Chương 24: Đáng tiền

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 24: Đáng tiền

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lê Lô hơi hối hận, vì cô nhận ra nụ hôn này không hề đơn giản như cô tưởng, và tình thế hiện tại đã vượt ngoài tầm kiểm soát của cô.
Nhưng không một ai... dù là cô hay Trần Tịnh Thực, lại muốn dừng lại.
Cứ thế, dường như trời đất quay cuồng, Lê Lô cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi, cuối cùng hai người mới dứt ra khỏi nụ hôn. Trong khoảnh khắc đó, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của nhau.
Cả hai đều mơ màng, như thể đang lạc vào giấc mộng. Nếu không phải tiếng tim đập dồn dập của đối phương vẳng bên tai, có lẽ họ đã nghĩ đây thật sự là một giấc mơ.
“Anh Trần…” Lê Lô khẽ gọi tên Trần Tịnh Thực, giọng như lẩm bẩm.
Trần Tịnh Thực không nói gì, sau khi lấy lại cảm giác cân bằng, anh đưa tay ôm Lê Lô vào lòng.
“Môi Môi, anh thích em.”
Lê Lô: “… Em, em cũng thích anh.”
Lê Lô tựa đầu vào lồng ngực anh, khẽ khàng nói.
“Không.” Trần Tịnh Thực khẽ phủ nhận, “Anh yêu em.”
Lê Lô: “…” Cả người cô khẽ run lên, cảm giác hạnh phúc dâng trào.
Cứ thế ôm nhau hồi lâu, hai người dần bình tĩnh lại. Trong không gian yên tĩnh lạ thường, khi nghe tiếng bước chân thỉnh thoảng vọng đến từ ngoài hành lang, họ bỗng thấy lúng túng và xấu hổ. Sau vài giây ngượng ngùng, họ tách nhau ra.
Môi Lê Lô lúc này ửng hồng và căng mọng sau nụ hôn, màu môi vốn có càng thêm tươi tắn. Trần Tịnh Thực nhìn mà cảm giác như có dòng điện chạy khắp người.
“Môi Môi à…”
Anh lại khẽ gọi cô. Lê Lô “dạ” một tiếng, nói: “Những lời anh vừa nói, em đều ghi nhớ rồi.”
Vừa rồi? Vừa rồi anh nói gì cơ? Trần Tịnh Thực nhớ lại lời thật lòng mình đã thổ lộ trong khoảnh khắc không kìm được xúc động, anh ngại ngùng cười.
“Đó là lời thật lòng của anh.” Anh nói, “Vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”
“Em biết.” Lê Lô nói, “… Em cũng yêu anh.”
Lê Lô không biết cảm giác thế nào mới thật sự là yêu, nhưng cô nghĩ mình thích Trần Tịnh Thực không hề ít hơn anh thích cô. Nếu anh đã nhận định đó là yêu, thì chắc chắn cô cũng vậy. Nghĩ đến đây, mắt Lê Lô càng sáng lên.
Trần Tịnh Thực nghe thấy câu này thì cũng rất vui mừng, dù anh biết rõ Lê Lô chưa thực sự hiểu ý nghĩa của lời “yêu” mà anh nói, nhưng anh chắc chắn rằng tình cảm cô dành cho anh cũng là thật lòng.
Sau đó hai người lại ở trong phòng với nhau thêm một lúc. Trần Tịnh Thực hỏi một vấn đề mà anh quan tâm nhất... Nụ hôn đầu này có được coi là hoàn mỹ không?
Thực ra nụ hôn vẫn còn khá vụng về, dù sao cả hai đều là những người mới bắt đầu. Nhưng không gì sánh bằng sự tốt đẹp của hai trái tim cùng hướng về nhau, vì vậy Lê Lô quyết định chấm điểm tuyệt đối cho nụ hôn đầu của họ.
Trần Tịnh Thực bị cô chọc cười, nói: “Đừng khoan dung với anh quá, như thế sau này anh mới có không gian để tiến bộ.”
“Không cần tiến bộ nữa đâu.” Lê Lô nhìn anh nói, “Đã rất tốt rồi.” Cô hơi ngừng lại, giọng nhỏ xíu: “Em sắp ngất luôn rồi.”
Trần Tịnh Thực: “…” Chuyện này có được tính là tốt không?
Vành tai đỏ ửng, Trần Tịnh Thực khẽ ho một tiếng, nói: “Muộn rồi, em nghỉ ngơi sớm đi, anh về phòng đây.”
Lê Lô “dạ” một tiếng, đứng dậy theo, tiễn anh ra cửa.
