Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Cùng Chơi Game
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 18
Tác giả: Đào Liễu Lý Tử | Editor: Chan
Trần Việt là người chơi linh hoạt, có thể đảm nhận mọi vị trí. Tưởng Tồn thích đi đường giữa, còn Ngô Tịch thường đảm nhiệm vai trò đi rừng hoặc xạ thủ. Vì Tưởng Tồn năn nỉ, Trần Việt đành chọn vai trò trợ thủ để đi cùng xạ thủ do Ngô Tịch điều khiển.
Ba người vừa chơi vừa mở mic trò chuyện. Tưởng Tồn vốn dĩ hài hước, còn Ngô Tịch thì thỉnh thoảng lại buông ra những câu nói bá đạo khiến người khác cười ngất. Trần Việt lần nào cũng bật cười ha hả. Ván đầu thắng dễ dàng, đồng đội ai cũng thi đấu xuất sắc. Sau khi kết thúc trận, Ngô Tịch đi xử lý việc riêng. Trong lúc đó, Trần Việt cầm điện thoại xuống bếp, thấy dì Lữ vừa nấu xong nồi nước gừng pha sữa nóng.
Sữa vẫn còn trên bếp. Chu Chúc Tinh ngồi ở bàn ăn, từ tốn nhấp từng ngụm nước gừng. Thấy Trần Việt xuống, ánh mắt anh không kìm được mà dõi theo.
Dì Lữ thấy cậu xuống, liền múc sữa ra bát: “Lúc nãy cậu Chu lên lầu tìm cậu, thấy cậu đang chơi game nên dặn tôi hâm sẵn cho.”
Trần Việt liếc nhìn Chu Chúc Tinh, đối phương vừa vặn dời mắt đi chỗ khác. Nhìn vẻ mặt “giấu đầu hở đuôi” đó, Trần Việt khẽ cười, đặt điện thoại lên bàn: “Cảm ơn dì Lữ, để cháu tự lấy là được.”
Chu Chúc Tinh vô tình liếc qua màn hình điện thoại đang đặt trên bàn. Loa ngoài vang lên giọng nói rõ mồn một của Tưởng Tồn: “Ô kê kê, nhanh lên nào Tiểu Việt Việt, cái gì mà cậu Chu chứ?”
Giọng nói này anh rất quen – chính là Tưởng Tồn, ca sĩ chính của ban nhạc Sunbird. Như vậy, người còn lại chắc chắn là Ngô Tịch, tay trống của nhóm.
Hóa ra Trần Việt thường xuyên chơi game cùng hai người này. Chu Chúc Tinh không khỏi nghĩ, mình cũng có thể thử chơi game với Trần Việt chăng?
Anh nhớ Giang Hữu Chi từng nói, muốn theo đuổi các cậu trai trẻ, cách hiệu quả nhất là cùng họ chơi game – dễ tăng cảm xúc, lại tạo ra nhiều khoảnh khắc mập mờ.
Xem ra, kinh nghiệm của Giang Hữu Chi rất đáng để tham khảo.
Chu Chúc Tinh lại nghĩ như vậy lần nữa.
Trần Việt bưng ly sữa đến ngồi cạnh Chu Chúc Tinh, vừa hay nghe thấy câu hỏi của Tưởng Tồn. Cậu nhấp một ngụm rồi trả lời: “Cái gì cậu ông Chu, là bạn đời hợp pháp của tôi đấy.”
Lần trước, khi cùng Chu Chúc Tinh đi xem buổi biểu diễn của Sunbird, ban nhạc vừa hát đến bài cuối thì Chu Chúc Tinh nhận được điện thoại báo dự án gặp sự cố, phải rời đi ngay. Trần Việt chưa kịp giới thiệu anh với cả nhóm.
Cậu vốn không hay nhắc đến chuyện riêng tư. Như chuyện kết hôn, nếu không ai hỏi thì cậu sẽ không chủ động nói, nhưng nếu hỏi thì cũng chẳng giấu.
