Lâu rồi không gặp

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc gọi video không kéo dài bao lâu. Sau khi kết thúc, bác tài vừa lái xe vừa bắt chuyện với Trần Việt: “Gọi video với người yêu à?”
Trần Việt hơi sững lại, mắt khẽ nheo: “Vâng, mới kết hôn chưa lâu.”
“Ôi, tốt quá chứ còn gì! Mới cưới nhau, tình cảm lúc nào cũng ngọt ngào nhất, ngày nào cũng dính nhau như keo, gọi video liên tục. Hồi tôi mới quen vợ, cô ấy lúc nào cũng dính lấy tôi, chẳng chịu được cảnh yêu xa tí nào. Giờ có hai đứa con rồi, ngày nào chúng tôi cũng nhắn cho nhau cả đống tin. Con gái tôi còn bảo hai bố mẹ sến súa, năm mươi tuổi rồi mà cứ như cặp đôi đôi mươi ấy…”
Nghe bác tài kể về chuyện tình cảm với vợ, Trần Việt thỉnh thoảng mỉm cười. Ba mẹ cậu cũng vậy, luôn mặn nồng, yêu thương nhau từng chút một.
Khi sinh Trần Việt, mẹ cậu đã trải qua không ít đau đớn. Ba Trần cảm thấy xót xa nên quyết định không sinh thêm con. Mẹ Trần sống đến năm mươi tuổi, nỗi khổ lớn nhất chính là lúc vượt cạn sinh cậu.
Gia đình họ Trần luôn ấm áp, tràn ngập yêu thương. Trần Việt lớn lên trong vòng tay chăm sóc, nâng niu của cha mẹ. Cậu vốn ngoan ngoãn, nghe lời, nên so với những đứa trẻ nghịch ngợm trong xóm, cậu luôn được người lớn quý mến.
Từ nhỏ đến lớn, Trần Việt chưa từng phải chịu khổ. Cậu thông minh, chăm chỉ học hành, thành tích luôn ổn định. Ba mẹ cũng không ngăn cản cậu học thêm những thứ khác, đăng ký cho cậu đủ loại lớp năng khiếu, nhưng cuối cùng chẳng có mấy lớp cậu theo tới cùng. Trần Việt cái gì cũng biết một chút, nhưng không thực sự giỏi điều gì.
Vì thế, cậu luôn cảm thấy mãn nguyện. Cậu đã sống trong một gia đình quá đỗi hạnh phúc, có được nhiều điều mà biết bao người mơ ước.
Bác tài lại chuyển sang chuyện hai cô con gái của mình. Trần Việt vừa lắng nghe, vừa bất giác nghĩ đến Chu Chúc Tinh.
Khác với Trần Việt, Chu Chúc Tinh lớn lên trong một gia đình đầy toan tính, tranh đấu. Tình yêu thương anh nhận được rất ít, thay vào đó là sự đề phòng và dè dặt.
Trần Việt siết chặt điện thoại trong tay. Chu Chúc Tinh vốn luôn cảnh giác với người khác, những chuyện như bệnh tật anh sẽ không dễ dàng nói ra với ai.
Thế mà lần này, anh lại không giấu giếm, thẳng thắn kể với cậu. Trần Việt không khỏi nghĩ, chẳng lẽ đây chính là hiệu ứng cánh bướm?
Đang mải suy nghĩ, xe đã đến nơi. Trần Việt trả tiền, chào bác tài rồi bước vào quán bar Tầm Mịch.
Vừa vào cửa, khăn quàng còn chưa kịp tháo, Tưởng Tùng Tầm đã vội chạy ra: “Sao rồi? Tiểu Chu tổng nhà cậu vẫn chưa về à?”
Trần Việt không giấu chuyện Chu Chúc Tinh đi công tác. Ngay từ ngày đầu anh đi, cậu đã kể với Tưởng Tùng Tầm. Nghe xong, Tưởng Tùng Tầm liền tỏ vẻ bất mãn: “Mới đăng ký kết hôn chưa đầy một tuần, chăn còn chưa ấm, đã đi công tác rồi!”
Trần Việt không nói đến chuyện hai người vẫn ngủ riêng, chỉ âm thầm bênh vực Chu Chúc Tinh: “Lịch công tác đã sắp xếp từ trước rồi.”
Vừa nói, cậu vừa tháo khăn quàng, chậm rãi đáp: “Ngày mai anh ấy về.”
Chưa kịp đợi Tưởng Tùng Tầm lên tiếng, Trần Việt lại tiếp: “Anh ấy bị sốt. Tôi muốn anh nghỉ ngơi thêm vài ngày bên đó, nhưng anh không chịu.”
Giọng cậu mang theo chút oán trách — trách sao người kia không biết chăm sóc bản thân, sao lại không coi trọng sức khỏe mình. Nhưng trong tai Tưởng Tùng Tầm, rõ ràng là đang khoe tình cảm!
Anh “chậc” một tiếng, khoác vai Trần Việt: “Cậu ngốc à, anh ta về sớm chắc chắn là vì muốn gặp cậu thôi! Hai người đã mấy ngày rồi không gặp nhau, đúng không?”
