Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 110: Tôi Là Trần Phạn Phạn
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi là Trần Phạn Phạn
Tác giả: Đào Liễu Lý Tử | Editor: Chan
01.
Hôm nay trời mưa rất to. Tôi trốn dưới một chiếc hộp giấy lớn, hy vọng nó đủ sức che mưa cho mình.
Lạnh quá. Giá như mẹ còn ở đây thì tốt biết mấy. Tôi co ro thành một cục, từ từ nhắm nghiền mắt lại.
Một bàn tay ấm áp của con người nâng tôi lên. Tôi cảm nhận được sự dịu dàng trong cử chỉ ấy. Người đó nhẹ nhàng bế tôi, che chắn gió mưa, khẽ khàng thì thầm: “Đừng sợ.”
Anh ấy vỗ nhẹ người tôi, rồi áp sát vào lồng ngực. Qua lớp áo mỏng, tôi như nghe được nhịp tim đều đặn của con người.
02.
Anh Đại Xám từng dặn tôi đừng dễ tin con người. Bạn của anh ấy, Tiểu Bạch, đã bị con người ngược đãi đến chết. Anh ấy nói: “Trái tim loài người rất bẩn thỉu.”
Tôi luôn tin điều đó.
Tiểu Bạch là một chú mèo tốt, luôn giúp đỡ đồng loại, nhưng kết cục lại chết thảm. Ngay cả xác chết cũng không được nguyên vẹn.
Nhưng…
Người đã cứu tôi lại có đôi mắt rất đẹp.
Tim của anh, là trong sạch.
03.
Anh ấy đưa tôi về nhà.
Và đặt cho tôi một cái tên.
Tôi chính thức trở thành một chú mèo có tên rồi.
Dù cái tên nghe chẳng oai phong gì, hoàn toàn không hợp với khí chất “Đại Vương Mèo” như tôi.
Nhưng nhìn thấy anh cười rạng rỡ đến thế, thôi thì… tôi đành chấp nhận vậy.
04.
“Phạn Phạn.”
“Meo.”
“Phạn Phạn.”
“Meo!”
“Phạn Phạn~”
“Meo!”
Này con người, mèo biết anh yêu tôi lắm rồi đấy!
05.
Thôi được, mèo cũng yêu anh.
06.
Tên người kia là Trần Việt.
Ha! Thông minh như tôi liếc một cái là hiểu ngay — đôi mắt anh cong cong như trăng khuyết, nên mới gọi là “Nguyệt”!
07.
Anh gọi tôi là con trai. Đồ ngốc, mèo con làm gì biết kêu ba ba, chỉ biết “meo meo” thôi!
08.
Ba nói sẽ dọn nhà, chuyển đến nơi mới sống, và bảo tôi — tôi sẽ có một người ba mới.
Ba mới gì chứ, tôi chẳng thèm.
Nhà to gì chứ, tôi cũng chẳng thích.
Tôi thích nơi này, căn phòng nhỏ bé này ngập tràn mùi hương của ba. Còn cả cái phòng thay đồ kia nữa, trong đó có chiếc ghế nằm dành riêng cho tôi. Tôi thích cuộn mình trên đó, lặng lẽ nhìn ba chơi trò thay đồ.
Tôi không muốn rời xa nơi này.
09.
Tôi từng gặp ba mới rồi.
Sau khi được ba nhặt về, tôi từng nằm trong một căn phòng trắng hai ngày.
Người đó thường đến thăm tôi.
Nhưng chẳng làm gì cả. Không sờ tôi, không bế tôi. Chỉ im lặng dùng ánh mắt nhìn tôi thôi.
10.
Hóa ra ba và ba mới là bạn đời của nhau. Nhưng hai con mèo đực thì làm sao sinh con được?
Phải nhờ anh Đại Xám giải đáp mới được.
11.
Tên ba mới là Chu Chúc Tinh. Tôi không hiểu sao lại đặt tên kỳ vậy, trên người anh ta chẳng có ngôi sao nào, sao lại gọi là “Tinh”?
Nhưng với trí thông minh siêu hạng của mèo, chẳng lâu tôi đã tìm ra đáp án — mỗi lần ba mới nhìn ba, ánh mắt anh ta sáng lấp lánh như sao.
Chỉ là… vì sao anh ta chỉ dám nhìn ba bằng ánh mắt ấy khi ba không để ý? Mỗi lần ba nhìn lại, anh ta lại vội vàng quay đi!
Loài người, đúng là sinh vật phức tạp.
12.
Ba mới đối xử với ba thật kỳ lạ.
Gặp ba thì lạnh lùng như tảng đá, chẳng chút nồng nhiệt.
Nhưng mèo đây đã không chỉ một lần thấy, đêm đến, anh ta lén lút chui vào phòng ba khi ba đang ngủ!
