa vào ngực hắn mà lặng lẽ lắng nghe.
Một người thường ngày trầm lặng, lạnh nhạt như vậy, nay lại đột nhiên trở nên quấn quýt, cứ quanh quẩn bên anh, âm thầm quan tâm, thật sự rất k*ch th*ch.
Chu Đĩnh cũng có phần không nhịn được, liền khẽ hôn lên tóc Giản Văn Khê, nhẹ giọng nói:
"Ngủ đi, đừng nghĩ nữa. Ngày mai sẽ biết hắn ta muốn gì."
Giản Văn Khê rất muốn chiếm hữu Chu Đĩnh.
Kỳ ph*t t*nh của anh ngày càng nghiêm trọng. Anh đưa tay ra, nắm lấy tay Chu Đĩnh, hai người móc ngón tay vào nhau, cơ thể cũng áp sát lại gần, nhưng đều không ai làm gì thêm.
"Văn Khê." Chu Đĩnh khẽ gọi tên anh, giọng khàn khàn.
"Ừm."
"Em có phải càng ngày càng yêu anh không?" Chu Đĩnh hỏi.
Giản Văn Khê im lặng hồi lâu, sau đó khẽ "Ừm" một tiếng, rồi chôn mặt vào ngực hắn.
Sáng hôm sau, Cố Vân Tương quả thật đến đúng hẹn, trực tiếp gõ cửa phòng bọn họ.
Lúc đó Chu Đĩnh đang tắm, Giản Văn Khê ra mở cửa.
Cố Vân Tương trông tiều tụy hơn trước, giọng nói cũng mệt mỏi:
"Chu Đĩnh đâu?"
"Anh ấy đang tắm."
Nói không đố kỵ là giả. Cố Vân Tương đứng trước cửa, nói:
"Vậy tôi sẽ quay lại sau."
Giản Văn Khê bước ra ngoài cùng hắn ta, đóng cửa lại rồi nói:
"Tôi không biết anh tìm cậu ấy có chuyện gì, nhưng nếu như..."
"Chuyện cậu lo lắng sẽ không xảy ra đâu." Cố Vân Tương cắt ngang lời, quay đầu lại nói tiếp.
"Tôi, Cố Vân Tương, vẫn còn muốn tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí này. Cậu nghĩ tôi không biết nguyên nhân khiến mình rơi vào tình cảnh hiện tại, một nửa là do Chu Đĩnh sao? Cậu cứ yên tâm, tôi tìm cậu ấy không phải để gây chuyện. Tôi đến là để hòa giải."
Từ gương mặt "Giản Văn Minh", Cố Vân Tương nhìn thấy một chút sinh khí, không còn là vẻ lãnh đạm, toan tính, cũng không còn sự bình tĩnh đến mức không thể xâm phạm. Trong mắt cậu ta có một tia địch ý. Mà địch ý đối với kẻ địch như hắn ta lại là một điều tốt, bởi vì điều đó chứng tỏ đối phương đã bắt đầu coi trọng hắn ta hơn, xem hắn ta là một mối đe dọa thực sự.
"Cậu cũng biết yêu người khác sao?" Cố Vân Tương hỏi Giản Văn Khê.
"Yêu đến mức vì Chu Đĩnh mà căng thẳng như vậy."
Giản Văn Khê không đáp.
"Cậu thật may mắn, cậu có biết không?" Cố Vân Tương nhìn anh, nói tiếp.
"Tôi thật sự rất ghen tị với cậu."
Nếu hắn ta cũng có được vận may như Giản Văn Minh, có một người mạnh mẽ như Chu Đĩnh bên cạnh, thì cuộc đời hắn ta, Cố Vân Tương, chắc chắn đã hoàn toàn khác.
Dung mạo chỉ mang đến cho hắn ta danh vọng và lợi ích, nhưng hắn ta thừa khả năng dựa vào thực lực để trở thành ngôi sao sáng nhất trong giới giải trí.
Cố Vân Tương xoay người bỏ đi.
