Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 34: Nụ Hôn Có Vị Rượu Trái Cây
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Yết hầu Chu Chúc Tinh khẽ động, môi anh phát ra một tiếng ừ nhẹ từ trong cổ họng, rồi từ từ đưa tay ôm lấy Trần Việt. Khi tiến lại gần, anh cảm nhận được mùi rượu trái cây thoang thoảng bay lên từ người cậu.
Anh không dám ôm quá chặt, chỉ khẽ khàng vòng tay quanh lưng, sợ hơi lạnh từ cơ thể mình truyền sang khiến Trần Việt thấy khó chịu.
Như thể hiểu được nỗi lo ấy, Trần Việt lại chủ động siết chặt hơn vòng tay, chôn mặt vào vai anh, ôm lấy cánh tay đang khẽ run của Chu Chúc Tinh.
Một lúc sau, anh nghe thấy giọng cậu thì thầm bên tai: “Chu Chúc Tinh, anh đúng là đồ ngốc.”
Dù nói vậy, Trần Việt vẫn không buông tay, chỉ im lặng ôm thật chặt.
Chu Chúc Tinh hơi mơ hồ, nhưng nghĩ lại thấy Trần Việt đã uống rượu, nói năng có chút bồng bềnh cũng là chuyện thường, nên anh thuận theo mà đáp: “Ừm, anh là đồ ngốc.”
“Ừm… em là quỷ lanh lợi.” Anh suy nghĩ một chút, rồi bổ sung.
Nghe đến nửa câu sau, Trần Việt lại lắc đầu, mặt cọ cọ vào áo sơ mi của anh, khẽ khàng thì thầm: “Không, em cũng là đồ đần.”
Chu Chúc Tinh bật cười, không biết nên nói gì thêm.
Vài giây trôi qua, Trần Việt vẫn không nói gì, Chu Chúc Tinh nhẹ giọng hỏi: “Tâm trạng em không tốt à?”
Trần Việt ngẩng đầu, nghiêng mặt nhìn anh, không trả lời mà lại rút một tay ra, chạm nhẹ vào đầu mũi Chu Chúc Tinh, rồi dùng ngón trỏ vuốt dọc sống mũi anh, bỗng nhiên cười khúc khích: “Giống cầu trượt ấy.”
Chu Chúc Tinh nuốt nước bọt: “Hửm?”
Trần Việt lại chọc nhẹ vào khóe mắt anh bằng ngón tay: “Lông mi cũng dài thật đấy.”
Lần này uống rượu, Trần Việt không biến thành “ông vua mười vạn tại sao” như mọi khi, mà lại thành người thích khen. Chu Chúc Tinh vừa muốn cười, vừa thấy lòng mình mềm nhũn, trong lòng thậm chí nảy ra suy nghĩ: giá như cậu uống say thêm vài lần nữa.
Anh quay mặt lại, khoảng cách giữa hai người lập tức gần hơn, đầu mũi gần như chạm nhau, tạo nên một không khí vô cùng mờ ám.
Trần Việt nhìn anh, chớp mắt hai cái.
Tim Chu Chúc Tinh đập nhanh hơn hai nhịp, giọng khàn khàn nói: “Mi mắt em còn dài hơn.”
Trần Việt không đáp.
Chu Chúc Tinh cũng im lặng.
Không gian bỗng chốc trở nên yên ắng, đầy mâu thuẫn và ám muội.
Đôi mắt Trần Việt thật lạ. Ánh mắt cậu khi nhìn người khác lại dịu dàng đến lạ, ướt át như chú mèo nhỏ ngước lên, chỉ cần một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến người ta mềm lòng, lập tức buông bỏ phòng bị.
Nhưng ánh mắt ấy lại như đang quyến rũ anh. Rõ ràng trong veo, thuần khiết, thế mà Chu Chúc Tinh lại thấy trong đó ẩn một chút mê hoặc mơ hồ.
