Chương 78

Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thôi, coi như tôi chưa từng nói gì.”
Không chỉ Đế Tân, ngay cả bản thân Đường Phi cũng cảm thấy, từ khi Tần Lê biết mình chính là Lăng Dực thì anh bắt đầu trở nên hơi “không bình thường”, dường như ngày càng vội vã và hoảng loạn.
Đường Phi không hiểu rốt cuộc anh đang hoảng loạn vì điều gì, chỉ thấy anh rất kỳ lạ.
Cô liếc nhìn Tần Lê đang cố gắng nói những lời sến sẩm, rồi lại nhìn sang Vân Vân đang ngồi trước giường bệnh, nói: “Bắt đầu rút linh lực để chữa bệnh đi.”
Dường như Vân Vân biết bọn họ đang nói gì, rõ ràng có chút sợ hãi. Lịch Thịnh an ủi cô bé: “Đừng sợ, chị Đường Phi sẽ giúp cậu chữa bệnh, lát nữa sẽ ổn thôi. Sau này sẽ không ai còn coi thường Vân Vân của tớ nữa, tất cả bọn họ đều sẽ biết, cậu là một thiên tài nhỏ.”
“Ừm.” Tuy Vân Vân sợ hãi, nhưng cô bé vẫn tin tưởng Lịch Thịnh.
Vì vết thương còn chưa lành, khi Đường Phi đứng dậy phải nhờ Tần Lê đỡ. Cô dặn dò Đế Tân: “A Tinh, anh dìu Vân Vân ngồi sang bên kia, chúng ta lập tức bắt đầu.”
Đế Tân khẽ gật đầu với cô rồi đi về phía Vân Vân, vừa định đưa tay ra đỡ thì cô bé theo bản năng rụt tay lại, vô cùng sợ hãi dáng vẻ của ông.
“Tôi đưa em sang bên kia ngồi,” Đế Tân cố ý hạ thấp giọng, nói với cô bé.
Vân Vân không để ông đỡ, rụt cổ lại rồi tự đi về phía bên cạnh Đường Phi.
Đợi khi cô bé ngồi yên trên ghế sofa, Đường Phi xếp bằng trên sofa, lẩm nhẩm đọc chú. Rất nhanh, trên người Vân Vân và Tư Đồng Vũ hiện ra một bùa chú trói buộc.
Linh lực của Tư Đồng Vũ bị rút đi từng chút một, gương mặt đau đớn vặn vẹo, miệng bị phong ấn nên dù có thế nào cũng không thể kêu ra tiếng. Toàn bộ linh lực trên người cô ta, từng chút một hóa thành năng lượng để lấp đầy khoảng trống trong hồn phách của Vân Vân.
Bởi vì việc dùng linh lực để bồi đắp hồn phách cần phải vừa đủ, không được quá ít cũng không được quá nhiều. Mỗi khi hồn phách được bù thêm một đoạn, ký ức kiếp trước của cô bé lại hiện ra thêm một phần. Để tiện quan sát quá trình hồn phách của Vân Vân được bồi đắp, Đường Phi đã chiếu những ký ức đó lên màn hình TV trong phòng bệnh, cho đến khi ký ức nối tiếp đến hiện tại thì việc tu bổ hồn phách mới được xem là hoàn tất.
Hồn phách của cô bé bị thương từ thời Thương, vì vậy ký ức cũng bắt đầu từ thời Thương.
Khi hồn phách bị cửu vĩ hồ ép ra khỏi thân thể, mỗi ngày nàng đều đi theo Đế Tân và Đát Kỷ giả.
Nàng thấy Đế Tân dịu dàng, nhỏ nhẹ với cửu vĩ hồ thì trong lồng ngực dâng lên ngọn lửa ghen tức, nàng dang tay chắn trước mặt hai người, muốn gọi Đế Tân tỉnh lại, nhưng đối phương hoàn toàn không nhìn thấy nàng, chỉ trơ mắt nhìn nàng xuyên qua thân thể ông.
Cửu vĩ hồ bị trẹo chân trong vườn hoa, Đế Tân ngồi xổm xuống, chủ động xoa bóp vết bầm cho nó. Nhìn người chồng từng ân ái với mình, giờ lại ân ái với “một bản sao giả mạo” của nàng, sự bất lực ấy khiến nàng tuyệt vọng vô cùng.