Thôi được, nể tình anh cho tôi ăn thêm bữa khuya, tôi sẽ tạm thời giữ bí mật này cho anh.
13.
Loài người, mèo trịnh trọng thông báo:
Ba mới đã chính thức qua kỳ thử việc, được nhận chức ba nhỏ của tôi.
Từ nay về sau, ngươi chính thức là ba nhỏ rồi đấy.
Nhưng phải đối xử thật tốt với ba lớn, nếu không tôi sẽ dùng móng vuốt sắc bén cào cho biết tay!
14.
Ba nhỏ thích xoa đầu tôi khi tôi đang ăn, rồi thì thầm kể chuyện về ba lớn.
“Hôm nay Tiểu Nguyệt cười với ba mấy lần”, “Hôm nay Tiểu Nguyệt đợi ba ăn cơm cùng”, “Tiểu Nguyệt có phải cũng thích ba một chút không”…
Tôi nghe mà tai sắp mọc sừng rồi!
15.
Đồ người ngốc, chuyện đơn giản vậy mà cũng cần mèo dạy?
Tôi ngẩng đầu khỏi bát, nhìn chằm chằm ba nhỏ rồi “meo meo meo” mấy tiếng: Người ơi, yêu thật lòng thì phải dũng cảm theo đuổi!
Một giây sau, ba nhỏ xoa đầu tôi, trầm ngâm hai giây rồi hỏi: “Làm sao, ăn chưa đủ à?”
“……”
“Nhưng dạo này con béo lên kha khá đấy nhỉ.”
“Meo!!”
16.
Đồ người ngu ngốc, tôi sẽ không giúp ngươi nữa đâu!
17.
Tôi tên là Trần Phạn Phạn, là một chú mèo vàng đẹp trai, phong độ, phong lưu hào hoa, ai thấy cũng yêu, hoa nở khi nhìn, ngọc thụ lâm phong — đúng vậy, mèo đại vương đây chính là tôi!
Khác với các chú mèo khác, tôi có tận hai người ba.
Có lần, ba lớn dắt tôi đến nơi xưa kia anh nhặt tôi về, tôi tranh thủ chạy đi hỏi anh Đại Xám chuyện có hai ba là thế nào.
Anh Đại Xám biết tuốt. Anh ấy nói: hai con đực cũng có thể yêu nhau. Dì họ xa của anh ấy có hai chú mèo đực, ngày nào cũng quấn quýt không rời!
À, thì ra ba lớn và ba nhỏ là thật lòng yêu nhau, nên mới ở bên nhau!
18.
Tôi là một chú mèo cam thông minh, đã xem rất nhiều phim truyền hình cùng ba lớn. Mỗi lần thấy nhân vật hôn nhau, ba lớn lại cố tình ho khan, đảo mắt mấy vòng rồi nhìn tôi, giơ tay che mắt tôi lại: “Trẻ con không được xem.”
Tôi không phải trẻ con! Tôi là mèo con! Sao mèo con lại không được xem loài người hôn nhau chứ!
19.
Nói đến hôn, tôi chưa từng thấy ba lớn và ba nhỏ hôn môi bao giờ.
Ừm… thực ra là có thấy rồi.
Mỗi lần ba lớn ngủ say, ba nhỏ lại lén lén chui vào phòng, lén hôn lên môi ba lớn, hết cái này đến cái khác.
Hôn xong còn giả bộ như không có gì, bắt tôi làm như chẳng nhìn thấy.
Thật muốn cạy đầu loài người ra xem bên trong chứa cái gì. Hai người là bạn đời mà! Không giao phối thì thôi đi, hôn nhau có gì mà không được?
20.
Hôm nay ba lớn rất vui.
Ba bận rộn trong bếp rất lâu. Trong lúc đó, tôi chơi bóng lông, leo cầu thang mèo, còn chơi cả chuột đồ chơi, mà ba vẫn chưa ra.
Nhưng tôi cũng rất vui, vì ba lớn làm tôm to cho tôi ăn, ngon tuyệt cú!
Ba nói hôm nay là sinh nhật ba nhỏ — ngày ba nhỏ chào đời, một ngày đáng nhớ.
Tôi cuộn tròn trong lòng ba lớn, nhìn bàn đầy món ngon, thầm nghĩ: sinh nhật thật tuyệt, tôi cũng muốn có sinh nhật.
Nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của ba lớn, tôi mong ba nhỏ sẽ sớm về nhà.
21.
Ba nhỏ không về nhà.
Ba lớn ngồi suốt cả đêm.
22.
Ba nhỏ đã về rồi.
Tức chết đi được, thật muốn cào cho một cái!
23.
