Trừ Tà Bệnh Viện, Chạm Trán Tổng Tài

Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Trừ Tà Bệnh Viện, Chạm Trán Tổng Tài

Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giản Tú lấy một chiếc hộp đàn nhị nặng trịch từ khoang hành lý ra, rồi cùng lúc đưa cho cô chiếc váy ngắn và đôi giày cao gót.
Mười phút sau, Đường Phi bước ra khỏi phòng vệ sinh, trên người là chiếc váy ngắn cùng đôi giày cao gót mười xen-ti-mét, tay xách hộp đàn nhị hình chữ nhật. Gương mặt cô xinh xắn, dễ thương, mái tóc dài cột đuôi ngựa, đôi chân trắng mịn như tạc tượng, kết hợp với váy ngắn và giày cao gót tạo nên hiệu ứng thị giác vô cùng thu hút.
Chiều cao của cô khoảng một mét sáu mươi hai, nhưng tỷ lệ cơ thể khá chuẩn, sau khi mặc váy ngắn và đi giày cao gót, nhìn qua cứ ngỡ cô cao đến một mét tám. Đường Phi cầm hộp đàn nhị đi bên cạnh Giản Tú, nói: “Đi thôi, lên tầng mười bảy.”
Lúc vào thang máy, Giản Tú mới hỏi: “Chị Phi, làm sao chị biết Ảnh hậu Ông ở tầng mười bảy?”
“Âm khí sắp bao trùm tầng mười bảy rồi, em nói xem?”
Giản Tú đã sớm quen với việc nghệ sĩ của mình là một “thần lải nhải”, dù sao cô ấy cũng từng theo Đường Phi đến nghĩa địa và nhà xác. Chắc lần này lại đến “bắt quỷ” rồi? Với cái kiểu “thần lải nhải” như vậy, liệu có thật sự không bị Ảnh hậu Ông đuổi đi không?
Giản Tú vô cùng lo lắng, cực kỳ lo lắng rằng ngày mai hot search sẽ là #Bà đồng giới giải trí Đường Phi, bị Ảnh hậu Ông đuổi ra khỏi bệnh viện.#
Đến tầng mười bảy, cửa thang máy mở ra, một luồng gió lạnh ùa vào mặt.
Rõ ràng mới hơn tám giờ tối nhưng tầng này lại im ắng đến kỳ lạ, giống như lúc rạng sáng.
Trong hành lang không một ánh đèn, chỉ có bảng hướng dẫn lối đi an toàn lóe lên ánh sáng xanh u ám.
Đường Phi bước mấy bước về phía trước, đôi giày cao gót phát ra tiếng “cộp cộp” vang vọng, ngay lập tức, ngọn đèn trong hành lang chợt sáng lên.
Thấy trợ lý không bước ra cùng, cô xoay người lại hỏi: “Ngây ra đó làm gì đấy?”
Không hiểu sao Giản Tú lại thấy nổi da gà, cảm giác sau gáy ngứa ran, dường như có ai đó đang chồm tới thổi hơi trên vai cô. Nhưng khi cô quay người lại thì không thấy gì, cô ôm chặt hai cánh tay xoa xoa, nói: “Chị Phi, em đang nghĩ, em vẫn nên ngồi trong xe chờ chị thì hơn nhỉ?”
Đường Phi quay lại, kéo cô ra khỏi thang máy. Chẳng biết từ lúc nào, giữa ngón tay cô đã kẹp một lá bùa vàng, phụt một tiếng, bốc cháy.
Lá bùa vàng cháy hết, ngọn lửa xanh u ám vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay Đường Phi. Cô lướt một lượt trước mắt Giản Tú, rồi chấm lên ấn đường cô, nói: “Khi nãy đi vào bãi đậu xe đã có thứ gì đó bám theo em, em ở lại trong xe cũng không an toàn, em nhìn phía sau đi.”
Giản Tú đang định xúc động trước bản lĩnh thần kỳ của Đường Phi, nghe vậy thì xoay người lại. Nếu không phải thường xuyên theo Đường Phi đến nghĩa địa, nhà xác, cô chắc chắn sẽ bị dọa đến ngất xỉu.
Giản Tú ôm chặt eo Đường Phi, mặt vùi vào ngực cô, kêu lên một tiếng “Mẹ ơi”, sợ tới mức ngay cả hai mắt cũng không dám mở to.
