Chương 17: Bạn gái

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 17: Bạn gái

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù sao thì hai người cũng đã yêu nhau, lại còn là với người mình thích, Lê Lô cảm thấy rất vui.
“Anh Trần, nếu chúng ta đã chấp nhận nhau rồi thì sau này khi ở bên nhau, không ai được nhắc lại chuyện này nữa.” Nắm tay xong, Lê Lô nhớ ra điều gì đó, liền nghiêm túc nói.
Trần Tịnh Thực nhanh chóng đồng ý: “Sau này mỗi ngày chúng ta ở bên nhau đều sẽ là một ngày vui vẻ.”
“Vâng.” Lê Lô mỉm cười, đôi mắt cong cong.
Ngồi ở quán cà phê thêm một lúc, cố ăn hết đĩa hoa quả xong hai người mới đứng lên ra về. Người trả tiền vẫn là Trần Tịnh Thực, lần này Lê Lô không giành trả tiền với anh nữa, đợi anh thanh toán xong liền đưa tay phải ra cho anh.
“Anh có thể nắm tay em không ạ?” Cô hỏi.
Trần Tịnh Thực cười xoa đầu cô rồi nắm lấy tay cô.
Hai người vẫn ngồi tàu điện ngầm về, bất chấp cơn mưa nhỏ lất phất bay, họ đi bộ đến ga tàu điện ngầm.
“Anh Trần ơi, còn nhớ câu hỏi anh đã hỏi em lúc em tỏ tình với anh không?” Lê Lô ngẩng đầu nhìn Trần Tịnh Thực, mỉm cười hỏi, “Vậy giờ chúng ta là gì của nhau đây?”
Lúc đầu cô thổ lộ với anh, nói rằng sau khi nghĩ thông suốt lý do vì sao thích anh thì sẽ chính thức tỏ tình với anh. Còn anh lại hỏi cô rằng nếu như cô còn chưa nghĩ ra mà anh đã thích cô trước thì phải làm sao. Khi ấy Lê Lô không thể đưa ra câu trả lời cho vấn đề đó.
“Giờ em đã có câu trả lời chưa?” Trần Tịnh Thực cũng mỉm cười, hỏi ngược lại.
“Rồi ạ.” Lê Lô nói, “Nếu như anh thích em trước thì em sẽ đồng ý với anh thôi.” Cô khẽ nhếch môi cười tinh nghịch nhìn anh: “Giống như chúng mình bây giờ này.”
Trần Tịnh Thực: “…”
Trần Tịnh Thực khẽ ho một tiếng, nói: “Thế em có còn tiếp tục tìm kiếm lý do vì sao lại thích anh nữa không?”
“Không còn quan trọng nữa rồi.” Lê Lô nói, “Nhưng nếu như anh muốn biết thì chúng ta có thể vừa làm bạn trai bạn gái của nhau, vừa cùng nhau tìm đáp án.”
Dù sao thì mối tình này cô cũng đã quyết tâm yêu rồi. Trần Tịnh Thực nhìn thấu tâm tư nhỏ bé này của cô, trong lòng ngập tràn một sự ngọt ngào êm dịu. Anh không nói gì, chỉ nắm chặt lấy tay cô như một lời hồi đáp.
“Anh Trần, bố mẹ anh mất từ lúc anh còn bé ạ?” Nhớ đến lời giới thiệu thẳng thắn vừa rồi của anh, Lê Lô khẽ hỏi.
“Đúng vậy.” Trần Tịnh Thực đáp, “Bố anh mất trong một tai nạn, mẹ anh… cũng coi như là vậy.”
Trái tim Lê Lô chợt thắt lại. Cô không ngờ bố mẹ anh đều qua đời vì tai nạn, khi ấy chắc hẳn anh đã khó mà chấp nhận được. Dù mất vì bệnh thì ít ra còn có chút thời gian để chuẩn bị tâm lý.
“Gia đình em rất trọn vẹn. Bố em là công chức nhà nước, mẹ em làm giám đốc nhân sự tại một công ty, họ rất ân ái và cũng rất yêu thương em.” Lê Lô giới thiệu đơn giản về gia đình mình cho anh.
