Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Tỉnh Lại
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi con người đối mặt với cái chết, họ sẽ nghĩ gì?
Trần Việt từng bàn chuyện này với bạn bè. Cậu nghĩ đời người chỉ như một chuyến đi, cái chết rồi cũng đến, sớm muộn gì cũng thành quá khứ. Khi nhắm mắt xuôi tay, có lẽ trong đầu sẽ lướt qua những khoảnh khắc đẹp nhất.
Nhưng đến khi cái chết thật sự ập đến, Trần Việt mới nhận ra mọi chuyện không hề như cậu tưởng.
Tai nạn xảy ra quá đột ngột.
Lúc ấy, Trần Việt đang ngồi ghế phụ, vừa nhắn tin với Tưởng Tùng Tầm vừa nghe Chu Chúc Tinh – người bạn đời hợp pháp của cậu – tập trung lái xe.
Không ai ngờ giây tiếp theo sẽ xảy ra điều gì.
Chiếc xe tải lao thẳng vào ô tô của họ. Chu Chúc Tinh lập tức đánh lái sang phải, đồng thời vòng tay ôm chặt Trần Việt vào lòng, dùng thân mình che chắn.
Trần Việt sợ đau.
Nhưng vào khoảnh khắc hai xe va chạm, so với cơn đau do chấn động, cái ôm siết chặt của Chu Chúc Tinh lại khiến cậu đau hơn nhiều.
Cậu không ngờ người bạn đời hợp pháp mà suốt ba năm chưa thể nảy sinh tình cảm, lại lao vào bảo vệ mình trong tích tắc sống còn.
Trần Việt muốn hỏi tại sao. Muốn hỏi anh có đau không khi máu chảy ướt đẫm lưng áo. Cậu giơ tay ôm lấy người kia, chạm vào chất lỏng dính nhớp trên lưng, các ngón tay run bần bật.
Khói lửa mù mịt, mùi tanh của máu ngập trong cổ họng. Trần Việt cố gắng thốt lên: “Cố lên…”
Hình như cậu nghe thấy Chu Chúc Tinh khẽ cười, môi anh lướt nhẹ qua vành tai, hơi nhột. Rồi giọng nói yếu ớt, dịu dàng vang lên: “Đừng sợ, Tiểu Nguyệt…”
(Chữ “Việt” (樾) và “Nguyệt” (月) đồng âm, đều đọc là Yuè.)
“Xin lỗi…”
Nói xong hai chữ ấy, anh không còn động đậy.
Xin lỗi là vì điều gì? Tiểu Nguyệt là nghĩa thế nào? Tại sao lại chọn cứu cậu?
Trần Việt muốn hỏi rất nhiều, nhưng khi mở miệng chỉ thốt được một câu: “Đừng ngủ, Chu Chúc Tinh…”
Ngay trước lúc mất ý thức, cậu vô thức siết chặt vạt áo dính máu của đối phương, khẽ khàng thì thầm: “Tỉnh lại đi…”
---
“Tỉnh lại đi!”
Tưởng Tùng Tầm ngồi đối diện, nhìn Trần Việt gục đầu trên bàn đã gần một tiếng, vẻ mặt bất lực.
Anh thở dài, đưa tay chạm nhẹ vào vai cậu, rồi nghịch ngợm véo véo chỏm tóc nhỏ sau gáy.
“A Việt—”
“Trần Việt—”
“Tiểu Nguyệt—”
Không rõ câu nào chạm đến dây thần kinh, Trần Việt đột nhiên run người, bật dậy trong hơi thở gấp gáp, mắt đỏ hoe. Vết hằn của bàn in rõ trên má, nhưng không làm mất đi vẻ đẹp khó phân biệt nam nữ của cậu.
So với “đẹp trai”, thì “xinh đẹp” mới là từ chính xác. Hồi nhỏ từng bị nhầm là con gái, lớn lên lại bị xúi đóng vai công chúa, khiến bao chàng trai phải lòng. Khi biết cậu là con trai, trái tim họ tan vỡ.
Có câu nói rất đúng: gương mặt này, dù là nam hay nữ, đều rực rỡ.
Tưởng Tùng Tầm nhìn đôi mắt đỏ ửng kia, trong lòng lại khẳng định thêm lần nữa. Dù làm bạn nhiều năm, anh vẫn chưa từng thấy chán.
Giữa lúc anh đang mải suy nghĩ, đầu óc Trần Việt thì hỗn loạn như tơ vò.
Vừa nãy còn đang chìm trong biển lửa, máu me và tiếng kêu cứu, sao giờ lại ngồi trong quán bar?
Cậu trừng mắt, nỗi sợ vẫn còn nguyên, mũi như vẫn ngửi thấy mùi máu tanh, hình ảnh Chu Chúc Tinh đầy thương tích vẫn hiện rõ.