Trần Việt mím môi, như đang đếm xem đã bao nhiêu ngày không gặp. Thấy bạn mình làm bộ mặt “cậu trai nhỏ đang nhớ người yêu”, Tưởng Tùng Tầm liền trêu tiếp: “Chẳng lẽ cậu không muốn gặp anh ta à?”
“…Tôi vừa gọi video với anh ấy trên xe.” Trần Việt chậm rãi đáp.
Tưởng Tùng Tầm nhướn mày, giọng đầy ẩn ý: “Gọi video thì có chạm được vào người ta đâu, cũng chẳng thấy được người thật. Sao so được với gặp mặt ngoài đời chứ?”
“Anh hỏi cậu, nếu anh ta vì muốn gặp cậu mà đang sốt vẫn phải bay về từ nước ngoài, cậu có cảm động không?”
“…Cảm động.” Trần Việt gật đầu. Nhưng… anh ấy cũng chưa chắc là vì muốn gặp tôi mà quay về.
“Đừng có nhưng nữa, để anh xem tin nhắn của hai người.”
Trần Việt chưa kịp thoát khỏi cảm xúc, ngón tay đã vô thức mở khung chat với Chu Chúc Tinh đưa cho Tưởng Tùng Tầm.
Thế là, cậu nhìn Tưởng Tùng Tầm một cách tự nhiên cầm điện thoại của mình, gõ nhanh hai tin rồi gửi đi, còn đính kèm một sticker.
Xong việc, anh trả điện thoại lại, vỗ vai Trần Việt: “Người ta đã không thể chờ được nữa, thì mình cũng nên tạo cho người ta một bất ngờ chứ, đúng không?”
Trần Việt nhìn xuống màn hình — Tưởng Tùng Tầm vừa dùng điện thoại cậu gửi cho Chu Chúc Tinh hai tin nhắn:
Y: Ngày mai em đi đón anh nhé.
Y: [Hôn hôn bảo bối]
Trần Việt: …
Cậu chưa kịp thu hồi, thì ngay lập tức Chu Chúc Tinh đã trả lời:
Z: Được.
Z: [Mèo con hôn hôn]
Cảm giác ngại ngùng trong lòng Trần Việt lập tức tan biến trước sticker đáng yêu đó. Cậu khẽ cong khóe môi, nhấn giữ sticker rồi ấn lưu về máy.
“Đang nhắn tin với người yêu à?”
Trần Việt quay đầu lại, thấy Tưởng Tồn đã ngồi xuống bên trái, mỉm cười hỏi.
Trần Việt nhíu mày: “Sao anh biết?”
Tưởng Tồn làm bộ mặt “thiên cơ bất khả lộ”: “Vẻ mặt bừng sáng vì yêu đương vừa nãy của cậu, muốn không nhận ra cũng khó.”
Trần Việt cười cười, không tiếp tục chủ đề đó nữa. Cậu tắt điện thoại, bắt đầu trò chuyện phiếm: “Sao hôm nay anh tới sớm thế?”
“Ngô Tịch muốn thử bộ trống mới, tôi đành liều mình vì bạn.” Tưởng Tồn nhún vai.
Nghe đến “trống”, Trần Việt khẽ động lòng, hỏi: “Anh thấy tôi học đánh trống được không?”
Ngô Tịch nhìn chằm chằm Trần Việt hơn mười giây, rồi chậm rãi nói: “…Tôi có thể dạy.”
Tưởng Tồn vỗ mạnh lưng Trần Việt, ghé tai nói to: “Tôi bảo rồi mà, Ngô Tịch nông cạn lắm. Cậu mà nhờ dạy, kiểu gì cũng không từ chối.”
Ngô Tịch nở nụ cười có chút nguy hiểm: “Tưởng Tồn, tôi nghe thấy hết rồi đấy.”
**
Biết giờ chuyến bay của Chu Chúc Tinh, hôm sau Trần Việt không đến Tầm Mịch khảo sát mà trực tiếp ra sân bay đón người.
Chuyến bay của Chu Chúc Tinh bị hoãn, Trần Việt phải đợi thêm gần ba tiếng.
Trong ba tiếng đó, cậu chơi năm trận game, hoàn thành mười bốn ván mini-game trên WeChat, lướt video ngắn suốt nửa tiếng, đến khi điện thoại chỉ còn 11% pin thì cuối cùng cũng thấy Chu Chúc Tinh xuất hiện.
Đối phương gần như là người đầu tiên chạy ra khỏi cửa, ánh mắt dáo dác tìm kiếm, rồi dừng lại trên người Trần Việt. Anh chậm rãi bước từng bước về phía cậu.
Trần Việt cảm thấy bước chân của Chu Chúc Tinh như hòa nhịp cùng tim mình, tiếng “thình thịch” vang dội trong lồng ngực.
Thật kỳ lạ. Rõ ràng chỉ mới vài ngày chưa gặp, vậy mà khoảnh khắc này, Trần Việt lại cảm giác như đã trải qua cả một đời.
Chu Chúc Tinh dừng lại cách cậu hai bước chân, như hít một hơi thật sâu.
Vài giây sau, Trần Việt nghe anh nói:
“Lâu rồi không gặp, Trần Việt.”
Hết chương 15