Chương 29: Hộp Cơm Và Bí Mật Kiếp Trước

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời

Chương 29: Hộp Cơm Và Bí Mật Kiếp Trước

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau bữa sáng, Trần Việt chụp lại chiếc bát trống, gửi cho Chu Chúc Tinh kèm dòng tin: "Em ăn xong rồi nè, có ngoan không?".
Chu Chúc Tinh không trả lời, chắc vẫn đang bận. Trần Việt vào nhóm chat bảy người mà Tưởng Tùng Tầm lập, gõ một câu hỏi xem ai đã thức. Vé tàu của Sunbird vào khoảng 5 giờ 30 phút chiều nay, cậu muốn ra ga tiễn mọi người. Dù ai cũng nói không cần thiết vì chẳng mấy chốc lại gặp, nhưng với người từng chết đi sống lại như Trần Việt, mỗi lần chia tay đều là điều đáng trân trọng. Tai nạn và ngày mai – đâu biết cái nào đến trước.
Không rõ hôm qua cả đám uống tới mấy giờ mới về, Trần Việt cũng không mong họ trả lời ngay, nên chỉ để lại một câu: "Tỉnh rồi thì nhắn nhé" rồi đi chơi với Phạn Phạn một lúc.
Phạn Phạn giờ tuy vẫn còn nhỏ xíu, hai tháng trước còn nằm gọn trong lòng bàn tay Trần Việt bú sữa, giờ đã đòi chơi bóng lăn lê lết, quấn quýt không rời. Nhìn chú mèo cam tí hon quẫy đuôi đòi chơi, cậu không khỏi cảm giác như kiểu cha già nuôi con nhỏ.
Nhưng nghĩ đến sau này Phạn Phạn sẽ lớn thành con mèo to như xe tải, Trần Việt lại thấy lòng chùng xuống vì thời gian trôi quá nhanh.
Chơi với con trai nhỏ một lúc, cậu sạc đầy pin điện thoại, lên lầu lấy laptop rồi trở lại phòng khách, bắt đầu chỉnh sửa ảnh hôm qua chụp được.
So với phòng làm việc, Trần Việt thích làm việc ở phòng khách hơn – đặc biệt là chiếc sofa ở đó.
Không biết Chu Chúc Tinh mua ở đâu mà toàn đồ xịn, cái sofa mềm đến mức nằm xuống là muốn dính luôn, không muốn dậy. Ngoài ban công còn có ghế bập bênh, vừa tắm nắng, vừa hít hà mùi hoa, chợp mắt một chút thôi mà thấy đời nhẹ nhàng, dễ chịu lạ thường.
Trần Việt cuộn tròn trong sofa, vừa chỉnh ảnh, vừa mở nhạc bằng iPad. Chỉnh được năm, sáu tấm thì dì Lữ đến.
Ngẩng lên nhìn đồng hồ, đã 12 giờ 10 phút trưa.
Cậu không tắt nhạc, thấy dì Lữ bước vào liền gập laptop lại, chạy tới chào rồi hỏi hôm nay ăn gì.
Dì Lữ rất ưa cậu chủ mới: dáng vẻ đẹp đẽ, lời nói lễ phép, câu nào cũng ngọt lịm “dạ dì”, “vâng dì”, khiến bà vui vẻ đến nở cả mũi.
“Cậu Chu dặn dì làm món nhẹ nhẹ, thanh thanh. Cậu muốn ăn gà hấp không?” dì hỏi.
“Được ạ,” Trần Việt gật đầu.
Mắt hơi nhức vì chỉnh ảnh lâu, cậu chẳng còn tâm trí nghịch điện thoại, liền chạy vào bếp xin được phụ một tay. Dì Lữ từ chối, cậu liền lắc đầu: “Thôi mà dì Lữ, cháu biết nấu mà.”
Vừa rửa rau, cậu vừa trò chuyện với dì.
“Hồi đại học cháu ở trọ, rảnh là tự nấu ăn. Thực ra cháu cũng thích cảm giác nấu nướng, chỉ là không ngon bằng dì thôi.”
Trần Việt chợt nhớ đến tài khoản mạng xã hội mình từng lập, bỗng nảy ra ý định quay vlog. “Dì Lữ, dì dạy cháu nấu ăn được không ạ?”
Dì Lữ khá bất ngờ, hỏi đi hỏi lại mấy lần. Trần Việt đành viện lý do: “Cháu muốn nấu cho Chu Chúc Tinh ăn.” Lúc đó bà mới miễn cưỡng gật đầu.
Dì mỉm cười nhìn cậu, không kìm được nói: “Cậu với cậu Chu tình cảm tốt thật. Cậu ấy hiểu cậu lắm đó, mấy hôm nay những món cậu thích, không thích ăn đều nói hết với dì, nấu cũng dễ hơn nhiều.”
“Lúc đầu dì định hấp cá, nhưng cậu Chu bảo cậu hồi nhỏ từng bị hóc xương, thành ra sợ cá, dặn dì sau này đừng làm cá cho cậu nữa. Dì mới đổi sang gà.”
