Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 100: Giang – Hà 02
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 02
Tác giả: Đào Liễu Lý Tử | Editor: Chan
Du Quân Hòa vừa bước vào đại học, trường học cách nhà Giang Hữu Chi không xa. Dù đã đóng tiền ký túc xá, cậu vẫn thường xuyên chạy sang nhà Giang Hữu Chi, cách hai ngày lại tới, cuối tuần thì ở luôn. Từ khi trong nhà có thêm một người, Giang Hữu Chi cũng bớt đi những lần ra ngoài nhậu nhẹt đêm khuya.
Không phải vì muốn làm gương cho Du Quân Hòa, mà là vì lần trước, giữa trời giá rét tháng Mười Hai, Du Quân Hòa thật sự mặc mỗi chiếc quần bò mỏng cùng áo khoác bò, đứng chờ trước cửa quán bar hàng giờ đồng hồ, tới tận khi anh bước ra. Cảnh tượng ấy khiến Giang Hữu Chi tỉnh rượu ngay lập tức, chẳng chào ai, lập tức kéo cậu lên taxi về nhà.
Anh có chút bực, giọng nói gắt gỏng: “Sao không ở nhà ngủ cho lành, chạy tới bar làm gì? Mặc ít như thế, đứng ngu ngốc đó chờ anh à?”
Bị chất vấn, Du Quân Hòa không hề tức giận, chỉ khẽ mím môi, vài giây sau mới nhỏ giọng đáp: “Uống rượu ban đêm không tốt… Em chỉ… sợ… sợ anh xảy ra chuyện…”
Thấy vẻ mặt tủi thân của cậu, cơn giận trong lòng Giang Hữu Chi dịu đi phân nửa. Anh thở dài: “Anh thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
Du Quân Hòa lắc đầu, ngước lên nhìn anh, giọng nhỏ nhẹ hơn: “Uống rượu… không tốt.”
Nghĩ lại vài lần trước khi anh uống rượu ở nhà, Du Quân Hòa đều có phản ứng kỳ lạ, Giang Hữu Chi im lặng vài giây rồi khàn giọng hỏi: “Nhóc… sợ à?”
Du Quân Hòa chỉ chăm chú nhìn khuôn mặt anh, mãi sau mới “ừm” một tiếng, siết chặt các ngón tay, cố nén cảm giác muốn chạm vào gương mặt ấy.
Giang Hữu Chi cũng lặng lẽ nhìn cậu, không nói thêm gì.
Hai người im lặng trở về nhà.
Giang Hữu Chi mở cửa, chưa kịp bật đèn, vừa định bước vào thì bỗng dừng lại.
Du Quân Hòa tiến lên, vòng tay ôm chặt lấy eo anh từ phía sau, ôm thật chặt, thân hình có chút run rẩy, mặt áp sát vào lưng anh.
“Đừng giận… Em chỉ cảm thấy uống rượu không tốt. Lần sau em sẽ mặc ấm hơn, anh đừng để em chờ lâu, như vậy thời gian sẽ ngắn hơn, được không?” Giọng cậu nhỏ nhẹ, nhưng từng chữ đều rõ ràng vang lên trong tai Giang Hữu Chi. “Em sẽ gọt táo cho anh ăn, được không?”
Giang Hữu Chi không cử động, thở dài bất đắc dĩ: “Được.”
**
“Lần sau cái tên khốn kiếp kia lại say xỉn gây sự, gọi điện cho tôi, đến nhà tôi ngủ.” Giang Hữu Chi ngồi trên bậc thềm, cánh tay phải được băng bó kín mít, đang nói với Hà Quân Du – người cúi đầu, dường như đang suy nghĩ miên man.
Thấy đối phương không đáp, Giang Hữu Chi nghi hoặc “hửm” một tiếng, cúi đầu nhìn rõ mặt cậu, rồi đưa ngón trỏ lau đi giọt nước mắt đang lăn trên má: “Khóc cái gì?”
Hà Quân Du lắc đầu, ngước lên nhìn vào mắt Giang Hữu Chi, ánh mắt lại dời về cánh tay bị thương, đưa tay ra, dừng lại cách vết thương một centimet: “Đau không?”
Giang Hữu Chi vẫy tay: “Có cái gì mà đau, không sao cả.”
Nói xong, anh ho khẽ hai tiếng, rồi giả giọng oai vệ: “Ê, anh hùng mà, trên người không có vết sẹo thì làm sao có khí phách đàn ông được.”
Hà Quân Du chỉ im lặng nhìn cánh tay được quấn băng kín, vài giây sau mới khẽ thì thầm: “Xin lỗi.”
Nghe ba từ ấy, Giang Hữu Chi lập tức “chậc” một tiếng: “Xin lỗi cái gì? Có phải do cậu gây ra đâu. Tên kia say rượu thì ai ngăn nổi chứ?”