Anh mím môi, hơi nghiêng đầu, từ từ cúi xuống gần hơn. Khi môi gần chạm nhau, chỉ còn cách nhau một sợi tóc, anh bỗng khựng lại, nhắm mắt như muốn rút lui.
Đúng lúc đó, Trần Việt nắm lấy cổ tay anh, dùng ánh mắt “mang theo sự quyến rũ” ấy nhìn thẳng vào anh: “Chu Chúc Tinh, chúng ta đã kết hôn rồi.”
Chu Chúc Tinh mở to mắt, không hiểu rõ ý nghĩa câu nói, nhưng vẫn khẽ gật đầu: “Ừm.”
“Cho nên…”
Hàng mi Trần Việt khẽ run, thì thầm nốt vế sau: “Anh muốn làm gì em cũng được.”
Dừng một chút, cậu lại thêm vào: “Kể cả hôn.”
Lời vừa dứt, Chu Chúc Tinh đã nghiêng người, khẽ hôn lên môi cậu.
Hai môi chạm nhau, Chu Chúc Tinh nhắm mắt, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng Trần Việt.
Trần Việt cụp mắt, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, cũng khép mi lại, lặng lẽ cảm nhận nụ hôn này.
Thật ra Trần Việt không quá say. Ngay khoảnh khắc ôm lấy Chu Chúc Tinh, cậu gần như đã tỉnh táo. Khi nói câu “muốn làm gì cũng được”, cậu hoàn toàn ý thức được mình đang nói gì.
Rượu, đôi khi là một cái cớ hoàn hảo — Trần Việt không khỏi nghĩ vậy.
Đây là một nụ hôn thật sự, gần như có thể coi là nụ hôn đầu tiên đúng nghĩa giữa hai người.
Không chỉ dừng lại ở chạm môi, Chu Chúc Tinh khẽ hé miệng, mím lấy môi dưới của Trần Việt. Dưới sự dẫn dắt nhẹ nhàng ấy, đôi môi Trần Việt cũng từ từ hé mở.
Chu Chúc Tinh nhân cơ hội, đưa nụ hôn sâu hơn.
Lưỡi anh len lỏi qua kẽ răng, nếm được vị rượu trái cây ngọt dịu trong khoang miệng Trần Việt.
Nhưng điều khiến anh càng k*ch th*ch và say mê hơn cả chính là phản ứng còn non nớt của Trần Việt. Cậu chưa từng hôn ai trước đây, chỉ biết vụng về bắt chước động tác của anh, khẽ khàng đưa lưỡi ra, dè dặt chạm vào lưỡi anh.
Đây là một nụ hôn mang hương vị rượu trái cây.
Chu Chúc Tinh càng hôn, càng cảm thấy như chính mình sắp say mất rồi.
Không biết đã qua bao lâu, Trần Việt mới đặt tay lên vai anh, nhẹ đẩy ra. Cậu ngồi nguyên tại chỗ, hơi thở dồn dập.
Chu Chúc Tinh buông cậu ra, ánh mắt dừng lại trên đôi môi hơi sưng, ánh lên chút ẩm ướt, không kìm được mà nuốt nước bọt một cái.
Anh nghiêng đầu, hắng giọng điều chỉnh hơi thở, trong lòng cũng dâng lên chút th* d*c khó giấu.
Trước đó, Chu Chúc Tinh luôn chiếm thế chủ động, hôn đến mức ép Trần Việt nằm ngả ra chiếc gối tựa trên sofa.
Hồi tưởng lại nụ hôn vừa rồi, Trần Việt mím môi, hai má đỏ ửng. Ngoài xấu hổ, trong lòng cậu còn dâng lên chút tức giận — sao kỹ thuật hôn của Chu Chúc Tinh lại giỏi đến thế?
Nghĩ vậy, cậu nói luôn ra miệng.
Chu Chúc Tinh khẽ cười: “Tự học mà thành?”
