Chương 104: Sông và Bờ – Phần 6

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời

Chương 104: Sông và Bờ – Phần 6

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Du Quân Hòa đã sống hơn mười năm, chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình lại phải vắt óc suy nghĩ chỉ vì theo đuổi một người. Bảy năm tuổi tác chênh lệch giữa cậu và Giang Hữu Chi như một vực thẳm khó vượt qua, cậu cảm thấy những mưu kế nhỏ nhặt bày ra trước mặt Giang Hữu Chi cũng chẳng đáng để anh đoái hoài.
Sau mấy ngày liên tục mang cơm trưa đến, Giang Hữu Chi vẫn chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Nhìn dáng vẻ thờ ơ của anh, trong lòng Du Quân Hòa càng thêm chua chát. Cơm hộp tự tay cậu chuẩn bị, rõ ràng chẳng khác gì mấy năm trước, thế mà Giang Hữu Chi lại chẳng cảm nhận được chút thân quen nào.
Tất nhiên, Du Quân Hòa cũng không đặt hết tâm sức vào việc nấu ăn. Trong lòng, cậu vẫn bào chữa cho Giang Hữu Chi — đã bảy năm trôi qua, khẩu vị thay đổi cũng là chuyện thường tình. Thế là Du Quân Hòa đổi chiến thuật, giống như bao thiếu niên tuổi teen khác theo đuổi người mình thích, vụng về nhưng đầy tâm ý. Mỗi ngày cậu cắm vài nhành hoa khác nhau vào lọ hoa trên bàn, dùng khả năng quan sát và trí nhớ siêu phàm tích góp tiền lì xì nhiều năm để mua mô hình Giang Hữu Chi thích, và mỗi đêm, khi anh đã ngủ, lén hé cửa phòng thì thầm: “Chúc ngủ ngon, Hữu Chi.”
Giang Hữu Chi làm sao mà không nhận ra những tín hiệu nhỏ nhặt ấy? Đặc biệt là lần Du Quân Hòa cố tình nhờ anh vào phòng lấy đồ ở tủ đầu giường, cuốn “sổ bí mật” kia lại nằm hiển nhiên ở đó, như đang mời gọi — “Xem tôi đi, xem tôi đi!”. Sau đó, Du Quân Hòa còn giả vờ hỏi: “Anh không lén đọc sổ của em đấy chứ?”, cái chiêu “lạt mềm buộc chặt” này đúng là cậu đã vận dụng quá thành thục.
Lúc đầu, Giang Hữu Chi chỉ nghĩ Du Quân Hòa có thể là Hà Quân Du với xác suất ba mươi phần trăm. Nhưng sau một thời gian tiếp xúc, anh tin tưởng đến một trăm phần trăm. Mà nếu Du Quân Hòa không muốn hé lộ thân phận, Giang Hữu Chi cũng không ép buộc.
Bước ngoặt xảy ra vào một ngày gần Tết. Một người bạn ở nước ngoài của Giang Hữu Chi về nước, tình cờ quen biết với Kiều Tiêu, nên ba người hẹn nhau tụ họp.
Giang Hữu Chi chỉ nói rằng sẽ ra ngoài ăn với Kiều Tiêu và một người bạn khác. Nhưng Du Quân Hòa đã từng nghe lén một cuộc điện thoại trước đó lại hiểu lầm, tưởng rằng Giang Hữu Chi đi xem mắt.
Khi Giang Hữu Chi rời khỏi nhà, Du Quân Hòa liền lặng lẽ theo dõi tới tận nhà hàng, rồi nhìn thấy tên bác sĩ đáng ghét kia cùng một người trông rất điển trai, chính là “người bạn” mà Giang Hữu Chi nhắc đến. Nhìn nụ cười tươi rói của Giang Hữu Chi, lòng Du Quân Hòa càng thêm xót xa.
Cậu lau mặt, quyết định tung ra chiêu cuối cùng — say rượu để bày tỏ lòng mình. Cậu không muốn chơi trò úp mở với Giang Hữu Chi nữa. Cậu muốn, với thân phận của Hà Quân Du, trực tiếp nói cho Giang Hữu Chi biết… Hà Quân Du thích anh, muốn có được tình yêu của anh, và muốn biết vì sao hai chiếc khuyên tai ở tai trái anh lại luôn được đeo mãi không rời.
**
Giang Hữu Chi về đến nhà, vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Anh hơi nhăn mày, không nhịn được hỏi: “Du Quân Hòa, thằng nhỏ uống rượu à? Mùi nồng quá.”
Không ai trả lời.
Giang Hữu Chi dừng lại một giây, đi vào phòng khách thì thấy Du Quân Hòa đang nửa nằm trên ghế sofa, trong lòng ôm nửa chai rượu.
