Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 37: Yêu là phải nói ra
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Việt trở mình, tìm một tư thế thoải mái, cằm gối lên đầu con búp bê thú cưng rồi tiếp tục gõ tin nhắn.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Thích một người, rốt cuộc là cảm giác như thế nào?
Một phút sau, điện thoại mới báo tin.
MoonBaby: Thích một người… chắc là kiểu muốn lúc nào cũng được gặp, muốn đặt tất cả điều tốt đẹp nhất trước mắt họ. Nếu họ muốn sao trên trời, mình cũng sẽ cố gắng hái cho được.
MoonBaby: Nhưng nghe có vẻ sáo rỗng nhỉ? Thích một người là vừa muốn họ biết, lại vừa sợ họ biết. Vì thích nên sẵn sàng nhìn họ bước đi, âm thầm dọn đường phía sau.
Trần Việt mím môi.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Nếu thích một người, bạn có muốn họ biết không?
MoonBaby: Có lẽ là có.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Nếu có người thích bạn, nhưng chẳng dám nói, đến mức bạn hoàn toàn không hay biết. Cho đến một ngày, bỗng nhiên phát hiện ra… thì ra họ đã yêu mình sâu sắc vậy. Nhưng… thích một người, thật sự có thể không cần đáp lại sao?
MoonBaby: Có lẽ vì họ sợ.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Sợ?
MoonBaby: Không phải ai cũng đủ can đảm để yêu. Người lặng lẽ thích bạn sau lưng… rất có thể chỉ là một kẻ hèn nhát.
Kẻ hèn nhát?
Trần Việt bật cười. Một tổng giám đốc cao ngạo, được cả ngàn người ngưỡng mộ, cũng có thể là kẻ hèn nhát sao?
Chưa kịp trả lời, tin mới lại đến.
MoonBaby: Thế còn bạn? Bạn nghĩ gì về người ấy?
Trần Việt sững người.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Tôi cũng không biết nữa.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Trong lòng tôi rất rối.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Anh ấy là người rất tốt.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Thực ra tôi cũng không chắc anh ấy có thật sự thích mình không. Dù anh ấy rất tốt với tôi, làm nhiều việc thầm lặng tôi chẳng hay biết, nhưng tôi lại thấy… tất cả đều không chân thật.
MoonBaby: Không chân thật? Vì sao?
Trần Việt thở dài, gõ đi xóa lại vài lần, cuối cùng gửi đi:
Nhĩ Đông Mộc Việt: Có lẽ vì từ nhỏ, tôi đã được dạy yêu thương một cách khác. Ba tôi từng nói, nếu gặp người mình thích, phải nói ra. Mỗi ngày, ba đều nói yêu mẹ, và nói yêu tôi. Nên tôi luôn nghĩ, thích ai đó là phải nói thành lời. Nếu không nói, làm sao người ta biết?
Nhĩ Đông Mộc Việt: Nhưng anh ấy thì lại không nói. Cứ lạnh lùng với tôi. Một mặt thì lạnh nhạt, mặt khác lại chu đáo đến lạ. Bạn nói xem, có kỳ lạ không?
Vài giây sau, MoonBaby mới trả lời.
MoonBaby: Ừm, rất kỳ lạ. Vậy bạn mong anh ấy sẽ làm gì?
Nhĩ Đông Mộc Việt: Thực ra tôi cũng chẳng mong anh ấy làm gì cả. Anh ấy làm gì là việc của anh ấy.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Tôi chỉ mong… sẽ có một cái kết tốt đẹp thôi.
Trần Việt nghĩ, cậu chỉ không muốn Chu Chúc Tinh sống lại một đời, mà cuối cùng vẫn rơi vào kết cục đau khổ.
Chưa đợi MoonBaby hồi âm, cậu lại gửi thêm một tin:
Nhĩ Đông Mộc Việt: Thực ra tôi cũng đã biết mình nên làm gì rồi. Chỉ là đột nhiên muốn tìm người nói chuyện, có vài điều giữ mãi trong lòng thấy ngột ngạt. Cảm ơn bạn vì đã lắng nghe những chuyện vớ vẩn này.
Nhĩ Đông Mộc Việt: Đã hơn mười một giờ rồi, bạn ngủ sớm đi. Chúc bạn mơ đẹp.
Lần này, MoonBaby trả lời rất nhanh.
MoonBaby: Ừm, ngủ ngon.
MoonBaby: Hy vọng đó sẽ là một cái kết tốt đẹp.
Gửi xong tin, Chu Chúc Tinh khẽ nhắm mắt, rồi lại mở điện thoại, đọc lại đoạn trò chuyện giữa hai người.
Không ngoài dự đoán – tối nay Trần Việt uống rượu, chắc chắn là vì chuyện này.
Không phải anh tự luyến. Nhưng những lời cậu nói quá cụ thể: vừa tốt vừa tệ, rõ ràng là đang nói về anh.