“Vậy em rất hạnh phúc.” Trần Tịnh Thực cười nói.
“Đúng thế. Vậy nên sau này em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh, có được không ạ?”
Ánh mắt Lê Lô chân thành và đầy mong đợi nhìn anh, Trần Tịnh Thực cảm thấy bản thân như một ngọn lửa vừa làm tan chảy viên đường trên chiếc thìa thiếc, khiến cả người anh cũng ngập tràn hương vị ngọt ngào. Anh muốn nói rằng anh đã rất hạnh phúc rồi, hơn nữa… hạnh phúc của cô chính là của anh.
“Được.” Anh đung đưa đôi tay đang đan vào nhau của hai người, cuối cùng vẫn ôm cô vào lòng.
Bởi vì trên đường tránh mưa một lúc nên khi về đến trường Sư Đại đã là hơn mười giờ. Trần Tịnh Thực không yên tâm lắm nên lách qua trạm gác đưa Lê Lô về tận dưới tòa nhà ký túc xá nữ.
Lúc này đến những cặp đôi thường ngày thích quấn quýt nhau ở dưới lầu cũng đã thưa thớt hẳn, có thể thấy thời gian thực sự đã muộn rồi. Nhưng Lê Lô vẫn chưa lên ngay, cô đứng dưới mái che xe trước tòa nhà, ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn Trần Tịnh Thực.
Trần Tịnh Thực bây giờ… cũng không muốn rời xa cô lắm. Do dự một hồi, anh đỏ mặt, ôm Lê Lô vào lòng.
“Lê Lô…” Anh đầy lưu luyến gọi tên cô gái.
Lê Lô tức khắc ôm chặt lấy anh.
“Anh Trần, em thật sự rất thích anh…”
“Anh biết.” Anh vỗ vỗ cô như đang dỗ dành, nói, “Anh cũng vậy, sau này chúng ta chắc chắn sẽ ở bên nhau thật tốt.”
“… Vâng ạ.” Lát sau, như thể cuối cùng cũng đã yên tâm, Lê Lô khẽ đáp một tiếng. Lại rúc vào lòng anh thêm một lúc rồi mới tách ra.
“Anh Trần ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Trần Tịnh Thực mỉm cười, “Mau lên đi, nghỉ ngơi sớm đi nhé.”
“Dạ.”
Lê Lô vẫy tay với anh rồi đi vào ký túc xá. Trần Tịnh Thực đợi ở dưới lầu một lúc, đoán cô đã về đến phòng rồi mới đội cơn mưa đã bắt đầu nặng hạt đi về trường mình. Giây phút này anh bỗng cảm thấy mừng thầm trong lòng vì trường của họ gần nhau đến vậy. Giống như khoảng cách hiện tại giữa anh và cô.
Trong ký túc xá nữ, Dư Tư đang đợi Lê Lô như ôm cây đợi thỏ. Mãi người mới về, cô ấy nhảy bật dậy khỏi ghế, túm lấy cô hỏi: “Thế nào?”
Dựa vào kinh nghiệm đọc ngàn cuốn tiểu thuyết ngôn tình của mình, cô ấy đã nhạy bén nhận ra sự khác thường trong buổi tối hôm nay của hai người họ. Mà phản ứng của Lê Lô… đôi mắt sáng bừng như ngọn lửa, gò má ửng hồng kia, tất cả đều chứng minh trực giác của cô ấy hoàn toàn chính xác.
“Bọn tớ đã thành một đôi rồi.” Lê Lô vừa nhỏ giọng lại có chút kích động nói.
Dư Tư thoáng sửng sốt, bỗng kêu oái một tiếng: “Hả, Lô Lô cưng, tớ gả cậu đi mất rồi.”
“Suỵt!”
Như sợ làm hạnh phúc chạy đi mất, Lê Lô ra hiệu cho Dư Tư nhỏ tiếng lại một chút, Dư Tư cũng lập tức im bặt, sau đó lại không nhịn được hỏi: “Mau, nói tớ nghe với, rốt cuộc là thế nào?”
“Ngày mai được không, tối nay tớ muốn tự mình tiêu hóa đã. Tớ cảm thấy dường như mình đang có một mối tình hơi khác thường.”