“Thôi nào, lý ra cậu phải an ủi người bị thương là tôi đây, sao lại thành tôi phải dỗ cậu vậy?” Giang Hữu Chi nửa đùa nửa thật.
Hà Quân Du cắn môi, giơ tay ôm chặt lấy anh, cẩn thận tránh chỗ bị thương, siết thật chặt.
“Cảm ơn cậu, Hữu Chi.” Có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ còn lại câu: “Cảm ơn cậu.” Giữ nguyên tư thế ấy, Hà Quân Du lần đầu tiên kể về gia đình mình – người cha nghiện rượu, người mẹ lam lũ, và những năm tháng sống chung với căn bệnh tim.
Bao nhiêu u uất, bao nhiêu nỗi lòng chất chứa, tất cả đều tuôn ra trong đêm ấy, Hà Quân Du không còn giấu diếm điều gì.
Giang Hữu Chi là người đầu tiên trong đời khiến cậu có thể tin tưởng tuyệt đối.
Thường ngày hay nói, nhưng lúc này Giang Hữu Chi lại không nói nhiều, chỉ dùng tay trái – tay không bị thương – ôm lấy cậu: “Cậu còn có tôi, còn có Chu Chúc Tinh, chúng tôi đều là bạn của cậu.”
Thân hình Hà Quân Du khẽ cứng lại, nơi Giang Hữu Chi không nhìn thấy, cậu khẽ nở nụ cười chua chát: “Ừm… chúng ta là bạn.”
Một lúc sau, giọng Hà Quân Du vang lên: “Tôi ghét rượu. Nhưng thật ra… không phải ghét, mà là sợ.”
Giang Hữu Chi vỗ nhẹ lưng cậu: “Đừng sợ, có đại ca đây rồi, sẽ che chở cho cậu.”
Nói xong, anh buông cậu ra, dùng tay trái lục trong ba lô bên cạnh, rút ra một quả táo, chăm chú nhìn nó: “Nãy định tìm cái gì ngon ăn, cuối cùng chỉ còn mỗi quả táo. Nhưng táo cũng tốt, vừa ngon vừa giải rượu.”
Giang Hữu Chi không đưa trực tiếp quả táo cho Hà Quân Du, mà cầm lên, lẩm bẩm gì đó một hồi, vài giây sau mới trao cho cậu: “Xong rồi, giờ đây quả táo này đã là Táo Thần rồi, có nó rồi thì đừng sợ nữa nhé.”
Hà Quân Du mỉm cười – nụ cười đầu tiên trong đêm hôm ấy.
**
Trong cơn mơ tỉnh giấc, Du Quân Hòa thở phào một hơi. Cậu ngồi dậy, cầm cốc uống ừng ực mấy ngụm nước – thứ nước táo ngâm cậu tự pha.
Nhìn đồng hồ: 5 giờ 19 phút sáng.
Không còn buồn ngủ, Du Quân Hòa bật đèn ngủ, mở ngăn kéo dưới cùng, rút ra một cuốn sổ nhỏ. Trang đầu tiên hiện rõ dòng chữ lớn: “Chiến lược chinh phục Giang Hữu Chi”. Cậu lật sang hai trang sau, dừng lại ở tờ giấy có tiêu đề: “Mong Giang Hữu Chi sớm nhận ra mình”, rồi cầm bút bi ghi thêm:
[xx.xx.x
Hôm nay cậu ấy lại đi uống rượu. Mình cố ý mặc ít để đến quán bar chờ cậu ấy hàng tiếng đồng hồ, hy vọng hôm nay mình sẽ sốt, như vậy cậu ấy sẽ càng chú ý đến mình hơn. Mình không muốn cậu ấy uống nhiều rượu như thế, không tốt chút nào.
Hôm nay đã to gan hơn một chút, ôm lấy eo cậu ấy, cảm giác thật tuyệt, hối hận vì trước khi chết không ôm cậu ấy nhiều hơn.
Mình nhắc đến quả táo trước mặt cậu ấy, không biết cậu ấy có nhớ đến đêm hôm đó, cậu ấy từng tặng Hà Quân Du một quả táo thần không.]
Viết xong, Du Quân Hòa gấp sổ lại, cất vào đúng vị trí cũ.
Cậu đứng dậy, rón rén bước đến trước cửa phòng ngủ bên cạnh, nghiêng tai lắng nghe – không có động tĩnh gì.
Du Quân Hòa nhẹ nhàng đẩy cửa. Giang Hữu Chi không có thói quen khóa cửa.
Người trên giường đang say ngủ, chăn đắp ngay ngắn.
Du Quân Hòa đứng trước giường, lặng lẽ nhìn khuôn mặt đang ngủ ấy, ánh mắt chẳng rời.
Hết chương 02