Ánh Hà
Chương 7: Tình cảm ấm áp và nguy hiểm bất ngờ
Ánh Hà thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Hoài nhanh chóng trở lại. Vừa gặp, anh ấy liền nhét một vật vào lòng tôi. Tôi cúi xuống nhìn thì ra...là thang bà tử vẫn còn ấm. Chàng ấy áy náy nói: "Là ta sơ suất. Thấy các tiểu thư, phu nhân nhà khác đều ôm thứ này. Nên ta đi tìm cho muội một cái." Tôi ôm thang bà tử ấm vào lòng đột nhiên cảm thấy... Bàn tay vừa được băng bó lại hơi ngứa. Ấm quá. Lòng cũng ấm. "Được rồi. Lễ cũng dâng xong. Chúng ta về nhà thôi." Trước khi rời đi, tôi ngoái đầu nhìn căn phòng phía sau lần cuối. Rồi quay người đuổi theo Quý Hoài. Tôi ngẩng đầu hỏi chàng ấy: "Ca ca... Muội có thể làm bằng hữu với Anh Châu không?" Quý Hoài bỗng dừng bước. Chàng ấy rất nghiêm túc nhìn tôi. "Tiểu Hà. Đó là quyết định của muội. Không cần hỏi ta. Cũng không cần ta đồng ý. ... Vâng." Tôi mím môi. Lại hỏi tiếp: "Muội nghe Anh Châu nói... Ân sư ở Vân Thâm thư viện rất coi trọng huynh. Còn từng muốn gả con gái cho huynh. Vì sao... Huynh không đồng ý?" Dù sao...như Tạ Chiếu từng nói. Từ xưa đến nay...nam nhân đều như vậy. Quý Hoài mồ côi phụ mẫu. Lại chẳng có gia tộc chống lưng. Nếu cưới thiên kim ân sư. Quan lộ sau này ắt hẳn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nghe vậy, Quý Hoài khẽ sững người. Rồi bất lực bật cười. Chàng ấy nâng hai tay. Nhẹ nhàng ôm mặt tôi, khẽ véo hai má một cái. Tôi bị véo, khó hiểu nhìn chàng ấy. Chỉ nghe Quý Hoài dịu dàng nói: "Bởi vì... Ta sợ hôn thê của mình sẽ buồn." Chàng ấy... Không nỡ để tôi buồn. "Tiểu Hà. Thế đạo này... Đã quá hà khắc với nữ tử. Nếu năm ấy... Ta thật sự bỏ mặc muội. Không quay lại tìm muội... Thì nha hoàn bị đánh ch ế t kia... Có lẽ... Chính là kết cục của muội sau này." Không biết từ lúc nào tuyết đã ngừng rơi. Quý Hoài nắm tay tôi dắt tôi cùng bước về phía trước. Gió đông vẫn quất lên má, vẫn buốt thấu xương. Thế nhưng trong tim tôi lại có trăm hoa cùng nở. Ấm áp vô cùng. Tôi nghĩ, tôi đã không chờ nổi nữa rồi. Tôi muốn mau chóng gả cho chàng ấy. Đường đường chính chính trở thành thê tử của Quý Hoài. Năm đầu tiên sau khi rời hầu phủ, tôi đón Tết cùng Quý Hoài. Đêm Nguyên Tiêu, Quý Hoài đưa tôi dạo hội hoa đăng ngoài phố. Trong tay áo tôi còn giấu bao lì xì chàng ấy vừa cho, tôi đắc ý lắc lắc đầu. "Ca ca thích gì cứ nói với muội, Tiểu Hà đều mua cho huynh!" Quý Hoài bật cười, khẽ gật đầu. Sau đó, thấy tôi suýt bị người qua đường va phải, chàng ấy lập tức kéo tôi vào lòng. "Hôm nay đường xá đông đúc, cẩn thận kẻo bị thương." Quý Hoài còn chưa dứt lời, tôi đã ngoan ngoãn nắm tay chàng ấy. Quý Hoài lúc ấy mới vừa lòng. Dạo thêm một lúc, tôi lại kéo chàng ấy tới xem son phấn đang thịnh hành nhất kinh thành. Hai tay không đủ dùng, tôi liền lấy tay Quý Hoài làm bảng thử màu. Chàng ấy chỉ mỉm cười mặc cho tôi nghịch ngợm, trên môi vẫn là nụ cười bất lực nuông chiều. Đêm Nguyên Tiêu không cấm đi lại, chẳng biết đã dạo bao lâu, tôi bắt đầu thấy mệt, bèn tìm một chỗ ngồi sau đó nhờ Quý Hoài mua giúp mình bát rượu nếp hoa quế. Chàng ấy vừa rời đi không lâu, trên phố bỗng xuất hiện binh lính tuần tra. Trong đó có một người cưỡi ngựa, phi xuyên qua dòng người náo nhiệt, tựa như đang truy tìm ai