Ngày ngày nàng đi theo bọn họ, liên tục nhiều ngày liền, cuối cùng chỉ còn lại sự nguội lạnh và tuyệt vọng. Nàng ngồi sụp xuống khóc trong vườn hoa, nhìn đôi chân dần dần tan biến, nỗi sợ hãi cái chết khiến nàng không biết phải làm sao.
Ngay lúc nàng sắp tiêu tan, Tư Nhu xuất hiện khi đang dẫn quân tuần tra. Biết rõ sự việc, Tư Nhu dẫn nàng đến điện bên để đối chất với Đát Kỷ giả. Nhưng điều khiến bọn họ lạnh lòng nhất chính là, Đế Tân hoàn toàn không tin lời của bọn họ.
Đát Kỷ dần dần tan biến trong tuyệt vọng, nàng không thể luân hồi, hồn phách tiêu tán, phiêu bạt khắp nhân gian.
Không biết đã qua bao lâu, có một người đàn ông tên Lăng Hoàn gom góp hồn phách của nàng, đưa nàng đến cầu Nại Hà ở âm ty. Nhưng vì hồn phách bị tổn hại, cho dù có chuyển kiếp, nàng cũng chỉ có thể kiếp nào cũng làm một kẻ ngốc.
Nàng đã trải qua ba kiếp.
Kiếp thứ nhất, nàng là công chúa ngốc.
Bởi có nhan sắc khuynh thành, khi nước mất nhà tan, nàng bị quân địch làm nhục. Nàng có một vị tướng quân trung thành, vì cứu nàng, tướng quân đã bị vạn mũi tên xuyên thân.
Nàng ôm thi thể tướng quân, nhìn những gương mặt ma quỷ xung quanh, khóc không thành tiếng. Nước mắt của nàng rơi xuống khuôn mặt tướng quân, nàng lấy gương mặt lấm lem máu của mình áp vào mặt tướng quân, miệng lẩm bẩm: “Có đau không? Ta thổi cho chàng nhé.”
Nàng cúi xuống, thổi nhẹ lên vết thương nơi ngực tướng quân. Sau đó nhặt lấy thanh đao của tướng quân, tự cắt cổ mình.
Nàng chưa bao giờ cầm được thanh đao của tướng quân, đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng nàng nắm lấy thanh đao của chàng.
Đến đời thứ hai, nàng là tiểu thư ngốc thời dân quốc. Bên cạnh nàng có cha mẹ yêu thương, cũng có một người bạn thanh mai trúc mã.
Từ nhỏ hai người đã được định hôn, trúc mã đối xử với nàng cũng không tệ. Thế nhưng khi chiến tranh bùng nổ, nàng thất lạc mười hai năm. Đến khi trúc mã tìm lại được, mới phát hiện nàng đã bị gả cho một người đàn ông hơn mình hai mươi tuổi.
Đời thứ ba, nàng chỉ sống ngắn ngủi sáu năm rồi qua đời.
Đây là đời thứ tư.
Lần này nàng tên là Giang Vân Vân, cha mẹ làm kinh doanh, gia cảnh khá giả. Hai vợ chồng không trông mong con gái sẽ kết hôn, chỉ nghĩ đến chuyện kiếm thật nhiều tiền hơn, để sau này dù con gái không lập gia đình thì vẫn có thể cuộc sống sung túc.
Tình trạng của con gái rất đặc biệt, những người xung quanh đều khuyên họ đừng cho con đến trường. Nhưng họ luôn nghĩ rằng, đến tuổi đi học thì con phải được đi học, không thể vì con ngốc mà tước đi quyền được sống tuổi trẻ. Hơn nữa họ nhận ra, dù con có ngốc, nhưng vẫn có thể học được một số điều.
Họ tự dạy con vài năm, rồi lại thuê gia sư dạy thêm vài năm, sau đó mới cho con vào học ở Trường Trung học số 3.
Tình trạng của Vân Vân vô cùng đặc biệt, tuy rằng mỗi lần thi thành tích đều không mấy lý tưởng, thường xuyên bị điểm 0, nhưng khi thầy cô hay cha mẹ hỏi miệng những câu trong đề thi, cô lại có thể đưa ra những lời giải đáp. Đây cũng là một trong những lý do cô bé có thể tiếp tục học ở trường.
Ở trường, Vân Vân khó tránh khỏi việc bị bắt nạt.