…Thì ra ba nhỏ bị thương, lại còn bị thương ở đầu.
Lúc tôi đang ăn, ba lại xoa đầu tôi, nhưng lần này chẳng nói gì. Tôi tưởng anh sẽ im lặng mãi, thì bỗng nghe tiếng thở dài: “Tiểu Nguyệt… có phải ghét ba rồi không?”
24.
Loài người thật ngốc. Đến mèo con còn hiểu đạo lý đơn giản như vậy, sao loài người lại không hiểu?
Miệng không chỉ để ăn, mà còn để nói nữa!
Tôi đặt bát xuống, meo meo một hồi, nói hết lòng mình ra, vậy mà chỉ nhận được một câu: “Thôi, con chỉ là mèo, biết gì chứ.”
Mèo con thì sao? Mèo con thông minh lắm đấy!
Ba còn chẳng nhận ra ba lớn thích mình, lại tưởng người ta ghét mình!
Loài người đúng là ngốc nhất thế gian!
25.
Hóa ra không chỉ ba nhỏ ngốc, ba lớn cũng ngốc không kém! Hừ, đừng tưởng tôi không thấy ba giấu bùa bình an! Mắt mèo tinh lắm nhé.
Ba lớn ơi, đã muốn tặng quà thì phải đưa thẳng thắn chứ. Ba nhỏ ngốc vậy, đâu thông minh như mèo con này, giấu kỹ vậy thì làm sao mà tìm thấy?
26.
Anh Đại Xám nói loài người rất kỳ lạ, đặc biệt khi yêu thì càng quái đản.
Loài người không thể hiện tình cảm như chó. Họ nghĩ quá nhiều, đầu óc rối như cuộn len.
Nghĩ càng nhiều, gánh nặng càng nặng, miệng lại càng khó mở.
Thế nên một câu “Tôi yêu bạn” lại khó nói ra đến vậy.
Tình yêu đúng là chuyện rắc rối. May mà mèo con không cần hiểu.
Nhưng mèo con cũng có nỗi khổ — tôi không muốn chỉ có một người ba.
27.
Ba lớn không ở nhà, ba nhỏ ngày nào cũng cho tôi ăn thêm. Đáng ghét, tôi đã mập lên một vòng rồi!
Nhưng… loại hạt này thật sự ngon.
28.
Ba lớn đã về rồi.
Ba ôm tôi, nói: “Sao lại mập thế này?”
…
Tôi muốn bỏ nhà đi bụi!
29.
Đây là năm thứ ba tôi sống cùng ba lớn.
Tình cảm con người rất phức tạp, tôi đã nhìn thấu từ lâu. Không lo chuyện thiên hạ, chẳng quan tâm yêu đương, sống vậy mới vui vẻ, nhẹ nhàng.
Còn nỗi khổ của tình yêu, cứ để loài người tự gặm nhấm lấy.
30.
Hôm nay cả ba lớn và ba nhỏ đều đi vắng.
Lạ thật, sao hôm nay chơi cuộn len mà chẳng vui chút nào, tim cứ nôn nao khó chịu.
31.
Tôi không còn người ba nào nữa.
Một người cũng không.
32.
Người ta nói mèo có chín mạng. Giá như loài người cũng có chín mạng, hoặc có thể nhận mượn mạng sống từ tôi, thì tốt biết mấy…
33.
Tôi quay lại ngày mà ba lớn nhặt tôi về.
Chẳng lẽ đây là mơ?
34.
Không phải mơ, là thật!
Tôi nghe thấy nhịp tim của ba lớn rồi.
35.
Chuyển đến sống cùng ba nhỏ.
Làm lại từ đầu, lần này tôi sẽ là vệ sĩ tình yêu của hai người!
36.
Lạ thật, sao hai người này bỗng dưng trở nên thông minh vậy?
37.
Đáng ghét! Loài người sao cứ hôn nhau suốt thế! Còn biết đóng cửa! Lại là cảnh mèo không được xem!
38.
Tôi tên là Trần Phạn Phạn, hôm nay là ngày tái sinh lần thứ mấy tôi cũng không nhớ nữa. Tôi có hai người ba. Kiếp trước họ là hai kẻ ngốc, kiếp này thì thành hai người đắm chìm trong tình yêu.
Được làm con của họ, tôi thấy thật hạnh phúc.
39.
Ông trời ơi, nếu nghe được ước nguyện của mèo con, xin hãy giúp tôi thực hiện điều ước nhỏ bé này.
Tôi không cần cá khô, không cần tôm to, chỉ mong ba lớn và ba nhỏ mãi mãi yêu nhau, không bao giờ chia xa.
Tôi còn mong… kiếp sau vẫn được làm bé cưng của họ.
Hết Phạn Phạn