Vì thế, trong kiếp này, các thành viên Sunbird chỉ biết Trần Việt có người yêu, chứ không biết cậu đã kết hôn, huống chi là kết hôn với một người đàn ông.
Cho nên, ngay khi Trần Việt vừa dứt lời, hai người bên kia đầu dây im bặt một lúc, rồi đồng loạt kinh ngạc thốt lên:
“Cậu… kết hôn rồi?!”
“Người yêu cậu là đàn ông?!”
Mỗi lần Trần Việt nói mình đã kết hôn với một người đàn ông, phản ứng của người nghe luôn giống nhau đến kỳ lạ. Cậu bật cười, lại nhấp thêm ngụm sữa: “Đúng vậy, tôi đã kết hôn. Người yêu là đàn ông.”
Nói xong, cậu ngừng lại một chút, quay sang nhìn Chu Chúc Tinh, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch: “Anh ấy đang ngồi cạnh tôi đây, có muốn để anh ấy nói chuyện với hai người không?”
Bên kia đầu dây im lặng.
Chu Chúc Tinh nhìn biểu cảm ranh mãnh của Trần Việt, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Anh uống nốt ngụm nước gừng cuối cùng, rồi khẽ ho một tiếng: “Chào hai bạn.”
Lần này đến lượt Trần Việt sững sờ.
Theo hiểu biết của cậu về Chu Chúc Tinh, sau khi mình nói “có muốn để anh ấy nói chuyện không”, anh hẳn sẽ im lặng, đứng dậy bỏ đi. Sao lần này lại “hợp tác” với mình như thế?
Ờ… Vậy tôi nên gọi anh là gì? Ngài Chu?”
Chu Chúc Tinh lập tức lên tiếng: “Chu Chúc Tinh, gọi tên tôi là được.”
“Ồ ồ ồ, Chu Chúc Tinh… Chu?” Tưởng Tồn bỗng im bặt. Một giây sau, Ngô Tịch lên tiếng: “Là con trai của Chu Gia Lập, người từng xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính đó hả?”
Trần Việt liếc nhìn sắc mặt Chu Chúc Tinh, nói: “Ừm, người ta có tên, đừng suốt ngày gọi là ‘con ai đó’.”
Chu Chúc Tinh khẽ nhíu mày, ánh mắt hướng về Trần Việt, trong lòng bỗng dưng mềm mại lạ thường.
Sau đó anh nói thêm vài câu, Tưởng Tồn và Ngô Tịch mới bớt căng thẳng.
“Tôi có thể ngồi xem mọi người chơi không?” Chu Chúc Tinh hỏi.
“Dĩ nhiên là được rồi, người anh em.” Tưởng Tồn đáp. “Bọn tôi chơi một ván trước, lần sau kéo anh vào.”
Chu Chúc Tinh nhìn màn hình trò chơi đầy màu sắc, khẽ nói: “Tôi chưa từng chơi bao giờ, có thể dạy tôi không?”
Câu này là dành cho Trần Việt.
Nghe vậy, tay Trần Việt run lên, suýt chọn nhầm tướng. Hai giây sau, cậu mới trả lời: “Tất nhiên là được rồi.”
Cậu ngẩng đầu: “Lát nữa em tạo tài khoản phụ, chơi cùng anh. Thầy Trần đảm bảo dạy là biết.”
Kiếp trước, cậu luôn tò mò vì sao Chu Chúc Tinh chẳng chơi game nào. Kiếp này, cuối cùng cũng có cơ hội thấy anh chơi, nhất định không thể bỏ lỡ.
Chu Chúc Tinh khẽ cười, âm thầm dịch người lại gần Trần Việt: “Được thôi, thầy Trần. Anh sẽ là học sinh gương mẫu.”
Trần Việt chớp mắt liên tục, cảm giác Chu Chúc Tinh hôm nay như bị người khác nhập xác. Nếu không thì sao câu nói kia lại nghe như đang tán tỉnh vậy?
Chắc tại mình tưởng tượng thôi. Cậu lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ kỳ lạ ra khỏi đầu.