Ông nội Lịch là giáo viên hóa học, cũng là người đầu tiên phát hiện ra điểm đặc biệt ở Vân Vân. Cô gái này có thể học thuộc lòng công thức hóa học một cách trôi chảy, các thí nghiệm cũng đều có thể hoàn thành hoàn hảo. Tuy thi cử không tốt, nhưng đối với các bài tập thí nghiệm hóa học, tư duy giải đề của cô lại vô cùng rõ ràng.
Lịch Thịnh tình cờ học cùng lớp với Vân Vân. Để tránh cô gái này bị bắt nạt thêm, ông nội Lịch đã đặc biệt bàn bạc với giáo viên chủ nhiệm, sắp xếp cho cháu trai ngồi cùng bàn với cô ấy.
Lịch Thịnh là một học bá điển hình, lịch học dày đặc. Học tập, thí nghiệm và bóng rổ.
Cậu không có thời gian bàn tán xem nữ sinh nào xinh đẹp, cũng chẳng buồn mở những bức thư tình mà các nữ sinh gửi đến. Đối với người bạn cùng bàn bất ngờ xuất hiện này, ban đầu cậu cảm thấy khó chịu, cảm thấy bạn cùng bàn này sẽ làm phiền việc học của mình, kéo mình tụt lùi.
Nhưng may mắn là, sau khi ngồi cùng bàn, Vân Vân lại không hề “làm phiền” cậu. Mỗi ngày cô đều ngoan ngoãn ngồi nghe giảng và tập trung viết bài.
Có một lần trong giờ thí nghiệm, Lịch Thịnh được phân vào cùng nhóm với cô ấy. Các bạn học đều cười nhạo cậu: “Lịch Thịnh! Cậu xui xẻo quá! Lần kiểm tra thí nghiệm này chắc chắn cậu sẽ bị kéo điểm xuống, khỏi phải nghi ngờ gì nữa!”
Làm thí nghiệm cần có sự phối hợp giữa các thành viên trong nhóm, nếu Lịch Thịnh không có ai cùng hợp tác thì chắc chắn sẽ tốn nhiều thời gian hơn những người khác. Bất đắc dĩ, cậu đành tự mình thao tác. Khi làm đến một bước, vì mất tập trung nên Lịch Thịnh đã làm sai.
Trong suốt quá trình, Vân Vân im lặng không nói lời nào, chỉ thẳng chỗ sai của cậu, còn rất nghiêm túc chỉ ra điểm mà cậu mắc lỗi.
Lịch Thịnh ngẩn người, sau đó lập tức mời cô cùng phối hợp làm thí nghiệm. Không ngờ lại tiến hành rất thuận lợi. Không chỉ hoàn thành thí nghiệm, mà còn là nhóm đầu tiên trong lớp hoàn thành xong.
Từ đó, Lịch Thịnh bắt đầu chú ý đến cô bạn cùng bàn này.
Trong giờ học, hai người dùng khăn giấy để truyền tin nhắn.
Cậu viết lên khăn giấy một chuỗi phương trình hóa học, nhờ cô giải.
Cô nghiêm túc dùng bút bi viết ra quá trình giải trên khăn giấy, sau khi giải xong còn vẽ thêm một khuôn mặt cười ngốc nghếch.
Nét chữ của cô mềm mại, thanh tú, như những cánh bướm nhỏ tung tăng. Cái nét mặt cười ở cuối khiến Lịch Thịnh cũng không nhịn được mà bật cười.
Lịch Thịnh cảm thấy cô gái này thật sự rất thú vị. Cậu cố ý lấy thêm một đề hóa học do ông nội ra, đưa cho cô giải. Vì độ khó khá cao, ngay cả Lịch Thịnh cũng phải tốn rất nhiều thời gian mới giải được.
Nhưng cô gái vừa nhận tờ giấy, chỉ suy nghĩ mười phút đã giải xong.
Một học bá như Lịch Thịnh vốn chẳng bao giờ hứng thú với những cô gái xinh đẹp, vậy mà cậu lại thấy cô bạn cùng bàn này rất thú vị. Cậu có cảm giác mình vừa phát hiện ra một kho báu, một báu vật mà chỉ mình cậu nhận ra giữa thế giới này.
Cảm giác bất ngờ và phấn khích ấy khiến cậu hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh.