Trần Việt quay mặt đi, không muốn nói chuyện với anh nữa.
Thật ra, Chu Chúc Tinh đang nói dối. So với “tự học”, chi bằng nói rằng kỹ năng hôn của anh là nhờ những lần lén hôn Trần Việt ở kiếp trước — giúp anh có chút “kinh nghiệm thực chiến”.
Nhìn dáng vẻ hiện tại của Trần Việt, khóe miệng Chu Chúc Tinh vẫn chưa chịu hạ xuống. Vài giây sau, anh dịu dàng hỏi: “Tối nay chưa ăn gì đúng không?”
Trần Việt ban đầu còn c*n m** d***, định không thèm để ý đến anh, nhưng ý nghĩ ấy chỉ tồn tại chưa đầy vài giây đã tan biến. Cậu khẽ gật đầu.
“Vậy để anh nấu cho em chút gì nhé?” Chu Chúc Tinh vừa nói, vừa định đứng dậy vào bếp.
Chưa kịp đứng, cổ tay đã bị Trần Việt giữ chặt: “Đừng đi, anh làm việc cả ngày rồi. Gọi đồ ăn ngoài đi.”
Chu Chúc Tinh ừ một tiếng: “Nghe em.”
Nói rồi anh ngồi lại, lấy điện thoại ra mở app đặt đồ ăn.
Xem được vài giây, anh chợt thấy có gì đó không ổn, liền rời mắt khỏi màn hình, nhìn thẳng vào mặt Trần Việt: “Em không say?”
“…Cũng hơi.” Trần Việt xoa xoa mặt, cảm giác choáng đầu ban nãy đã giảm đi nhiều.
Chu Chúc Tinh nhìn cậu, lại hỏi: “Em uống rượu gì vậy?”
Trần Việt chớp mắt, chỉ tay ra phía ban công: “Ở ngoài ban công đó. Là chai rượu trái cây anh Tùng Tầm cho em lần trước, em chưa uống. Hôm nay định thử vài ngụm, thật ra cũng không uống nhiều.”
Chu Chúc Tinh nhìn theo tay cậu, gật đầu: “Vậy em muốn ăn gì?”
Sau khi đặt đồ xong, Trần Việt ngả người tựa vào ghế sofa. Chu Chúc Tinh ra ban công, lấy chai rượu còn dở mang vào.
Nồng độ rất thấp — hóa ra là vậy, nên Trần Việt không say nhiều.
Anh đặt chai rượu lên bàn: “Lần sau nếu muốn uống, bảo anh. Anh sẽ pha cho em.”
Nghe đến “pha rượu”, Trần Việt hơi nhướn mày, lần đầu tiên cậu biết Chu Chúc Tinh biết pha: “Abg biết pha rượu nữa à?”
Chu Chúc Tinh gật đầu: “Hè năm đó, sau khi thi đại học xong, anh đi du lịch nước ngoài với Giang Hữu Chi và vài người bạn. Đến Đức, họ thích lang thang các quán bar, còn anh thì không thích.”
“Ở đó quen một người Hoa, anh ấy dạy anh pha cocktail, nên anh học được chút ít.”
“Về nước cũng từng pha thử.” Chu Chúc Tinh nheo mắt: “Nhà ở khu Bắc thành phố vẫn còn rượu. Nếu em muốn, lần sau anh pha loại nhẹ thôi.”
Chu Chúc Tinh vốn không mê rượu, nhưng anh không thể phủ nhận — rượu có thể giúp người ta tạm quên nỗi buồn.
Nhưng từ khi quen Trần Việt, anh cảm thấy, chỉ cần được nhìn thấy cậu, hiệu quả còn hơn cả rượu.
Vì biết tửu lượng Trần Việt kém, nên khi thiết kế căn nhà này, Chu Chúc Tinh không làm hầm rượu, mà thay vào đó là một phòng thay đồ rộng rãi.
Hết chương 34