Lời này nói ra ung dung, nhưng lại khiến người ta tò mò đến ngứa ngáy. Nhưng Dư Tư biết Lê Lô như vậy tức là có một số chuyện vẫn chưa nghĩ thông suốt nên cũng không ép cô nữa. Dù sao thì cô hạnh phúc là được.
Hai cô gái lại trò chuyện rôm rả một hồi, sau đó vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ. Nhưng một đêm này đã định trước là không ai ngủ sớm được cả.
Lê Lô nằm trên giường nhìn trần nhà ngây ngốc… cô đang nhớ Trần Tịnh Thực.
Tuy rất vui khi có thể hẹn hò với Trần Tịnh Thực nhưng mối tình mang theo tính thực tế này vẫn hơi khác biệt so với tưởng tượng ban đầu của cô. Trong tưởng tượng của cô, tình yêu vô cùng đẹp đẽ, cho dù đến cuối cùng đều sẽ dần trở nên bình đạm, song lúc bắt đầu chắc chắn đều sẽ ngọt ngào. Cô không ngờ hương vị đầu tiên mà mình cảm nhận được về tình yêu lại là đắng… Dưới sự thẳng thắn thành khẩn của Trần Tịnh Thực, cô không thể không đối diện với một số hiện thực, đưa ra vài quyết định mà cô chưa từng nghĩ tới. Nhưng mà Lê Lô không hề có cảm giác ảo mộng tan vỡ, ngược lại cảm thấy bản thân đã bước lên một con đường dẫn đến hạnh phúc khác, con đường này mặc dù sẽ có gập ghềnh và chông gai nhưng cũng càng chân thực và lay động lòng người. Giống như vị ngọt hậu sau đắng, càng thêm thơm ngát, đáng để hồi tưởng.
Đây có lẽ là món quà ông trời đặc biệt chuẩn bị cho cô. Vậy cô cứ đón nhận nó là được, sau đó… tích cực đối mặt với thử thách. Cô tin cô và Trần Tịnh Thực đều có thể.
Vì tối qua ngủ muộn nên sáng hôm sau lúc Lê Lô mở mắt đã sắp tám rưỡi rồi. Ngoài cửa sổ mưa vẫn đang rơi, nhìn độ ẩm trên mặt đất thì chắc là đã mưa cả đêm không dứt.
Lê Lô lại nằm ườn trên giường thêm một lúc, điện thoại đột nhiên vang lên tiếng chuông thông báo, cô cầm lên xem, là Trần Tịnh Thực gửi tới.
Trần Tịnh Thực: Dậy chưa tiểu Lê.
Lê Lô lại nhìn lên trên, lúc bảy rưỡi Trần Tịnh Thực đã gửi một tin nhắn tới hỏi cô đã dậy chưa, ăn sáng chưa. Trong khi lúc ấy cô đang say giấc nồng.
Lê Lô khẽ cười, nằm trả lời anh: Vừa dậy ạ.
Tin nhắn của Trần Tịnh Thực rất nhanh lại đến…
Trần Tịnh Thực: Muộn hơn mọi khi một chút.
Hơn nửa tháng cùng nhau điều tra khảo sát, anh đã nắm rõ quy luật làm việc nghỉ ngơi của cô như lòng bàn tay.
Mei: Tối qua em ngủ không ngon.
Trần Tịnh Thực: …Anh cũng thế.
Câu trả lời này thật thẳng thắn, chứng tỏ trong lòng anh rất rõ nguyên nhân cô ngủ không ngon, hơn nữa… bản thân anh cũng vậy. Lê Lô không nhịn được mỉm cười ngọt ngào, trả lời: Anh Trần ơi, chắc không phải em đang nằm mơ đâu nhỉ?
Trần Tịnh Thực: Không phải đâu. Nếu là mơ thì chúng ta cùng nhau nằm mơ đi đừng tỉnh lại nữa.
Mei: Gấu trúc giấu tay.jpg
Trần Tịnh Thực bị icon này của cô chọc cười, nhắn lại một biểu tượng cảm xúc mỉm cười có sẵn của hệ thống, anh nói: Không buồn ngủ nữa thì dậy đánh răng rửa mặt đi, đừng quên ăn sáng nhé.
Ngừng lại giây lát.