Cậu chưa từng cho rằng Vân Vân là một kẻ ngốc, mà luôn tin chắc rằng cô bạn cùng bàn này là một thiên tài khác biệt, chỉ là bị người ta hiểu lầm. Lịch Thịnh đã mượn tiền của ông nội, đưa bạn cùng bàn đi bệnh viện kiểm tra, nhưng bác sĩ đều nói cô bị chứng chậm phát triển trí tuệ bẩm sinh.
Lịch Thịnh nói với bác sĩ rằng cô ấy giải đề hóa học rất giỏi, còn ra đề ngay trước mặt bác sĩ cho Vân Vân. Nhưng cô lại không viết được gì trước mặt bác sĩ và những người khác, chỉ biết căng thẳng và sợ hãi.
Sau khi đã thăm hỏi vài vị bác sĩ có uy tín, Lịch Thịnh vẫn không từ bỏ. Cậu nói với cô gái: “Bạn cùng bàn, cậu yên tâm, cho dù cả thế giới không tin cậu là thiên tài, tớ vẫn tin! Sau này tớ sẽ thi vào Đại học A, tớ sẽ nỗ lực học tập để vào ngành Y. Cậu có bằng lòng làm bệnh nhân đầu tiên của tớ không?”
Vân Vân lơ mơ gật đầu, lại nở nụ cười ngốc nghếch quen thuộc: “Vân Vân đồng ý.”
Vì Lịch Thịnh phải tham gia một cuộc thi thí nghiệm, nên mỗi buổi chiều sau khi tan học, cậu đều đến văn phòng của ông nội để làm thí nghiệm, cậu thường rủ Vân Vân đi cùng.
Buổi tối làm thí nghiệm xong đã rất muộn, cậu sẽ đưa Vân Vân về nhà. Vì tiện đường, buổi sáng cậu cũng đợi cô để cùng đi học.
Ngày nào cậu cũng cùng Vân Vân đi học, tan học, cứ kè kè bên nhau. Bạn bè trong lớp nhanh chóng nhận ra sự khác thường, lời đồn lan ra khắp nơi, nói rằng một học bá như cậu lại đi thích một đứa ngốc.
Cũng vì thế, thường xuyên có nữ sinh lớp khác tìm đến gây sự với Vân Vân.
Do thời điểm đó cả thành phố đều kêu gọi chống bạo lực học đường, mỗi trường đều quản lý rất chặt, hễ phát hiện thì bất kể lý do gì cũng sẽ bị đuổi học. Vì vậy, những nữ sinh kia chỉ dám lén lút nhét rác, côn trùng hay những thứ đáng sợ khác vào bàn học của Vân Vân để dọa nạt.
Nhưng mỗi ngày, Lịch Thịnh đều lặng lẽ dọn sạch sẽ giúp cô.
Sáng hôm đó, như thường lệ, Lịch Thịnh mua cháo quẩy và sữa đậu nành rồi đứng chờ trước cổng khu nhà Vân Vân. Không ngờ lại thấy Vân Vân cùng một người phụ nữ sóng vai đi ra cổng.
Có vẻ Vân Vân đã chọc giận người phụ nữ kia, bà ta giơ tay tát mạnh cô một cái. Dường như vẫn chưa hả giận, bà ta còn giơ chân định đá cô.
Người phụ nữ mang giày cao gót, chiếc gót to và cứng đá trúng đầu gối cô, khiến chân cô khuỵu xuống, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Người phụ nữ chẳng hề thấy xấu hổ vì hành vi chua ngoa đanh đá của mình, trái lại còn mắng chửi om sòm: “Bảo mày cho em trai mày ăn sáng, thì mày lại cố tình hất cơm lên người nó. Con nhãi thối, đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ gì. Mày là đang giả ngu giả dại để khỏi phải làm việc nhà chứ gì? Cha mẹ xui xẻo nhà mày sao lại sinh ra một đứa sao chổi như mày, chỉ biết làm liên lụy gia đình, làm liên lụy họ hàng, sao mày không chết quách đi cho rồi!”
Lịch Thịnh vốn là một học sinh gương mẫu, chưa từng nổi nóng với thầy cô hay bạn bè. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, cuối cùng cậu cũng không thể nhẫn nhịn, lập tức lao lên đẩy người phụ nữ ra, che chở Vân Vân sau lưng mình.