Nhưng cái “bỗng nhiên phát hiện” mà cậu ấy nhắc đến… rốt cuộc là sao? Chu Chúc Tinh cố nhớ lại hôm nay, rồi nghĩ đến chuyện Trần Việt đến tiệm hoa.
Hình như từ lúc rời tiệm hoa, tâm trạng cậu đã thay đổi.
Anh nhìn lên trần nhà, quyết định ngày mai sẽ ghé dì Liễu hỏi thử.
Xử lý xong chuyện này, nhưng vẫn còn một điều chưa thấu.
Sao tình yêu của anh lại khiến Trần Việt cảm thấy… không chân thật?
Trằn trọc mãi, Chu Chúc Tinh cuối cùng mở khung chat với Giang Hữu Chi.
Z: Yêu mà khiến người ta thấy không chân thật là sao?
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Ồ, tổng giám đốc Chu cũng bắt đầu làm văn học đau khổ rồi à?
Z: Thưởng Tết?
Giang Hữu Chi lập tức thu hồi tin nhắn.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Sao tự nhiên hỏi vậy? Có liên quan đến người ấy của cậu không?
Z: Ừ.
Chu Chúc Tinh tóm tắt chuyện dùng tài khoản MoonBaby trò chuyện với Trần Việt trên Weibo.
Giang Hữu Chi nhìn xong, không nhịn được lắc đầu, đến mức… cạn lời.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Cậu đúng là tên b**n th** thật.
Z: …
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Thôi, không nói nữa.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Cái gọi là “yêu không chân thật”… chắc là do cậu thể hiện quá mờ nhạt. Khiến cậu ấy cảm thấy cậu có thể rút lui bất cứ lúc nào.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Xem ra Tiểu Việt nhà ta hơi thiếu cảm giác an toàn.
Chu Chúc Tinh nhíu mày, khiêm tốn hỏi tiếp.
Z: Thiếu cảm giác an toàn?
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Đúng vậy. Cậu phải khiến cậu ấy cảm nhận rõ tình cảm của cậu, Chu Chúc Tinh à.
Giang Hữu Chi thở dài, kiên nhẫn giảng giải cho người bạn thân – một kẻ ngớ ngẩn trong tình yêu.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Cậu thầm yêu cậu ấy bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có được tờ giấy kết hôn. Lẽ nào cứ mơ hồ sống tiếp như vậy sao? Cậu phải hiểu, yêu là phải nói ra. Dù cậu làm bao nhiêu việc, nếu không mở miệng, làm sao người ta biết?
Người Trung Quốc vốn sống nội tâm. Chữ “yêu”, nói ra khó vô cùng. Tình cảm chôn sâu nơi đáy mắt, phải đọc trăm lần mới thấu.
Một đời người, vừa dài lại vừa ngắn.
Bao nhiêu người vì giấu tình yêu mà đánh mất chân tình, bao nhiêu người vì rụt rè tuổi trẻ mà nuối tiếc cả đời.
Giang Hữu Chi vốn ghét mấy chuyện lòng vòng. Trước kia, khi Chu Chúc Tinh uống say rồi thì thầm: “Hình như tôi thích một người rồi” – anh đã thấy mừng thay cho bạn.
Quen Chu Chúc Tinh bao nhiêu năm, anh hiểu rõ tính cách cậu ấy. Gặp được người mình thích thật sự không dễ. Anh từng khuyên Chu Chúc Tinh: “Cứ cố hái mặt trăng kia.”
Nhưng Chu Chúc Tinh lại là kiểu người cố chấp đến mức cứng đầu. Thầm yêu bao năm trời, chẳng dám nói một lời. Âm thầm tặng hoa, lặng lẽ dọn đường, theo dõi mọi tài khoản mạng xã hội của người ấy… mà lại không dám thốt lên một tiếng “yêu”.
Tình yêu có thể khiến kẻ kiêu ngạo nhất cũng trở nên rụt rè. Trong tình yêu không thiếu người dũng cảm, nhưng kẻ nhát gan thì luôn nhiều hơn.
Chu Chúc Tinh cũng là một trong số đó.
Sau này, có lần Chu Chúc Tinh mời anh đi uống rượu, uống đến cuối cùng thì nói: “Tôi định sẽ kết hôn với em ấy.”
Anh dùng một bản hợp đồng để buộc Trần Việt ở lại bên mình. Giang Hữu Chi không rõ cách làm đó đúng hay sai.
Nhưng giờ đây, nhìn những dòng tin nhắn trong khung chat – Chu Chúc Tinh khiêm tốn xin lời khuyên – Giang Hữu Chi cảm thấy, cuộc hôn nhân này, có lẽ… là một chuyện tốt.
Vì Chu Chúc Tinh cuối cùng cũng đã hiểu:
Yêu, phải được nói thành lời.
Hết chương 37