"Nói với Chu Đĩnh, tôi đợi cậu ấy ở bờ sông."
_____
Giản Văn Minh tỉnh dậy từ một giấc mơ.
Tối qua cậu đến tận bốn giờ sáng mới ngủ, nên cứ thế ngủ liền một mạch tới hơn mười một giờ trưa.
Vừa trở mình, cậu lập tức cảm thấy cơ thể đau nhức.
Giản Văn Minh lết xuống giường, lê bước vào nhà vệ sinh. Trong trạng thái mệt mỏi, lưng còn hơi còng, cậu nhìn mình trong gương rồi phát hiện ở gáy có một vết cắn rõ rệt.
Hề Chính coi cậu là Omega chắc?
Cậu là Alpha, căn bản không thể bị đánh dấu.
Nhưng dù không thể bị đánh dấu, cậu vẫn có thể cảm nhận được cảm giác rùng mình khi bị pheromone rót vào cơ thể.
Đó là một loại kh*** c*m mất kiểm soát đến cực điểm, khiến cậu choáng váng. Nghĩ lại khoảnh khắc Hề Chính nhiều lần rót pheromone vào tuyến thể ở gáy cậu, cảm giác như điện giật truyền khắp toàn thân, khiến cậu run lên bần bật. Cảm giác đó như thể trên người cậu thật sự đã lưu lại khí vị của Hề Chính.
Mùi tuyết tùng.
Hề Chính quá mức bá đạo, làm gì cũng chẳng buồn hỏi ý kiến cậu.
Thế nhưng, cậu lại dường như rất thích cái kiểu bá đạo đó.
Chẳng lẽ cậu là một tên M chính hiệu?
Giản Văn Minh nhìn chằm chằm vào gương.
Người trong gương tóc tai rối bù, sống mũi cao thẳng, đường nét cằm vừa sắc vừa đẹp.
Chuyện đã đi đến bước này, cậu cũng không biết nên dọn dẹp thế nào nữa.
Nếu bố mẹ và anh cậu biết được sự thật... không chừng sẽ lột sống cậu ra mất.
Giản Văn Minh xoa nhẹ má bên phải, nặn kem đánh răng lên bàn chải, mới chải được hai cái thì cửa nhà vệ sinh đã bị ai đó đẩy ra.
"Tôi đang rửa mặt mà." Cậu nói.
Hề Chính hôm nay cũng ngủ nướng, mặt mày còn phảng phất vẻ ngái ngủ. Giản Văn Minh nhìn thấy hắn mặc chiếc áo ngủ không vừa với người mình, liền hỏi:
"Đây là đồ của tôi, sao anh lại mặc?"
Hề Chính cầm bàn chải đánh răng, nặn kem rồi đáp:
"Thích."
Bá đạo thật.
Nghe vậy, Giản Văn Minh dừng tay, giơ chân đá Hề Chính một cái.
Hề Chính đứng rất vững, chỉ phần thân trên hơi lắc lư, chân thì không xê dịch chút nào. Ánh mắt hắn dán vào người Giản Văn Minh trong gương, nhìn kỹ một hồi.
Chỉ vài giây, vẻ lơ mơ liền tan biến, ánh mắt trở nên sắc bén.
Cậu cúi đầu súc miệng, thì bỗng nghe Hề Chính hỏi:
"Đau không?"
Giản Văn Minh biết hắn đang nói tới vết cắn ở gáy mình, liền đáp:
"Lần sau tôi cắn anh thử xem. Tôi đâu phải Omega, anh cắn cổ tôi làm gì?"
"Tôi nghe nói, chỉ cần pheromone đủ mạnh, bị đánh dấu nhiều lần, Alpha cũng có thể phân hóa lần hai."
Nghe xong, Giản Văn Minh đứng sững tại chỗ, vài giọt nước từ cằm trắng nõn tí tách rơi xuống.
Má nó.
Thật hả?
Sao cậu chưa từng nghe tới chuyện này!
Sống lưng Giản Văn Minh lạnh toát.
