**Tác giả:** Tê Dao
**Độ dài:** 64 chương chính văn + 15 ngoại truyện
**Editor:** Táo
**Thể loại:** Ngôn tình, hiện đại, giới giải trí, yêu thầm, vườn trường, đô thị
**Giới thiệu:**
Một thập kỷ yêu thầm, một cái tên khắc sâu trong trái tim...
**1.**
Mười năm trước, trong những năm tháng thanh xuân vườn trường, Thích Dao đã dành trọn tình cảm cho Dụ Gia Thụ. Anh là ngôi sao sáng nhất, tự do tự tại, rực rỡ như vì tinh tú giữa bầu trời đêm. Còn cô, chỉ là một cô gái nhỏ bé, bình thường đến mức dễ dàng tan biến vào đám đông, lặng lẽ dõi theo bóng hình anh từ xa.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, cô gom hết can đảm, viết một lá thư không tên, gửi gắm tất cả chân thành, hy vọng anh sẽ rạng danh bảng vàng, tiền đồ như gấm. Và anh đã làm được.
Mười năm sau, định mệnh sắp đặt họ gặp lại. Anh giờ đây là nhân vật mới nổi trong giới công nghệ, mỗi cử chỉ đều toát lên phong thái xuất chúng, khí chất ngời ngời. Cô cũng đã có chút danh tiếng, là một tiểu hoa đán được săn đón. Dưới ánh đèn flash của paparazzi, cô lấy hết dũng khí, đôi mắt đỏ hoe, khẽ gọi tên anh. Dụ Gia Thụ quay lại, ánh mắt xa lạ, lễ phép nhưng lạnh lùng, hỏi cô:
— “Cô là ai?”
**2.**
Với gương mặt "tình đầu quốc dân", Thích Dao đã thành công hóa thân vào vai bạch nguyệt quang trong bộ phim thanh xuân đình đám. Trong một buổi phỏng vấn, người dẫn chương trình cười hỏi cô liệu thời đi học có phải là người được nhiều người theo đuổi không. Thích Dao cong khóe mắt, khẽ lắc đầu: "Tôi chỉ là một người bình thường ngước nhìn ánh sao mà thôi."
Đêm đó, từ khóa "#TiểuHoaĐangNổiThíchDaoTừngTỏTìnhBằngThưNặcDanhThờiTrungHọc#" nhanh chóng leo lên vị trí thứ 2 trên bảng xếp hạng tìm kiếm nóng, thu hút vô vàn cuộc thảo luận về mối tình đầu.
Nhưng điều khiến cả mạng xã hội chấn động hơn cả chính là vị trí số 1: "#NhânVậtChínhLênTiếng#" —
“Nhà phát triển chip XM – Dụ Gia Thụ”: Tôi đã nhìn thấy.
**3.**
Sau này, Thích Dao nhận ra, mọi khoảnh khắc tăm tối trong cuộc đời cô dường như đã dừng lại vào đêm đông ấy. Anh, với ánh mắt lười biếng, lạnh nhạt quen thuộc, đứng giữa cơn gió lạnh, tựa như cành cây phủ đầy tuyết trắng, khẽ hỏi cô:
“Mười năm sau hồi âm, có muộn quá không?”
「Khoảnh khắc anh xuất hiện, cả bầu trời đầy sao, tất cả đều rơi xuống trên người em.」
“Tình yêu là ánh sáng ngọn hải đăng không bao giờ lạc lối.” — 《Sonnet of Shakespeare》
**Tag:** đô thị tình duyên, yêu sâu sắc, thiên chi kiêu tử, giới giải trí, yêu thầm
**Vai chính:** Thích Dao, Dụ Gia Thụ
**Một câu tóm tắt:** Mộng cũ trở thành sự thật
**Lập ý:** Nhớ mãi không quên, cuối cùng sẽ có hồi âm.
Truyện Đề Cử