Đi theo phía sau cô là một bé trai đang lơ lửng giữa không trung, sắc mặt nó trắng bệch. Lúc Giản Tú quay đầu lại, nó còn cố tình nhe ra hai chiếc răng nanh, khuôn mặt máu me be bét.
Một tay Đường Phi vỗ nhẹ gáy trợ lý, đối diện với cái miệng rộng ngoác như chậu máu của bé trai, tay còn lại vươn ra nắm lấy gò má nó, nhíu mày nói: “Thằng nhóc, nếu để chị thấy mày tiếp tục hù dọa người khác, chị sẽ nhổ sạch răng của mày.”
Bé trai lập tức biến trở lại dáng vẻ mập mạp, mũm mĩm. Khuôn mặt đầy thịt của nó bị Đường Phi nhéo, khóe môi trề ra, hai mắt đẫm lệ, ngước nhìn cô như một con chó nhỏ.
Nó không mở miệng, nhưng âm thanh của nó vọng ra từ không trung: “Dì tha mạng, dì tha mạng.”
“Dì?” Đường Phi kéo miếng thịt trên mặt nó ra, dài chừng năm mười xen-ti-mét, vẻ mặt lộ rõ sự tức giận.
Quỷ mập mạp: “Hu hu hu hu hu, em sai rồi chị ơi, hu hu hu em sai rồi.”
Đến lúc này, Đường Phi mới thả nó ra: “Cút.”
Quỷ mập mạp xoa xoa khuôn mặt, uất ức nằm vật xuống đất, sau đó biến thành một quả bóng, lăn về phía cuối hành lang.
“Được rồi, nó đi rồi, mở mắt ra đi.”
Lúc này Giản Tú mới dám mở mắt ra, xác định con quỷ kia đã đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi cô nghe thấy cuộc đối thoại của hai người họ, lúc nghe thấy giọng của con quỷ nhỏ kia, hình như Đường Phi đang bắt nạt nó thì phải?
Nghĩ đến đây, cô ấy lại thấy không sợ nữa.
Vừa mới có ý nghĩ này, Đường Phi lại nói: “Hôm nay trợ lý Hắc Đường của chị ra ngoài làm việc nên chị đang thiếu người, lát nữa vào phòng bệnh thì em giúp chị. Nhìn âm khí của tầng này, hẳn là đạo hạnh của con quỷ kia cũng không hề thấp.”
“… Em có thể về nhà không?”
“Có thể chứ.” Đường Phi nhìn về hướng con quỷ nhỏ mập mạp kia biến mất, hét lên một tiếng: “Quỷ mập, quay trở lại, giúp chị đưa chị gái này trở về…”
“Đừng! Em đi cùng chị!” Giản Tú bịt miệng cô, nhỏ giọng: “Chị có nắm chắc không? Nếu con quỷ kia lợi hại thì phải làm sao? Chúng ta có cần tìm mấy đại sư lợi hại không? Mẹ của em có biết mấy đại sư đoán mệnh ở Hồng Kông đấy, phán cực kỳ chuẩn, hay là…”
Đường Phi gõ lên trán cô một cái: “Em bị ngốc à, Ảnh hậu Ông nhiều tiền như thế, thù lao cho chị chắc chắn không thấp. Tìm mấy người kia đến để chia tiền với chị à?”
Giản Tú uất ức xoa nhẹ trán, trong lòng không cam tâm tình nguyện nhưng vẫn bất đắc dĩ đi theo sát cô đến phòng bệnh.
Đi đến cửa phòng bệnh 1704, Đường Phi mở hộp đàn nhị ra, lấy cây cung vĩ đàn nhị từ bên trong, cầm nó trong tay như cầm kiếm. Cô ném hộp đàn nhị cho Giản Tú, rồi nâng chân đá văng cửa.
Giản Tú ôm hộp đàn nhị: “…” Chị nhất định phải dùng chân đá cửa sao? Chị đang mặc váy ngắn đó. QAQ
Sau khi cửa bị đá văng, cảnh tượng bên trong khiến Giản Tú sợ ngây người.
Hoàn toàn không có cảnh tượng quỷ dị như cô tưởng tượng, bên trong không hề vắng vẻ, ngược lại còn rất náo nhiệt, đèn đóm sáng trưng.
Ông Hồng ngồi trên giường bệnh, đang cầm một quyển sách đọc thơ.