Tay Trần Việt đang cầm giỏ rau bỗng khựng lại.
“…Dì nói gì cơ?”
Có chút lúng túng, cậu vội lau tay vào tạp dề: “Cháu… cháu muốn xem đoạn trò chuyện giữa dì với anh ấy được không? Cháu muốn biết… anh ấy nói thế nào.”
Dì Lữ gật đầu, tưởng cậu xúc động quá nên rối, liền lau tay, lấy điện thoại ra, mở khung chat với Chu Chúc Tinh.
Thời gian hiển thị là mấy ngày trước – đúng ngày Chu Chúc Tinh sốt cao, vừa mới trở về nước.
Z: Dì Lữ, sau này nấu ăn đừng cho quá nhiều muối, Trần Việt không ăn được mặn.
Z: Em ấy không ăn khổ qua, mướp, cũng không thích rau, nhưng vẫn phải bổ sung chất.
Z: Cà rốt, củ từ và hành lá cũng đừng bỏ vào.
Vài dòng tiếp theo là sáng nay:
Z: Trưa nay làm món gì nhẹ nhàng, thanh đạm cho em ấy ăn.
Lữ: Được, hay là cá hầm nhé?
Z: Em ấy không ăn cá, hồi nhỏ từng bị hóc xương, làm món khác đi.
Lữ: Vậy hấp gà nhé [cười che miệng]
Xem xong, Trần Việt trả điện thoại lại, nhưng nụ cười trên môi đã hơi gượng.
Dì Lữ cất máy, rửa tay rồi tiếp tục thái rau, vừa làm vừa nói: “Không biết cậu Chu ăn chưa nữa. Trước khi có cậu ở đây, có mấy bữa dì nấu tối xong, sáng hôm sau vẫn thấy nguyên trong nồi, chắc lại bận không kịp ăn.”
Trần Việt đầu óc đang rối loạn, nghe vậy liền nói: “Hay là lát nữa cháu mang cơm đến cho anh ấy nhé?”
Bận như vậy, giờ này chắc vẫn chưa ăn gì.
Nghĩ vậy, cậu càng thêm lo lắng. Thấy hai người trẻ tuổi quan tâm nhau thế này, dì Lữ cũng vui lây: “Thế mới gọi là yêu nhau chứ, hai bạn nhỏ lúc nào cũng nghĩ đến đối phương.”
Dì Lữ lại trò chuyện thêm một lúc, Trần Việt vì tâm trí đang đi xa, chỉ ậm ừ cho qua.
Ăn vội mấy miếng, dì Lữ giúp cậu đóng cơm vào hộp giữ nhiệt. Trần Việt khoác chiếc áo lông đen dài, không quàng khăn, kéo mũ trùm đầu, kéo khóa lên tận cằm, che kín mít chỉ chừa đôi mắt.
Cậu xách hộp cơm, gọi xe, thẳng tiến công ty tìm Chu Chúc Tinh.
Ngồi trên xe, Trần Việt nhìn hộp cơm trong lòng, tâm trí bay xa.
Tại sao Chu Chúc Tinh biết cậu không ăn những món đó? Tại sao biết cậu không ăn cá không phải vì ghét, mà vì hồi nhỏ từng bị hóc xương?
Rõ ràng chuyện đó là kiếp trước – khi hai người về nhà ăn cơm với ba mẹ cậu, mẹ Trần mới vô tình nhắc đến trong bữa ăn.
Lúc ấy Chu Chúc Tinh hỏi cậu thích ăn gì, ba Trần thì mặt lạnh không nói, còn mẹ Trần ngồi bên cạnh bắt đầu kể vanh vách mọi thứ về con trai mình.
Việc cậu không ăn cá, đến Tưởng Tùng Tầm cũng không biết, ngày thường chưa từng nhắc với bạn cùng phòng, chỉ có ba mẹ và hai người bạn thân từ nhỏ – người đã đi nước ngoài – mới biết. Vậy sao Chu Chúc Tinh của kiếp này lại biết được?
Chẳng lẽ… đối phương cũng sống lại?
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Trần Việt.
Nếu cậu có thể sống lại, thì tại sao Chu Chúc Tinh lại không thể?
Dĩ nhiên, đây chỉ là suy đoán. Trần Việt mím môi, nhưng trong lòng, khả năng này đã lên tới tám mươi phần trăm.
Nghĩ đến những biểu hiện kỳ lạ của Chu Chúc Tinh mấy ngày qua, lại nhớ đến những lời say khướt tối qua mình đã lỡ thốt ra, Trần Việt càng khao khát có được câu trả lời từ chính miệng người kia.
Nếu đối phương thực sự cũng sống lại…
Trần Việt khẽ nghiến răng.
Vậy thì lần này, cậu nhất định phải cạy miệng đối phương ra, bắt anh ta phải tự nói hết sự thật.
Dù Chu Chúc Tinh có tình cảm gì với cậu, thì cậu cũng phải làm rõ bằng được.