Tưởng Tồn và Ngô Tịch, vừa bị “dâng cơm chó” đầy miệng, liếc nhau một cái. Bỗng nhiên có cảm giác, hình như họ đang hơi… thừa?
Ba người chơi tiếp ba ván game. Trần Việt không chơi trợ thủ nữa. Tưởng Tồn và Ngô Tịch không dám để cậu làm trợ thủ – người yêu cậu đang ngồi xem, thua thì mất mặt lắm.
Hai ván đầu diễn ra suôn sẻ. Nhưng đến ván ba lại gặp phải đồng đội “ngược đời”. Trần Việt chơi pháp sư, Tưởng Tồn làm trợ thủ đi cùng Ngô Tịch. Avatar WeChat của Trần Việt là ảnh Trần Phạn Phạn, nickname trong game là Moon – nên thỉnh thoảng bị nhầm là con gái.
Mới vào trận, người đi rừng đã bắt đầu bắt bẻ, hỏi sao cậu lại chọn tướng này. Khi Trần Việt bị bốn người vây đánh ở đường giữa, đổi mạng được một thì người kia lại chỉ trích, không chỉ mắng Trần Việt mà còn lôi cả Tưởng Tồn vào, buông ra những câu như:
“Đường giữa đừng feed nữa”,
“Con gái thì chơi game làm gì”,
“Rừng nhà tôi mất sạch rồi”,
“Biết chơi không đấy”…
Trần Việt từng gặp đủ kiểu đồng đội kỳ quái, nhưng tính cậu hiền, không thích tranh cãi. Còn tên đi rừng này… Trần Việt liếc bảng điểm: trời ơi, 1-4-1, còn tệ hơn cả cậu đang 2-1-2.
Chưa kịp mở miệng, Ngô Tịch và Tưởng Tồn đã không nhịn được, bật mic chửi thẳng:
“Anh bạn à, nhìn bảng điểm của mình đi. Rồi, lại chết nữa rồi. Gì đấy, 151 là chiều cao của mày à?”
“Sao, nói hộ đường giữa một câu cũng không được à? Con gái chơi game thì sao? Đừng như chó thích ăn phân vậy. Tao mà nói pháp sư là con trai thì mày dám nói thêm câu nào nữa không? Đừng bắt nạt kẻ yếu, nãy to mồm lắm cơ mà? Chơi dở thế này thì lần sau đừng có hố bọn tao nữa…”
Suốt quãng thời gian sau, Trần Việt nghe Ngô Tịch solo chửi tay đi rừng, lần nữa nhận ra sâu sắc về năng lực “chiến đấu” của anh bạn này.
Nhớ ra bên cạnh còn có Chu Chúc Tinh, Trần Việt ho khan hai tiếng: “Thôi đi, lỡ mất điểm uy tín thì sao?”
“Thôi được, để tôi bật mic nói với hắn.”
Trần Việt bật mic toàn đội: “Nếu anh chơi giỏi rồi chê tôi gà thì tôi chấp nhận. Nhưng anh chơi còn không bằng tôi dùng chân chơi nữa. Hơn nữa, anh cũng chẳng có tư cách nào để phân biệt giới tính cả. Có những cô gái đi rừng mà ý thức, kỹ năng còn hơn anh nhiều. Đừng dùng tiêu chuẩn cùi bắp của anh để đổ lỗi cho người khác.”
Ngồi bên cạnh, Chu Chúc Tinh híp mắt, âm thầm ghi nhớ ID người chơi đó, rồi gửi cho Giang Hữu Chi.
Z: Khóa tài khoản người này cho tôi.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Hả?
Z: Tối nay phải thấy kết quả.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Rồi rồi rồi.
Z: À, gửi tôi cả hướng dẫn chơi game này luôn.
Z: Tôi muốn chơi game với Trần Việt.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Tình yêu quả là kỳ diệu.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Vị giám đốc từng nói “game điện tử chỉ là lãng phí thời gian” cũng vì nụ cười người đẹp mà lao đầu vào game.
Z: Nói thêm một câu nữa, lương tháng này của cậu sẽ tàng hình.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: 1.
Hết chương 18