Mà xung quanh giường bệnh của chị ta đứng đầy bác sĩ, y tá, có mấy đạo sĩ mặc đạo bào ngồi vây quanh giường bệnh, ai cũng đều ngây dại nhìn người trên giường, như bị mê hoặc.
Ông Hồng cầm sách đọc:
“Nhất nguyện lang quân thiên tuế, nhị nguyện thiếp thân thường kiện, tam nguyện như đồng lương thượng yên, tuế tuế thường tương kiến.”
Sau khi Ông Hồng đọc xong, những người xung quanh bắt đầu vỗ tay, giống như những con rối.
Giản Tú phát hiện không đúng, lùi ra phía sau Đường Phi hỏi: “Chị Phi, bọn họ bị làm sao thế? Đang diễn kịch cùng Ảnh hậu Ông à? Sao em có cảm giác ai cũng như con rối vậy?”
Đường Phi nhìn mặt đất, phát hiện dưới đất toàn là những lá bùa kém chất lượng, đúng là loại hàng in ấn giá rẻ một xu một tờ trên Taobao.
Rất dễ nhận thấy, Ông Hồng và đám thần côn này, cùng với các bác sĩ, y tá, tất cả đều bị khống chế.
Đường Phi lấy lá bùa ra dán phía sau cửa, dặn dò Giản Tú: “Em bảo vệ cánh cửa này, không được phép di chuyển một bước.”
Nói xong, cô cầm cung vĩ đàn nhị vẽ một vòng tròn màu vàng xung quanh Giản Tú, rồi nói: “Không được phép ra khỏi vòng tròn này, nếu không tự chịu hậu quả.”
Giản Tú sắp khóc đến nơi, gật đầu lia lịa: “Em biết em biết, em có xem Tây Du ký rồi, Đường Tăng vừa ra khỏi vòng trừ ma là bị yêu quái bắt ngay lập tức! Chị Phi chị yên tâm, em nhất định sẽ không ra khỏi vòng!”
Lại thấy Đường Phi xoay người một cái, tay khẽ động, “cung vĩ đàn nhị” trên tay cô lại biến thành một thanh kiếm dài màu đen tuyền phát ra ánh sáng. Đầu ngón tay trái của cô bất ngờ xuất hiện một lá bùa, ném lên không trung. Lá bùa như có sự sống, từng lá một bay đến dán lên trán mỗi người.
Bùa vàng dán trước trán mỗi người hóa thành tro tàn, mấy người đồng thời run lên bần bật, trong nháy mắt tỉnh táo lại nhưng đều không biết đã xảy ra chuyện gì.
Bọn họ nhìn nhau, ánh mắt dừng lại trên người Đường Phi.
Trong đó có hai đạo sĩ liếc mắt nhìn nhau, nhỏ giọng nói: “Mẹ kiếp, lại có một người đến chia tiền.”
Một người thoạt nhìn hơi lớn tuổi, ra vẻ đức cao vọng trọng, nhìn Đường Phi mặc váy ngắn, tay cầm kiếm Tru Tà, nói: “Cô gái nhỏ, mặc như vậy cũng dám đến lừa tiền sao? Chú khuyên cháu mau về nhà đi, đây không phải là nơi cháu nên đến.”
Một thần côn khác vỗ gáy cũng tỉnh táo lại, nhìn thấy Đường Phi thì cảm thấy hơi quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.
Dù sao đám “lão già” bọn họ đều không theo dõi phim mạng kiểu Mary Sue.
Bác sĩ nhìn đám người kỳ quặc trong phòng, lúc này nổi giận đùng đùng. Sau đó, những mảnh ký ức vụn vặt ùa về, anh ta lại bắt đầu tận tình khuyên bảo Ông Hồng: “Cô Ông, tôi biết mấy minh tinh như cô thường cảm thấy bất an, nhưng cũng không thể tìm những thần côn này đến khiến bệnh viện chướng khí mù mịt có đúng không?”
Mấy thần côn bắt đầu phản bác, người này một lời, người kia một lời, trong phòng loạn hết cả lên.
Rất nhanh bọn họ phát hiện Ông Hồng không đúng. Tất cả mọi người đều tỉnh lại, chỉ có mỗi chị là dường như khác biệt với tất cả mọi người, khóe môi nhếch lên nụ cười yếu ớt, thủ thỉ, mang theo tình cảm dạt dào đọc lặp lại: “Nhất nguyện lang quân thiên tuế, nhị nguyện thiếp thân thường kiện, tam nguyện như đồng lương thượng yên, tuế tuế thường tương kiến.”
