Ánh Hà
Chương 3: Tiểu Hà và Quý Hoài
Ánh Hà thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đây, kinh thành rộn rã vì một tin đồn: Tiểu công tử Tạ Chiếu vừa mới thành thân nhưng lại phát điên đi tìm một nha hoàn. Lời đồn đòi nhau, ai cũng có một phiên bản khác nhau.
Có người nói nha hoàn ấy là thanh mai của Tạ Chiếu, người trong lòng hắn. Cũng có người đồn nàng ta từng cứu mạng hắn, là ân nhân cứu mạng. Lại có người kể rằng nha hoàn kia to gan lớn mật, ý đồ chủ tử sủng ái, lén trộm vàng bạc trong phủ rồi bỏ trốn.
Nhưng điều khiến mọi người bàn tán nhất là Tạ Chiếu vừa cưới chính thất chưa được bao lâu đã rầm rộ tìm nữ nhân. Vậy còn tân phu nhân, hắn đặt nàng ấy ở đâu? Mặc dù hầu gia đã đánh, mắng, cấm túc hắn, nhưng vẫn không ngăn được Tạ Chiếu phát điên đi tìm người.
Tất cả những chuyện ấy, tôi hoàn toàn chẳng hay biết. Quý Hoài thuê một tiểu viện ở ngoại ô kinh thành. Liên tiếp mấy ngày, tôi chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Cả người cũng đầy đặn hơn không ít. Cuối cùng, tôi không cần phải hầu hạ chủ tử, không cần bưng trà, đưa khăn, thức trắng đêm quỳ trực ngoài cửa, cũng không phải nơm nớp lo sợ chủ tử nửa đêm gọi. Quan trọng nhất, tôi không còn phải sợ một ngày nào đó vô duyên vô cớ bị chủ tử đánh chể t. Không còn là nô tỳ nữa, tôi thấy trong lòng thật vui.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, tôi bắt đầu mày mò tìm thú vui của riêng mình. Ở hầu phủ nhiều năm, tôi có thể làm son phấn. Son phấn bán ngoài tiệm quá đắt, chút tiền công của nha hoàn căn bản mua không nổi. Thế nên lâu dần, loại son phấn tôi tự chế lại trở thành món hàng bán chạy nhất trong phủ. Các tỷ muội dùng qua, ai cũng khen.
Lúc rời hầu phủ, hộp vàng Thôi Anh Châu tặng tôi, ban đầu tôi định chia một nửa cho Quý Hoài, xem như báo đáp số bạc chàng ấy dùng để chuộc thân cho tôi. Dẫu sao, Quý Hoài chỉ có một mình, số tiền ấy e rằng phải dành dụm nhiều năm mới có. Nhưng Quý Hoài lại không động đến một đồng, chỉ dặn tôi cất giữ cẩn thận. Thế là tôi nghĩ, hay là lấy số tiền ấy mở tiệm son phấn. Như vậy, dù lần này Quý Hoài chưa thể đỗ đạt, tôi cũng có thể nuôi chàng ấy tiếp tục đọc sách.
Hôm Quý Hoài có bạn đến thăm, tôi đang trèo lên cây quế trong sân hái hoa. Tiểu viện chàng ấy thuê có một cây quế rất lớn. Quế ở kinh thành nở muộn, đến tận tháng mười vẫn chưa rụng hết. Hồi nhỏ tôi nghịch ngợm lắm, leo cây hái quả, lội suối bắt cá. Không ngờ nhiều năm không trèo, tay chân lại hóa vụng về, khó khăn lắm mới leo lên được.
Đúng lúc ấy, Quý Hoài dẫn bạn đi ngang dưới gốc cây vào thư phòng. Nghe bằng hữu kinh hô, chàng ấy ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy tôi đang ôm thân cây. Bằng hữu bật cười: "A Hoài, đây là chuyện gì vậy?" Quý Hoài cũng bất đắc dĩ, ngẩng đầu nhìn tôi: "Tiểu Hà." "Muội đang làm gì thế?" "Hái hoa." Tôi ôm chặt thân cây, cố sức với tay đến cành cao nhất. "Muội muốn làm tâm sen và bánh hoa quế. Phải hái nhiều hoa mới đủ."
Vị bằng hữu kia cười càng lớn. Đến cả Quý Hoài cũng không nhịn được mỉm cười. Chàng ấy ôn hòa bảo: "Trên cây nguy hiểm. Muội xuống trước đi." Tôi nghiêng đầu nhìn chàng ấy, lúc ấy mới chợt nhận ra, có phải tôi làm Quý Hoài mất mặt rồi không? Dù sao, thư sinh các chàng đều rất trọng thể diện, mà tôi và Quý Hoài đã chẳng còn là hai đứa trẻ vô tư năm nào.
Nhưng ngay giây sau, tôi nhìn thấy Quý Hoài dang rộng hai tay: "Nhảy xuống đi. Ta đỡ muội." Thấy tôi vẫn ngẩn người không động, chàng ấy lại dịu dàng dỗ dành: "Không phải không cho muội hái. Đợi lát nữa ta rảnh, ta sẽ cùng muội hái. Được không?" "...Vâng." Tôi chậm chạp đáp một tiếng. "Vậy... Huynh nhất định phải đỡ được muội đấy, ca ca." "Yên tâm."
Quý Hoài nhìn có hơi gầy, nhưng cánh tay lại rất khỏe. Chàng ấy vững vàng đón được tôi, rồi giơ tay nhẹ nhàng gỡ cánh hoa quế còn vương trên tóc. Bằng hữu đứng cạnh cười nói: "Tiểu cô nương nhà huynh hoạt bát, gan dạ thật đấy." Nghe được khen, tôi ngượng ngùng đưa tay che mặt. Nhưng ngay sau đó, bên tai lại vang giọng của Quý Hoài: "Không phải muội muội." Ánh mắt chàng ấy dịu dàng, ngón tay khẽ phủi đi cánh hoa trên tóc tôi. "Đây là... Thê tử chưa qua cửa của ta."