Thấy cảnh đó, thái dương của Giang Hữu Chi giật giật. Anh bước lại gần, định lấy chai rượu từ tay cậu. Chưa kịp làm gì, Du Quân Hòa đang nửa ngả trên ghế bỗng cử động, mở mắt ra. Do tác dụng của rượu, khuôn mặt cậu ửng đỏ. Nhận ra người trước mặt là ai, cậu chớp mắt mấy cái, rồi đặt chai rượu lên bàn trà, ngồi dậy định nhào vào lòng anh.
Du Quân Hòa cảm thấy mình say, nhưng không thật sự say. Cậu biết rất rõ mình đang làm gì, chỉ là đầu hơi choáng một chút thôi.
Cậu nắm lấy vạt áo Giang Hữu Chi, chưa để anh kịp phản ứng thì đã ôm lấy eo anh, tựa đầu vào ngực, nhắm mắt lại. Lắng nghe nhịp tim bỗng chốc tăng nhanh của Giang Hữu Chi, Du Quân Hòa khẽ cười, cất giọng nhẹ nhàng: “Anh đừng nói gì cả. Em muốn nói với anh… nói rất nhiều chuyện…”
Giang Hữu Chi im lặng.
“Em không muốn, không muốn tiếp tục chơi cái trò này với anh nữa. Anh thông minh như vậy, làm sao lại không đoán ra em muốn làm gì chứ. Em chỉ là muốn… muốn theo đuổi anh, thật lòng ở bên anh.”
“Em rất sợ. Sợ anh yêu ‘Du Quân Hòa’, lại cũng sợ anh không yêu. Chuyện mượn xác hoàn hồn, một người chết rồi sống lại trong thân xác người khác, nghe ra giống như chuyện đùa, nên em không dám nói. Nhưng em cũng không muốn anh quên… không muốn anh quên Hà Quân Du. Em biết, em rất ích kỷ, vô cùng ích kỷ.”
Nói đến đây, giọng của Du Quân Hòa bắt đầu nghèn nghẹn, Giang Hữu Chi cảm thấy nơi má cậu cọ vào mình trở nên nóng và có chút ươn ướt.
“Em cũng rất nhát gan, không dám nói thân phận thật của mình, nhưng lại không kìm được mà lén lút cho anh biết.” Du Quân Hòa dừng một chút, “Em biết chắc chắn anh đã đọc mấy lá thư tình trong phòng em, món quà sinh nhật 18 tuổi em tặng anh, anh vẫn luôn đeo trên tai.”
“Giang Hữu Chi.” Du Quân Hòa ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt, khịt khịt mũi, nhìn gương mặt mà cậu đã yêu thương bao năm qua, chậm rãi nói: “Em thích anh.”
Lời tỏ tình trễ bảy năm, đến lúc này, đã được trút hết ra.
Vài giây sau, Giang Hữu Chi khẽ thở dài, đưa tay lau nước mắt trên mặt Du Quân Hòa. “Hà Quân Du, em đúng là đồ ngốc.”
Du Quân Hòa mím môi, lại muốn khóc nữa rồi.
“Anh từng nói rồi mà, anh thích kiểu ngốc nghếch đó.”
**
“Hà Quân Du, cậu ngốc à, thân thể yếu vậy mà còn đi trốn tiết với tôi làm gì?” Giang Hữu Chi kéo tay Hà Quân Du, lực không mạnh.
“Tôi… tôi chỉ lo cho cậu thôi.” Hà Quân Du nhỏ giọng.
Giang Hữu Chi nhìn cậu, bất đắc dĩ nói: “Tôi có mất tay mất chân đâu mà phải sợ.”
Hà Quân Du chỉ lặng lẽ nhìn anh, không nói gì.
“Được rồi được rồi.” Giang Hữu Chi buông tay cậu ra, khoác vai cậu: “Đi nào, tôi đưa cậu đi ăn món ngon.”
“Nhưng mà…”
“Tôi biết, tôi nhớ hết mấy thứ cậu kiêng mà, yên tâm.” Giọng anh trở nên dịu dàng hơn một chút.
Hà Quân Du im lặng hai giây, nhìn vào mắt Giang Hữu Chi, ánh mắt chất chứa tình cảm không lời.
Hai người cứ thế bước đi trên con đường. Không xa phía trước có một cặp đôi đang đút kem cho nhau. Giang Hữu Chi liếc thấy, rồi quay sang người bên cạnh, hỏi: “Cậu thích kiểu người thế nào? Tôi làm quân sư cho.”
Hà Quân Du nhìn anh, không trả lời.
Giang Hữu Chi tưởng cậu ngại, liền chọc nhẹ tay cậu: “Nói đi mà.”
Bị trêu vài lần, mặt Hà Quân Du bắt đầu ửng đỏ, tai đỏ bừng, nhìn khuôn mặt tươi cười của Giang Hữu Chi, nói: “Đồ ngốc.”
“Hả?” Giang Hữu Chi hơi ngẩn ra, “Cậu thích kiểu ngốc nghếch á?”
Hà Quân Du dừng bước, nhìn anh nửa cười nửa không, nhưng giọng lại rất nghiêm túc: “Ừ, tôi thích đồ ngốc.”