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Ông Hồng không ngừng lặp lại câu thơ này.
Một thần côn trong đó phát hiện lần này không ổn, vác túi trên lưng định rời đi. Nhưng ông ta vừa mới đi tới cửa thì bị một lực lượng vô hình kéo ngược trở lại, thân thể bay vút lên không trung, đập thẳng vào trần nhà, rồi từ trên đó rơi thẳng xuống, rớt xuống ghế sofa.
Thần côn đau đến nỗi thét lên, những người khác nhìn mà kinh hãi.
Lúc này Ông Hồng ngồi trên giường bệnh mở miệng cất lên giọng đàn ông, tức giận nói: “Một người cũng không được phép chạy! Nghe nương tử của ta đọc thơ, ai cũng không được chạy!”
Bác sĩ, y tá sợ tới mức co rúm lại trong góc tường, đám thần côn thì lấy máu chó, bùa chú, kiếm gỗ đào ném về phía Ông Hồng.
Nhưng những thứ này đối với ông già đã hơn chín trăm tuổi mà nói, hoàn toàn chẳng có tác dụng gì.
Mấy thần côn túm tụm lại một chỗ, ôm lấy nhau. Một người trong đó run rẩy nói bằng giọng địa phương Tứ Xuyên: “Mẹ cha nó ơi, không ngờ lại đụng phải một con quỷ thật, dọa ông đây sợ tới mức la hét mấy ngày liền.”
Năm đạo sĩ thần côn ôm thành một khối, co rúm lại trong góc tường. Bác sĩ, y tá cũng bị dọa chết khiếp, ý thức được thế cô lực mỏng nên cũng lập tức chạy đến nhập hội với đám đạo sĩ giả kia.
Ai cũng muốn chui vào trong tường, ai cũng sợ bị quỷ xé nát trước tiên.
Ánh đèn trong phòng tắt ngúm, không gian hoàn toàn đen thui.
Người trong phòng sợ tới mức tè ra quần, hét toáng lên: “Không khí này đúng là quá đặc biệt! Phim ma thật sự không lừa tôi!”
Đường Phi cầm kiếm vẽ một phù chú giữa không trung, bấm quyết niệm chú: “Thiên viên địa phương, pháp lệnh chín chương, nay ta hạ bút, vạn quỷ phục tàng!”
Mũi kiếm vẽ giữa không trung, một lá bùa chú hoàn chỉnh được ném về phía Ông Hồng. Ông Hồng trên giường bị bùa chú ép đến mức đau đớn tột cùng, trên trán chi chít mồ hôi, bắt đầu bốc khói.
Một người đàn ông tóc dài mặc trang phục thời cổ thoát ra khỏi cơ thể Ông Hồng. Quỷ nam muốn chạy trốn ra cửa chính thì lại bị “môn thần” Giản Tú tạm thời cản lại ở phía trước.
Động tác của Đường Phi rất nhanh, mũi kiếm bay lên biến thành một cây đinh kiếm, rồi từ một biến thành hai, đóng chặt quỷ nam vào tường.
Vẻ mặt quỷ nam dữ tợn, há miệng phun ra khí đen.
Đường Phi buồn nôn nhưng lại không có chỗ để nôn, cô lấy lá bùa nhét vào mũi quỷ nam, tiến lên tát cho nó hai cái vào mặt: “Mẹ ông không dạy ông phải súc miệng đánh răng hả?”
Quỷ nam bị tát, vừa định há miệng thì Đường Phi lập tức dùng lá bùa dán vào miệng nó, lại cho nó thêm một cái bạt tai: “Chết tiệt, còn muốn há miệng, quỷ già không sạch sẽ như thế mà còn muốn bò lên giường con gái nhà người ta. Ai cho ông cái tự tin đó thế, có thể bay à?”
“Hu…” Dáng vẻ phách lối của quỷ nam bị dập tắt, đôi mắt đáng thương nhìn Đường Phi, còn muốn khoe khoang bằng cách làm cho mái tóc dài mềm mại của mình bay lên như một hiệu ứng đặc biệt.
Đường Phi: “Má ơi, thế mà thật sự có thể bay à?”
