**"Hàn Nguyệt?"**
Giọng Tạ Tuân như một cú sốc kéo tâm trí tôi trở về thực tại. Trên khuôn mặt sắc lạnh của hắn thoáng qua sự nóng nảy, ngón tay thô ráp vò lấy mái tóc đen nhánh.
*"Trước Tết, ta nhất định sẽ quay về. Được chứ?"*
Lời hứa ấy vang lên đầy kiên quyết, nhưng tôi biết, "được chứ" không đơn thuần là câu trả lời—nó là sự van nài của một người đàn ông đang bị thời gian và trách nhiệm siết chặt.
*"Bắc Cương vốn không yên ổn. Nếu ta không quay lại xử lý, e rằng chuyện hôn lễ còn phải lùi thêm. Và đại ca lại đang bệnh nặng…"*
Mỗi lời nói của hắn đều như những nhát dao khoét sâu vào nỗi lo lắng của tôi. Hắn quay ra ngoài cửa sổ, ánh mắt tránh né, như thể sợ tôi nhìn thấy tận cùng của sự đấu tranh bên trong.
*"Đợi đại ca khá hơn, ta sẽ đưa phụ thân về. Nhất định sẽ bù cho nàng một lễ cưới xa hoa, thể diện nhất có thể."*
Lời hứa ấy nghe như một lời tạm biệt. Bởi khi nào hắn quay về? Khi nào đại ca khỏi bệnh? Và liệu rằng, giữa những biến động của giang hồ, có còn đủ thời gian cho chúng tôi?
Hắn rời đi, để lại tôi đứng đó, giữa muôn vàn nghi ngờ và hi vọng. Chỉ còn lại tiếng gió thổi qua cửa sổ, như lời nhắc nhở: thời gian không chờ đợi ai.
Truyện Đề Cử