đó. Ánh mắt tôi vô tình lướt qua hoa văn ám khắc trên thắt lưng bọn họ. Đó không giống binh lính tuần tra bình thường. Không hiểu vì sao, trong lòng tôi bỗng cảm thấy bất an. Tôi lùi lại mấy bước, đang định đi tìm Quý Hoài, vai đã bị ai đó đụng mạnh. Chưa kịp quay đầu, mùi m á u đã xộc vào mũi, cùng với một giọng nói quen thuộc. "Là ta." Là Thôi Anh Châu. Người dưới áo choàng tóc tai rối loạn, son môi cũng nhòe đi. Sau lưng nàng ấy không có lấy một thị vệ theo hầu. Tôi tinh mắt nhìn thấy chỗ cổ áo nàng ấy có một vệt đỏ sẫm chưa khô hẳn. Khác hẳn hai lần gặp trước. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Thôi Anh Châu chật vật đến vậy. Tôi vội hỏi: "Anh Châu, có phải Hầu phủ xảy ra chuyện rồi không? Đại phu nhân và mọi người có bình an không?" Thôi Anh Châu hơi ngạc nhiên nhìn tôi, rồi đáp thật nhanh: "Những người khác trong Hầu phủ đều không sao, chỉ bị giam lỏng. Mục tiêu của bọn chúng... là ta." Nghe đến đó, tôi lập tức hiểu ra. Lúc ấy, binh lính tuần tra đã tiến về phía này. Thôi Anh Châu kéo tôi lùi vào đám đông, muốn mượn dòng người che giấu tung tích. Nhưng tôi biết làm vậy chẳng phải kế lâu dài. Tôi dùng tốc độ nhanh nhất tìm hết những thứ đáng giá trên người. Bao gồm cả tiền mừng tuổi Quý Hoài cho và đôi vòng ngọc tôi mang theo lúc rời hầu phủ. Ngay lúc binh lính đã tới trước mặt, người cưỡi ngựa cũng nhận ra Thôi Anh Châu. Hắn quát lớn: "Nữ tử mặc áo choàng bên kia! Chính là ngươi! Ngẩng đầu lên!" Dứt lời, tôi dốc toàn bộ đồ quý giá trong tay ném thẳng vào đám người, rồi gân cổ hét lớn: "Ôi trời ơi! Túi tiền của ai đánh rơi thế này? Còn có cả một đôi vòng bảo thạch!" Ngân phiếu bay đầy trời. Đôi vòng ngọc rơi xuống đất, phát tiếng lanh lảnh. Trong khoảnh khắc, đám đông trở nên hỗn loạn. Binh lính còn chưa kịp tiến tới đã bị dòng người chen lấn đẩy lùi mấy bước. Nguyên Tiêu trước giờ vốn đã đông nghịt người, lúc này càng đông như nêm. Không ít kẻ còn nhảy lên tranh giành ngân phiếu đang bay. Chỉ có tôi nắm ch ặ t tay Thôi Anh Châu, chạy ngược lại với dòng người. Tôi chạy rất nhanh. Thôi Anh Châu dù không theo kịp, vẫn nắm ch ặ t tay tôi không buông. Phía sau, người trên lưng ngựa cuối cùng cũng nhận ra nàng ấy chính là kẻ hắn truy bắt. Hắn không chút do dự giương cung lắp tên. Vút! Tiếng xé gió sau lưng. Không cần quay đầu, tôi lập tức xoay người ôm lấy Thôi Anh Châu, lăn mạnh xuống đất. Kể từ năm ấy, khi cứu Tạ Chiếu khỏi ngựa đi ê n suýt chút nữa bị tên xuyên thủng bả vai, tôi đã vô số lần nghĩ tới cách tránh né mũi tên ấy. May mắn thay, mũi tên lần này chỉ sượt qua người Thôi Anh Châu. Không kịp hỏi nàng ấy có bị thương không, tôi kéo nàng ấy tiếp tục chạy về phía ngoài thành. Người cưỡi ngựa thấy một tên thất bại, lập tức rút thêm mũi tên thứ hai. Nhưng đúng lúc đó, chiến mã dưới thân hắn vô tình giẫm phải vòng ngọc tôi vừa ném. Vòng ngọc vỡ tan. Ngựa hí vang rồi chồm mạnh hai vó trước. Đợi đến khi hắn khống chế được ngựa, ngẩng đầu nhìn lại, tôi và Thôi Anh Châu đã biến mất rồi. Xung quanh, đám đông tranh cướp vẫn chưa chịu tản. Mệnh lệnh cấp trên giao xuống là không được làm lớn chuyện, tránh đánh rắn động cỏ. Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể nghiến răng quay về báo tin.