Mọi người run lẩy bẩy: “…”
Ông Hồng trên giường yếu ớt ngồi dậy, nhìn thấy quỷ nam bị đóng chặt trên vách tường, lại nhìn Đường Phi mặc váy ngắn, mang giày cao gót, tay cầm kiếm Tru Tà, theo phản xạ thở phào nhẹ nhõm.
Đường Phi ném cho chị một lọ viên thuốc: “Ăn đi, con quỷ này chín trăm tuổi, giá chốt, năm triệu.”
“…” Ông Hồng nuốt viên thuốc vào miệng, ho một tiếng: “Được.”
Chị đã bị con quỷ này ám ảnh suốt cả một tháng, vốn tưởng là mơ nhưng hôm nay lại thật sự nhìn thấy quỷ. Chiều nay, con quỷ nam này đột nhiên xuất hiện trong xe của chị, vươn tay muốn vỗ vai chị.
Chị sợ tới mức mặt mày trắng bệch, theo bản năng ném cây son Đường Phi tặng ra, lúc này mới giữ được một mạng, biến nguy thành an.
Nếu chị ném chậm một chút, xe của bọn họ đã bị chiếc xe tải lớn phía trước đụng trúng, không chết cũng tàn phế.
Người đàn ông quay đầu nhìn về phía Ông Hồng, trong vành mắt đẫm lệ, mặc dù bị bịt miệng nhưng vẫn phát ra âm thanh: “Nương tử, nàng quên ta rồi sao? Nương tử…”
Ánh mắt người đàn ông nhìn Ông Hồng càng thêm đáng thương, dường như bị đả kích trí mạng.
Ông Hồng bị quỷ nam kia nhìn cảm thấy cực kỳ khó chịu: “Tôi không quen anh! Đường Phi, mau, bắt, nó!”
Đường Phi một tay cầm kiếm, một tay cầm điện thoại lên mở ứng dụng camera, lại dùng tay kia nắm lấy cằm quỷ nam: “Chuyện cũ trước kia như khói mây, ông anh, tôi tiễn anh lên đường. Đừng nhúc nhích, làm mặt nghiêm chỉnh chút đi, tôi chụp cho anh một tấm ảnh. Nào, cà tím, lộ răng nào.”
Trên mặt quỷ nam còn có mấy vết tay, rất đau. Lúc này bị cô nắm chặt cằm, ánh mắt không khỏi càng thêm uất ức.
Đường Phi thấy nó không phối hợp thì nhíu mày.
Quỷ nam lập tức nghiêm chỉnh lại, lộ ra hai chiếc răng nhọn: “Cà… cà tím!”
“Rắc” một tiếng, trong điện thoại xuất hiện một bức ảnh. Trong nháy mắt, bức ảnh đó biến thành một hoa văn bát quái, quỷ nam bị đóng trên tường lập tức bị hút vào trong bát quái của điện thoại cô.
Đường Phi ném điện thoại lên không trung, sau khi trở lại tay thì nhét vào trong túi bách bảo đeo chéo trên người, lại thuận tay lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho Ông Hồng: “Trên này có WeChat của tôi, lát nữa tôi sẽ nhắn số tài khoản của tôi qua. Một bên dương hỏa của chị đã tắt, thân thể sẽ vô cùng yếu ớt, tôi có thể trị nhưng tôi có một điều kiện.”
Vừa dứt lời, ngoài Ông Hồng và Giản Tú, Đường Phi thi triển “chú Thanh Ức” đối với những người khác.
Bởi vì chuyện tối nay, Ông Hồng đã có cái nhìn khác về cô gái này. Từ chỗ “không ưa” đã biến thành đối tượng đáng được kính trọng, chị hỏi: “Điều kiện gì?”
***
Gần đây Đường Phi nổi tiếng nhờ phim mạng, dẫn tới không ít người ghen ghét, có người dùng tiền mua tài khoản ảo bôi nhọ cô. Mặc dù blog chính thức của “Cô gái bắt quỷ” đã làm sáng tỏ, bản quyền vẫn đang trong quá trình đàm phán với tác giả nguyên tác, bản quyền còn chưa được mua chứ đừng nói đến việc đã chọn nữ chính.
Dân mạng lại gán cho Đường Phi cái mác “Mượn bản quyền lớn để lăng xê một cách trơ trẽn”.
Cái gọi là thông tin bẩn của Đường Phi lần lượt xuất hiện.