“Anh Trần ơi, chúc anh ngủ ngon nhé.” Lê Lô vịn vào cửa, cười nói.
Trần Tịnh Thực cười đáp cô cũng vậy, nhưng cả hai đều biết, tối nay chẳng ai ngủ nổi.
Quả nhiên, sau khi đóng cửa lại, Lê Lô lập tức quay về giường gửi tin nhắn WeChat cho Dư Tư.
Mei: Điền Điền ơi Điền Điền ơi!
A Hoa Điền Điền: ????
Mei: Hehehehe!
A Hoa Điền Điền: Làm gì vậy cưng?
Mei: Vui quá vui quá, nụ hôn đầu của tớ mất rồi!
A Hoa Điền Điền: Thật á, cậu nói cái này là tớ tỉnh ngủ luôn rồi đó!
Mei: Thật mà, tối nay tớ không ngủ nổi mất.
A Hoa Điền Điền: Tớ cũng thế, mau kể đi rốt cuộc là sao!
Lê Lô vui vẻ chia sẻ lại toàn bộ quá trình với cô ấy. Dư Tư nghe xong liền gửi một biểu tượng cảm xúc hình người bé nhỏ đang nhảy múa.
A Hoa Điền Điền: Tốt thật, mừng thay cho hai cậu.
Lê Lô cũng vậy, cô không thể nghĩ ra trên thế giới này còn tồn tại điều gì tốt đẹp hơn tình yêu của mình nữa. Anh Trần, cô muốn mãi mãi yêu anh!
Quả nhiên, tối hôm đó Lê Lô phải đến một giờ sáng mới ngủ được. Hôm sau lúc thức dậy, dưới mắt cô có một quầng thâm nhạt, nhưng tinh thần lại cực kỳ phấn chấn. Trần Tịnh Thực cũng vậy, khi hai người gặp mặt, họ đều vô cùng ngượng ngùng nhưng ngầm hiểu, không ai mở miệng hỏi.
Hai người cùng nhau đến nhà hàng của khách sạn ăn sáng, sau đó xuất phát đến hội trường. Địa điểm tổ chức hội nghị lần này chính là khách sạn họ đang ở, nên không mất nhiều thời gian hai người đã đến phòng họp. Bên trong, vị trí ngồi của từng người đã được sắp xếp theo bảng tên từ sớm. Trần Tịnh Thực ngồi ở chỗ giáp lối đi hàng thứ ba, còn Lê Lô lại bị xếp vào khu truyền thông, ở vị trí khá cuối.
“Em có nhìn thấy rõ không, hay là đổi cho em lên trước một chút nhé?” Trần Tịnh Thực tìm chỗ cho Lê Lô trước, sau khi tìm được thì ước lượng khoảng cách với bục chính rồi hỏi.
“Không sao đâu ạ, em có đeo lens, nhìn thấy rõ mà. Cứ để chỗ phía trước cho những người cần hơn đi.” Lê Lô chỉ vào mắt mình, cười nói.
“Được, vậy có việc gì thì nhắn tin cho anh nhé. Đợi buổi trưa kết thúc, chúng ta sẽ đi ăn lẩu xiên gà mà em muốn.”
“Dạ.” Lê Lô cười híp mắt, nhìn theo anh rời đi.
Rất nhanh, đến chín giờ, hội nghị chính thức bắt đầu. Buổi sáng có thể coi là lễ khai mạc, ngoài màn phát biểu của bên tổ chức còn sắp xếp thêm bốn bài báo cáo, đều thuộc hàng cấp đại lão. Điều khiến Lê Lô không ngờ tới là, vừa lật sổ tay hội nghị ra xem, trong đó lại có tên Trần Tịnh Thực. Lê Lô lập tức gửi tin nhắn cho anh bày tỏ sự thán phục, nhưng lại nhận được câu trả lời khiêm tốn như mọi khi: “Là thay mặt cho thầy hướng dẫn Phương Văn Cẩm lên báo cáo thôi.”
Lê Lô tin lời giải thích này, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến sự ngưỡng mộ của cô dành cho anh. Dù sao thì anh Trần của cô chính là giỏi nhất, hehe.
Bài báo cáo của Trần Tịnh Thực được xếp thứ hai, chủ đề là “Hiện trạng và triển vọng bảo tồn đa dạng sinh học tại khu vực Tam Giang Nguyên”. Đây được coi như một tổng kết cho dự án nghiên cứu mà Viện Sinh Khoa trường Yến Đại và Trung tâm Vạn Liên đã thực hiện ở đó mấy năm nay. Giờ Lê Lô đã biết, trước khi về Yến Thành dưỡng thương, anh vẫn luôn ở Thanh Hải để làm nghiên cứu. Nhưng vì hiện tại hai người đang cùng làm dự án điều tra khảo sát đa dạng sinh học Yến Thành, không thiếu chủ đề chung về phương diện này, nên rất ít khi nhắc đến Tam Giang Nguyên.