Trần Tịnh Thực: Nhà ăn bên em mở quầy đồ ăn sáng đến mấy giờ, lát nữa qua có còn bán không?
Mei: Chắc có ạ. Những cái khác khó nói, nhưng “hai bao sữa” chắc chắn còn, hehe.
Trần Tịnh Thực: “Hai bao sữa”… này là cái gì?
Mei: Hai cái bánh bao một túi sữa, bữa sáng kết hợp phổ biến của nhà ăn trường em, gọi tắt là “hai bao sữa”.
Mei: Gấu trúc gặm trúc.jpg
Trần Tịnh Thực bị cách nói mang chút hơi hướng xã hội này của cô chọc cười, lát sau, anh chọn lựa kỹ càng một biểu tượng cảm xúc trong kho biểu tượng nghèo nàn của mình rồi gửi đi, Lê Lô mở ra xem, ngọt ngào không chịu được, là hình một con mèo con có đôi tay mũm mĩm.
Trần Tịnh Thực: Thế mau dậy đi.
Mei: Vâng ạ. ^_^
Bên này Lê Lô bỏ điện thoại xuống, vô cùng phấn khởi bước xuống giường. Mà bên Yến Đại, Trần Tịnh Thực xem lại lịch sử trò chuyện của hai người một lúc lâu mới mang theo nụ cười, đặt điện thoại sang một bên.
Lúc ba người Dương Hội, Triệu Thanh và Lưu Mạnh Tích đi vào thì nhìn thấy một màn này. Không nói gì, họ trao đổi ánh mắt một hồi, Lưu Mạnh Tích chạy đến bên cạnh Trần Tịnh Thực trước, nửa quỳ xuống, nói: “Anh cả, em có tội!”
Trần Tịnh Thực bị cậu ta khiến cho dở khóc dở cười, nhưng nghĩ đến việc hôm qua cậu ta có thời gian đặt nhà hàng giúp anh lại không có thời gian báo tin cho anh, thấy thằng nhóc này đúng là hơi vô tri liền cố ý nghiêm mặt nói: “Bài luận đăng báo anh bảo em tuần sau sửa rồi gửi cho anh phải không?” Cau mày suy nghĩ: “Đột nhiên nhớ ra tuần sau hơi nhiều việc, em chịu khó một chút, gửi cho anh trước thứ sáu tuần này nhé.”
“Đừng mà đàn anh, anh thế này cũng ác quá rồi!”
Nếu nói điểm yếu chí mạng của tiến sĩ là gì thì không có gì khác ngoài luận văn. Lưu Mạnh Tích thật sự muốn quỳ xuống xin anh rồi, dáng vẻ hèn mọn này đã chọc cười Dương Hội và Triệu Thanh.
“Đàn anh, anh và tiểu Lê thế nào rồi ạ?” Dương Hội nháy mắt, vẻ mặt hóng hớt hỏi.
Trần Tịnh Thực mỉm cười, vẻ mặt xấu hổ đang định trả lời thì điện thoại bỗng vang lên. Thấy rõ tên hiển thị là Ung Nghi, anh ra hiệu với mọi người rồi nghe điện thoại. Giọng nói của Ung Nghi ở đầu bên kia rõ ràng có phần đuối lý nhưng vẫn không ngăn nổi chút quan tâm và… tò mò với tư cách là một trưởng bối, muốn hỏi xem tối qua anh và Liêu Hy tiếp xúc thế nào.
Trần Tịnh Thực thoáng suy nghĩ rồi nói thẳng luôn: “Chị Nghi, sau này đừng bận lòng nữa.” Hơi ngừng lại: “Em có bạn gái rồi ạ.”
Xin chào chị em, hôm nay là lập đông, trời lạnh rồi, Linh cũng phải quay trở lại thôi!
Lặn đi gần một năm rồi, không biết có ai còn theo dõi bộ này và giữ mật khẩu để mở đến đây đọc không
Nếu có thì nói nhỏ xíu là mình đã chỉnh sửa và cập nhật lại 16 chương trước rồi, mọi người có thể quay lại đọc từ đầu cho xuôi hơn và để nhớ lại nội dung nha hehe (mật khẩu vẫn vậy).