Một Alpha mà bị Alpha khác làm đến mức phân hóa lần hai... đúng là quá đáng sợ.
"Anh nói bậy."
Hề Chính đáp tỉnh bơ:
"Tôi cũng thấy là nói bậy."
Giản Văn Minh thở phào nhẹ nhõm. Tim còn chưa kịp bình ổn thì Hề Chính đã nói tiếp:
"Chúng ta thử xem là biết ngay."
Giản Văn Minh mặc kệ hắn, lau miệng xong liền rời khỏi nhà vệ sinh.
Cậu cầm điện thoại lên, lập tức tra cứu thông tin liên quan.
Quả thật có nhắc đến cái gọi là "phân hóa lần hai", nhưng toàn là mấy lời thổi phồng kiểu tiểu thuyết s*c t*nh, nào là chỉ cần Alpha đủ mạnh, khi mất khống chế cưỡng ép rót pheromone vào...
Nói thật, hồi học trung học, mấy tiết sinh lý đâu có dạy mấy thứ quái lạ này.
Theo lời chuyên gia, trường hợp này cực kỳ hiếm. Hơn nữa, những ca được ghi nhận cũng không thể xác định rõ nguyên nhân là do bị Alpha khác đánh dấu nhiều lần, hay vì thể chất sinh lý đặc biệt của bản thân người đó.
Nguyên nhân thì chưa rõ.
Nhưng ít nhất có một điểm có thể xác định được.
Chính là phải XXOO thì mới có khả năng xảy ra chuyện đó.
Hề Chính rửa mặt xong thì vào bếp làm bữa sáng.
Vẫn là trứng chiên và sữa bò.
"Anh thích Omega à?" Giản Văn Minh đột nhiên hỏi.
Hề Chính hơi ngạc nhiên:
"Cái gì?"
"Phân hóa lần hai ấy."
Hề Chính sửng sốt một chút, rồi bật cười:
"Tôi chỉ tiện miệng nói thôi, em tưởng thật à?"
"Hành vi của anh không giống như chỉ tiện miệng nói đâu."
Cứ liên tục cắn cậu, nhìn kiểu gì cũng giống như đang làm thí nghiệm.
"Tôi đúng là có ý nghĩ đó." Hề Chính thản nhiên nói. "Nhưng không phải vì tôi thích Omega, cũng không phải muốn biến em thành Omega."
Hề Chính khẽ nhíu mày:
"Phải giải thích thế nào nhỉ? Chỉ là... khi thích một người, sẽ muốn chiếm lấy người đó hoàn toàn. Đại khái là cảm giác như vậy."
Tại sao thích một người lại muốn "ăn sạch" người ta?
Đúng là có chút bệnh thật.
Hề Chính nhìn cậu, chậm rãi nói:
"Chính là vẻ mặt em bây giờ đó."
"Tôi có vẻ mặt gì?"
"Như đang nhìn một tên b**n th** vậy." Hề Chính đáp. "Em nhìn tôi như thế, tôi lại càng muốn biến thành kẻ b**n th** thật sự, khiến cả thể xác lẫn tinh thần của em đều bị tôi thay đổi."
Cuối cùng Hề Chính nói:
"Nếu em thật sự bị tôi làm cho phân hóa lần hai, chắc chắn sẽ rất đẹp. Chỉ nghĩ đến thôi đã muốn làm thật rồi. Nếu em có thể phân hóa lại, thì cả đời này em chỉ có thể thuộc về tôi. Càng không thể đánh dấu em, tôi lại càng muốn đánh dấu."
Càng nói, giọng Hề Chính càng trở nên điên cuồng, như thể trong đó đầy rẫy sự nhiệt tình cực đoan.
Tim Giản Văn Minh đập thình thịch như trống trận. Cậu nhớ đến những hướng dẫn phân hóa lần hai mà cư dân mạng lan truyền: nào là khoảnh khắc tan rã, nào là vượt ngưỡng chịu đựng...
Hề Chính liệu có thực sự làm thật không?
Sao cậu lại cảm thấy... chắc chắn là sẽ!