Sau khi Trần Tịnh Thực giới thiệu bản thân xong, anh giới thiệu sơ lược về bối cảnh nghiên cứu của dự án, rồi mới đi thẳng vào chủ đề. Lúc bắt đầu, anh giới thiệu qua về Tam Giang Nguyên với mọi người trước.
“Tam Giang Nguyên là ở đâu?” Trần Tịnh Thực ăn mặc trang trọng, dưới sự hậu thuẫn của nền tảng học thuật vững chắc và kiến thức chuyên ngành sâu rộng, từng cử chỉ đều toát lên sự tự tin, ung dung pha lẫn phong thái khiêm nhường đặc trưng của anh. Anh từ tốn mỉm cười đặt ra câu hỏi này cho những người tham dự hội nghị, sau đó giới thiệu với mọi người: “Rất đơn giản, khi bạn tùy tiện bước ra khỏi một khu rừng thép, tùy ý chọn một điểm tựa, đi dọc theo sông Giang, sông Lan Thương, sông Kim Sa về nguồn, tới nơi nước cạn hết đường, đến được nơi khởi nguồn của các con sông, chính là Tam Giang Nguyên.”
Lê Lô: “…”
Lê Lô không biết phải nói gì, cô đã bị lời giới thiệu dạt dào ý thơ này của Trần Tịnh Thực làm cho say đắm. Cô chống cằm ngước nhìn Trần Tịnh Thực trên bục, nhìn anh đến ngây ngốc.
Bài báo cáo của Trần Tịnh Thực, xen lẫn tài liệu thực tiễn phong phú, đồng loạt nhận được đánh giá cao. Đặc biệt, nghiên cứu về sinh vật cao nguyên trong đó đã thu hút sự quan tâm của một học giả người Mỹ đến tham dự. Sau khi anh báo cáo xong, vị học giả này liền mượn micro từ nhân viên, hỏi anh mấy câu liên tiếp. Trần Tịnh Thực trả lời ông ta bằng khẩu ngữ lưu loát, và thấy ông ta thật sự vô cùng hứng thú, anh liền đề nghị sẽ nói chuyện thêm sau khi hội nghị kết thúc để tránh làm chậm trễ tiến trình.
Sau khi nói xong và ngồi về chỗ, anh đặc biệt liếc nhìn về phía Lê Lô ngồi, như muốn xác định xem cô có ổn không. Lê Lô mỉm cười đón lấy ánh mắt của anh, ra dấu “ok”, lại giơ ngón cái lên bày tỏ sự tán thưởng.
Trần Tịnh Thực cong môi cười, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ bình tĩnh, rời mắt đi.
Đến mười hai giờ trưa, hội nghị mới kết thúc. Lê Lô sau khi gặp lãnh đạo nữ đi cùng xong liền đi tìm Trần Tịnh Thực. Bên kia, anh đang trò chuyện vui vẻ với vị học giả người Mỹ kia. Đợi khoảng hai mươi phút hai người mới kết thúc cuộc nói chuyện, anh bước nhanh tới, cảm thấy hơi áy náy.
“Em đợi lâu rồi đúng không?” Anh hỏi.
“Không sao ạ.” Lê Lô nói, “Dù sao quán chúng ta định đi cũng phải xếp hàng. Em đã lấy số trên mạng trước rồi, đợi đến nơi là tới lượt mình luôn.”
Giờ Trần Tịnh Thực mới nhớ ra, lúc hội nghị sắp kết thúc, Lê Lô đã gửi một tin nhắn bảo anh cứ bận việc đi, chuyện ăn cơm để cô lo. Quả nhiên, đợi anh xong việc rồi, chuyện này đã được cô sắp xếp đâu ra đấy, anh chỉ cần đi cùng cô là được. Lê Lô đúng là chỉ nhìn có vẻ cần người khác chăm sóc, chứ thực ra là một cô gái rất tháo vát.
“Được.”
Trần Tịnh Thực cười nắm lấy tay cô, hai người cùng nhau ra ngoài. Chỉ là khi sắp đến cửa xoay, anh lại bị gọi lại. Quay đầu nhìn, là Phương Huỳnh và một người phụ nữ lạ.
“Anh Trần, các anh không ăn trưa ạ?” Phương Huỳnh hơi thắc mắc nhìn hai người họ.