Người phụ nữ tức giận quát: “Thằng ranh, mày là ai?”
“Con là bạn cùng bàn của cô ấy. Vừa rồi những việc dì làm, con đã quay lại hết bằng điện thoại. Bây giờ con sẽ báo cảnh sát để họ đến bắt dì!” Lịch Thịnh nói là làm, lập tức gọi 110.
Khi cảnh sát tới, biết được người phụ nữ kia là mợ của cô bé ngốc, bèn khuyên răn vài câu. Bà ta hứa sau này sẽ không ra tay nặng với đứa nhỏ nữa. Thấy bà ta tỏ ra biết lỗi, cảnh sát rời đi ngay.
Trên đường đến trường, Lịch Thịnh thấy trên mặt cô bầm tím, đi lại còn tập tễnh, cậu không nói lời nào, lập tức cõng cô trên lưng. Cậu cõng cô đi vào trường, dưới ánh mắt chăm chú của bao bạn học cậu đi thẳng đến phòng y tế.
Trên người cô không chỉ có vết bầm trên mặt, mà cánh tay, đầu gối cũng đầy vết thương cũ xen lẫn vết thương mới, hiển nhiên là hậu quả của việc thường xuyên bị bạo lực gia đình.
Lịch Thịnh nhìn thấy trên người cô đầy thương tích, đau lòng đến mức suýt rơi nước mắt.
Trong giờ ra chơi, Lịch Thịnh đi đến văn phòng ông nội, bàn với ông chuyện cô ngốc kia. Ông nội Lịch không chỉ là thầy dạy Hóa lớp 11, mà còn là Trưởng phòng giáo vụ, việc học sinh bị bạo hành gia đình, với tư cách lãnh đạo nhà trường, ông có trách nhiệm phải can thiệp.
Ông lập tức gọi điện cho cậu của cô. Khi cậu nghe tin cháu gái bị vợ mình bạo hành thì vội vàng từ tỉnh khác chạy về. Cả nhà trước mặt ông nội Lịch cam đoan sẽ không bao giờ có lần sau. Từ lần đó trở đi, quả thật mợ không còn động tay đánh cô nữa, chỉ có những lời mắng nhiếc thì lại càng thêm độc địa.
Cũng may cô vốn lòng dạ rộng rãi, chưa bao giờ để bụng những lời chửi rủa cay độc ấy.
……
Rất nhanh đã đến kỳ nghỉ hè lớp 11. Vào ngày học sinh trở lại trường nhận thông báo, Lịch Thịnh nhét vào tay Vân Vân một túi khăn giấy.
Về đến nhà, Vân Vân mở túi khăn giấy ra, quả nhiên bên trong có mảnh giấy.
Trên giấy viết: 6HF + SiO₂ = H₂SiF₆ + 2H₂O
Bên dưới còn có một dòng chữ viết bút máy: “Đặc tính của silic dioxit không hoạt động mạnh, nó không phản ứng với halogen, hydrohalogen (trừ flo, hydro florua), cũng như với H₂SO₄, HNO₃, HClO₄ (ngoại trừ H₃PO₄ đặc nóng).”
“Cho nên cậu là axit flohydric (HF), còn tớ là silic dioxit (SiO₂). Tớ nguyện hòa tan vào xương máu của cậu, giống như SiO₂ ở nhiệt độ thường chỉ hòa tan duy nhất trong HF, không có ngoại lệ. Nếu cậu đồng ý làm axit flohydric của tớ, ba giờ chiều mai, tớ sẽ đợi cậu ở cổng khu nhà cậu.”
Vân Vân hiểu công thức hóa học còn rõ hơn cả chữ viết, ghép lại, cô cũng đại khái đoán ra ý nghĩa. Có lẽ cũng giống như ba từng tỏ tình với mẹ, bạn cùng bàn muốn sinh con cùng cô, chắc là ý đó.
Ngày hôm sau, Vân Vân đi đến điểm hẹn.
Lịch Thịnh đã sớm đứng đợi trước cổng khu, cậu cưỡi một chiếc xe đạp, vừa thấy cô đi ra thì hớn hở đạp xe lại gần, thắng gấp trước mặt cô: “HF, mau lên xe đi, phim sắp chiếu rồi.”
Vân Vân tủi thân nói: “Tớ không phải tên HF, tớ tên là Vân Vân.”