Thấy Trần Việt không phản ứng, Tưởng Tùng Tầm lại vươn tay vẫy trước mặt: “Lại ngẩn người rồi? Này, sao hôm nay cậu kỳ cục vậy Tiểu Việt Việt? Giữa trưa chạy tới quán bar, ai chẳng biết uống một ly là say, vậy mà gọi liền mấy ly như không cần sống. Nếu không phải Tiểu Nhuế báo, anh còn đang nằm nhà.”
Nghe vậy, Trần Việt càng thêm hoang mang. Cậu nhìn Tưởng Tùng Tầm – trông trẻ hơn hẳn – và hỏi: “Sao anh trẻ ra vậy?”
Vừa nói, vừa liếc quanh.
“Tầm Mịch” – quán bar do Tưởng Tùng Tầm mở sau khi ra trường, Trần Việt cũng góp vốn, trở thành ông chủ thứ hai. Tên quán bắt nguồn từ mối tình đầu của Tưởng Tùng Tầm, người mang chữ “Mịch” trong tên. Anh chưa từng quên, đặt tên quán như một lời hứa tìm lại duyên xưa.
Trần Việt chẳng mặn mà chuyện tình cảm, nghe tên thì gật đầu.
Cậu không thích ồn ào, Tưởng Tùng Tầm cũng ghét nhạc DJ, nên “Tầm Mịch” trở thành quán bar yên tĩnh.
Những năm sau, quán càng nổi tiếng, được sửa sang, mở rộng hai lần.
Nhưng giờ đây… Trần Việt nhìn xung quanh. Trang trí cũ kỹ, mang hơi thở của một thời xa lạ. Có phải cậu vừa mơ một giấc mộng ba năm trước?
“Tiểu gia anh lúc nào chả trẻ, vừa trẻ vừa đẹp trai,” Tưởng Tùng Tầm hất tóc đầy tự tin, rồi chợt nghi ngờ: “A Việt, sao anh thấy cậu hôm nay lạ lắm? Có chuyện gì giấu anh phải không?”
Giấc mơ… chân thật quá. Trần Việt vô tình đá phải chân bàn, đau đến mức rụt người, khẽ “á” lên.
Cậu sợ đau, chịu đau kém.
Nhưng… nếu là mơ, sao lại cảm thấy đau?
Mặt cậu bỗng tái nhợt.
“Trời ơi, đụng vào đâu rồi? Để anh xem!” Tưởng Tùng Tầm vội đứng lên kiểm tra, thì nghe Trần Việt nói: “Anh cấu tôi thử xem.”
Tưởng Tùng Tầm nhìn cậu như thể người ngoài hành tinh: “Phải là cậu cấu anh mới đúng chứ! Này, cấu mạnh vào đây này!”
Trần Việt không khách sáo, lập tức túm lấy cánh tay anh, cấu một cái dứt khoát.
“Đệt! Cậu cấu thật à?!” Tưởng Tùng Tầm trợn mắt, định la lên thì thấy Trần Việt vừa liếc điện thoại, vừa đỏ hoe mắt.
Cậu chưa chết… Không, phải nói là… cậu đã quay lại ba năm trước.
Trần Việt nhìn chằm chằm vào ngày tháng trên màn hình — 27 tháng 11 — chính là ngày cậu và Chu Chúc Tinh đăng ký kết hôn.
Cậu thò tay vào túi áo, chạm vào vật cứng. Dừng lại một giây, rồi rút ra. Ba chữ “Giấy kết hôn” in nổi trên bìa đỏ gần như chói mắt Tưởng Tùng Tầm.
“Vãi thật, cậu kết hôn với ai vậy?!” Tưởng Tùng Tầm gào lên, “Lặng lẽ đi đăng ký mà không nói với anh một tiếng!”
Đôi mắt anh trợn tròn, dán chặt vào tờ giấy, như thể giây tiếp theo sẽ xông vào đánh nhau với người bạn đời của Trần Việt.
Nhìn Tưởng Tùng Tầm sắp bốc hỏa, Trần Việt bật cười. Cậu nhớ kiếp trước, khi anh biết tin liền xắn tay áo đòi đi đánh Chu Chúc Tinh, miệng lẩm bẩm: “Cải trắng nhà tao bị heo gặm mất rồi.”
“Chu Chúc Tinh,” Trần Việt mở tờ giấy kết hôn, nhìn hai người trong ảnh cười gượng trên nền đỏ, nhớ lại khoảnh khắc tai nạn – người ấy ôm chặt cậu không buông. Cậu khẽ nói: “Đàn anh hơn anh một khóa, Tổng giám đốc tập đoàn Chu thị… Có lẽ, nên gọi anh ấy một tiếng… đàn anh Chu?”
Hết chương 1