“Bọn anh ra ngoài ăn.” Trần Tịnh Thực đứng yên, gật đầu với người phụ nữ kia một cái rồi hỏi Phương Huỳnh: “Có việc gì sao?”
“Em không có việc gì, là Bộ trưởng Tống của bên em. Bà ấy muốn tranh thủ thời gian bữa trưa nói chuyện với anh một chút về chuyện dự án kia. Em vừa gửi tin nhắn cho anh, anh không thấy sao...”
Trần Tịnh Thực nhìn qua điện thoại, đúng là có một tin nhắn của Phương Huỳnh. Ban nãy anh vẫn luôn giao lưu với vị học giả người Mỹ kia nên không kịp xem điện thoại.
“Xin lỗi.” Anh xin lỗi Phương Huỳnh.
“Không sao.” Phương Huỳnh cười, “Anh có thời gian không?”
“Buổi tối có tiện không? Buổi trưa anh đã đặt lịch quán bên ngoài rồi, không định ăn trưa ở khách sạn.” Trần Tịnh Thực nói.
Phương Huỳnh cũng hơi bất ngờ, không khỏi liếc nhìn Bộ trưởng Tống ở bên cạnh một cái.
Lúc này Bộ trưởng Tống cũng hơi xấu hổ: “Thật xin lỗi vì đã không hẹn trước thời gian với anh. Vốn dĩ tôi cũng định hẹn anh ngày mai sau khi hội nghị kết thúc, nhưng vừa rồi đột nhiên nhận được thông báo cần tôi buổi chiều lập tức bay về Hàng Thành, cho nên...”
Trần Tịnh Thực cũng chần chừ, anh nhìn Lê Lô.
“Môi Môi, tối mình đi ăn được không?” Anh nhỏ giọng hỏi ý kiến cô.
Lê Lô nào dám nói không được, vốn cũng là chuyện bất đắc dĩ mà.
“Được ạ.” Cô cười nói.
Nhóm người cùng đến nhà hàng buffet của khách sạn.
Lê Lô vốn định đi tìm nữ lãnh đạo cùng ăn, nhưng Trần Tịnh Thực và Bộ trưởng Tống đều mở miệng giữ cô lại, bày tỏ rằng chuyện họ nói không phải bí mật gì, cô có thể nghe. Thế là Lê Lô cũng không khách sáo mà ở lại, vừa ăn vừa nghe.
Thì ra cơ quan nghiên cứu mà Bộ trưởng Tống và Phương Huỳnh làm việc cũng có tính chất phúc lợi nhưng không giống Trung tâm Vạn Liên. Họ chủ yếu dốc sức nghiên cứu dữ liệu lớn về môi trường và bản đồ sinh thái, xây dựng kho dữ liệu liên quan, cung cấp cơ sở cho quyết sách của chính phủ và đầu tư của doanh nghiệp. Về điểm này, sau khi nghe xong báo cáo buổi sáng, Lê Lô đã không còn cảm thấy xa lạ nữa. Cùng với việc khái niệm phát triển bền vững dần đi sâu vào lòng người, khái niệm đầu tư ESG cũng ngày càng “hot” trong nước. Nó đại diện cho một loại khái niệm hoàn toàn mới, tức là đưa các yếu tố như môi trường, xã hội và quản trị công ty v.v. vào quyết sách đánh giá trong quá trình đầu tư, được gọi là “đầu tư xanh”.
Cùng với nguy cơ đa dạng sinh học thoái hóa trầm trọng, khái niệm này cũng ngày càng được coi trọng. Nhưng muốn thật sự làm tốt thì độ khó vẫn cực kỳ cao, một trong những yếu tố kìm hãm quan trọng nhất chính là thông tin, đặc biệt là về phương diện đa dạng sinh học. Thế là, chuyện này lại liên quan đến chuyên ngành của Trần Tịnh Thực rồi. Bộ trưởng Tống tìm anh chính là muốn bàn về hợp tác trên phương diện này, bởi vì anh là người hiếm hoi có nền tảng kiến thức về cả động vật học và sinh thái học, lại còn học văn bằng hai ngành công nghệ thông tin hồi đại học. Có thể nói anh là ứng cử viên thích hợp nhất để hợp tác nghiên cứu dữ liệu lớn về môi trường.
Điều kiện Bộ trưởng Tống đưa ra rất hậu hĩnh, cũng quả thật là họ đang thiếu nhân tài về phương diện này. Lê Lô nghe con số lương năm xong, mắt bỗng chốc sáng bừng. Cô biết Trần Tịnh Thực đáng tiền, song không ngờ anh lại có thể đáng tiền đến vậy!