Anh Vũ Buôn Dưa V: “Có người qua đường chụp được ảnh Đường Phi dụ dỗ và động tay động chân với Ông Hồng ở bãi đậu xe phía sau đài truyền hình. [Ảnh]”
Trong ảnh, vẻ mặt Ông Hồng rõ ràng không vui, Đường Phi lại như đang ra tay với Ảnh hậu Ông.
Fan của Ông Hồng bùng nổ:
“Đập chết mẹ con hoàng lăng xê, đồ trơ trẽn đi cọ nhiệt nữ thần của tôi, lại còn đụng chạm nữ thần của tôi nữa!”
“Thật muốn biết ô dù của cô ta là ai!”
“Làm thế nào để chặn từ khóa đứng đầu hot search? Thật sự không muốn nhìn thấy tin tức của con hoàng lăng xê này. :)”
“Nổi nhờ phim mạng, thật sự cho rằng mình có thể lên trời à?”
Ông Hồng – nghệ sĩ hợp đồng của Mạn Thành Ảnh Nghiệp, công ty này là công ty điện ảnh và truyền hình hàng đầu trong nước.
Cứ mười minh tinh điện ảnh và truyền hình hàng đầu trong nước thì có một nửa là ký hợp đồng với công ty này. Tổng giám đốc Tần Lê cũng là một nhân vật máu mặt, ba mươi tuổi đã xây dựng được một công ty giải trí hàng đầu như vậy.
Tài nguyên của công ty này tốt, đồng thời cạnh tranh cũng rất lớn, vô cùng khắc nghiệt.
Công ty cũ của Đường Phi không hề hạn chế sự phát triển của cô, cô có thể rời đi bất cứ lúc nào nếu tìm được công ty tốt hơn.
Mặc dù cô nổi lên nhờ phim mạng nhưng cô nhận ra rằng đội ngũ quan hệ công chúng của mình chưa đủ mạnh.
Hôm nay là buổi họp báo phim điện ảnh “Cốt” của Ông Hồng, sếp của Mạn Thành, Tần Lê, cũng có mặt.
Đường Phi đi theo Ông Hồng đến phòng thay đồ, tình cờ gặp Tần Lê trong thang máy. Người đàn ông liếc nhìn Đường Phi đứng bên cạnh Ông Hồng, chỉ thấy cô gái này cao đến bả vai anh, trong ngực ôm một con mèo đen.
Người đàn ông không nhìn thêm nữa, bình tĩnh dặn dò vài câu với Ông Hồng. Ngay khi cửa thang máy mở ra, anh bước ra trước và đi đến phòng thay đồ dành cho khách nam.
Ông Hồng là Ảnh hậu tuyến một, khí chất không hề kém. Nhưng ở trước mặt người đàn ông kia, chị bị áp chế đến mức không hề có chút khí chất nào.
Đi ra khỏi thang máy, mèo đen trong ngực Đường Phi kêu “meo meo” hai tiếng, cụp tai xuống, yếu ớt nói: “Dường như sức lực của ông đây bị rút cạn rồi… Phi Phi có phải tôi sắp chết rồi không.”
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại di động mà Đường Phi dùng để bắt quỷ đột nhiên phát ra cảnh báo “pin yếu”.
Những hồn ma bị nhốt trong điện thoại di động chờ được siêu độ hoặc luyện hóa đang hú hét điên cuồng trong nhóm WeChat.
[Quỷ rượu]: Tôi không xong rồi, đột nhiên toàn thân mệt mỏi, cảm giác sắp tan thành mây khói rồi…
[Quỷ chết đói]: Đừng nói nữa! Con quỷ háo sắc bên cạnh tôi vừa mới ợ hơi đấy!
[Quỷ nước]: @Tiên nữ Đường Phi. Cô gái siêu dịu dàng, có phải cô mang chúng tôi vào chùa chiền đạo quán không? Nóng quá nóng quá, tôi sắp bị biến thành quỷ khô mất rồi!
Đường Phi ngước nhìn về hướng Tần Lê vừa đi, hơi nhíu mày lại,
Dương khí của người đàn ông đó vô cùng dồi dào, toàn thân toát ra khí chất “Mọi ma quỷ tránh xa”. Ngay cả yêu tinh già như Hắc Đường cũng không thể cưỡng lại được sức nóng thiêu đốt trong cơ thể mình.