Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 4: Lời Hứa Trong Khoảnh Khắc
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc gặp lại Chu Chúc Tinh, Trần Việt như cảm thấy giữa họ đã cách nhau cả một kiếp người.
Chu Chúc Tinh của ba năm trước vẫn còn chút non nớt so với kiếp trước, nhưng từng cử chỉ, ánh mắt đều toát lên vẻ chín chắn, trưởng thành. Không ít người bị cuốn hút bởi gương mặt anh, cũng có nhiều kẻ e ngại vì tính cách lạnh lùng, khó gần.
Thế nhưng giờ đây, Trần Việt lại thấy Chu Chúc Tinh chẳng đáng sợ như mình từng nghĩ. Có lẽ, chính ba năm hôn nhân đã khiến cậu nhìn anh bằng một con mắt khác.
“Tôi đến đón em về nhà.” Chu Chúc Tinh lên tiếng.
Trần Việt chớp mắt, hoàn hồn, ậm ừ một tiếng rồi theo phản xạ bước theo. Suýt nữa cậu quên mất Tưởng Tùng Tầm vẫn đang đứng bên cạnh. Nhìn thấy ánh mắt hờn dỗi của bạn, cậu gãi mũi, vội giới thiệu: “Đây là bạn tôi, Tưởng Tùng Tầm, cũng là ông chủ quán bar này.”
Tưởng Tùng Tầm lập tức đứng thẳng, nở nụ cười thân thiện: “Hi! Chào tổng giám đốc Chu, gọi tôi là Tùng Tầm là được.”
Chu Chúc Tinh lúc này mới dời ánh mắt khỏi Trần Việt, khẽ gật đầu, giọng lạnh nhạt: “Xin chào, tôi là Chu Chúc Tinh.”
Sau vài lời xã giao ngắn gọn, Tưởng Tùng Tầm không níu chân họ lâu, chúc hai người tân hôn hạnh phúc rồi tiễn ra xe. Nhìn chiếc Bugatti khuất dần sau cánh cửa quán bar, anh lập tức rút điện thoại, ngón tay lia nhanh trên màn hình.
Tưởng: Thế này mà bảo kín đáo?
Tưởng: Đi đón người mà lái xe bảy chục triệu, bảo ai tin được là kín đáo?
Tưởng: Nhưng công nhận, nhìn anh ta cũng có duyên thật. Không lạnh lùng xa cách như đồn, chỉ là ít nói. Tin trên tường tỏ tình hình như sai hết trơn.
Trần Việt vừa ngồi vào ghế phụ, xe chưa đi được hai cây số, điện thoại đã liên tục rung lên vì tin nhắn của Tưởng Tùng Tầm.
Cậu mở khung chat, đọc từng dòng một, bật cười thành tiếng. Trong xe yên lặng, tiếng cười vang rõ. Chu Chúc Tinh liếc sang, tay siết chặt vô lăng mà không hay.
Trần Việt không để ý, chỉ mải đọc tiếp.
Y: Tường tỏ tình gì cơ?
Y: “Xa cách ngạo mạn” – đang nói Chu Chúc Tine hả?
Gửi đi, trong lòng cậu vẫn còn chất chứa bao thắc mắc. Sáng nay đi đăng ký kết hôn, rõ ràng Chu Chúc Tinh không lái chiếc xe này, phải chăng cậu nhớ nhầm? Hay tại sao anh đã đến lâu mà lại chỉ đứng đợi ngoài cửa, không vào tìm?
Suy nghĩ ba giây, cậu vẫn hỏi: “Anh đến sớm rồi mà sao không vào tìm em, lại đứng đợi ngoài đó lâu vậy?”
Nói xong, cậu nghiêng người, quay sang nhìn Chu Chúc Tinh. Đôi mắt long lanh như hai viên ngọc, ánh lên vẻ tò mò, hệt như chú mèo con ngước nhìn.
Đèn đỏ, xe dừng. Chu Chúc Tinh quay đầu – và sững lại trước ánh mắt ấy.
Anh vội dời đi, tim đập mạnh, những ngón tay trong bóng tối co lại thành nắm, cố giữ bình tĩnh: “Tôi sợ em bận. Chờ thêm chút cũng không sao.”
“Ồ…” Trần Việt gật nhẹ, dường như đã tin. Nhân lúc đèn đỏ chưa tắt, cậu lại nghiêng người gần hơn, khẽ nói: “Lần sau anh đến đón em thì vào trong luôn nhé. Ngoài trời lạnh, đứng lâu dễ cảm.”
Một lúc sau, Chu Chúc Tinh “ừ” nhẹ, rồi gằn thêm: “Tôi biết rồi.”
Trần Việt gật đầu, định rút về, nhưng như chợt nhớ ra điều gì, lại tiến sát thêm – gần đến mức gần như chạm vào ngực anh. Chỉ vài giây sau, cậu mới trở lại, vừa kịp lúc đèn xanh bật lên.
Yết hầu Chu Chúc Tinh khẽ động, khoảnh khắc Trần Việt lùi lại, lòng anh bỗng trào dâng một cảm giác trống vắng mơ hồ.
Nhưng gương mặt anh vẫn lạnh như thường.
Xe vừa lăn bánh, Trần Việt bỗng nói: “Tim anh đập nhanh quá.”
Chu Chúc Tinh khựng lại: “Chắc do lạnh.”
Tim đập nhanh liên quan gì đến lạnh? Trần Việt nghĩ một chút, rồi vẫn gật đầu như tin thật.
Giờ tan tầm, đoạn cầu phía trước tắc nghẽn nghiêm trọng.
Nhìn dòng xe nối đuôi nhau, Trần Việt bất giác nhớ về tai nạn năm xưa.
Hình ảnh chiếc xe vỡ nát, người đàn ông nằm đó, máu me đầm đìa… tim cậu thắt lại. Cậu hít sâu, nhắm mắt.
“Say xe à?” Chu Chúc Tinh hỏi, ánh mắt lén liếc sang cậu.
Trần Việt mở mắt, bắt gặp ánh nhìn ấy – không biết có phải ảo giác không, nhưng cậu thấy trong đôi mắt lạnh lùng kia thoáng chút lo lắng.
Cậu mỉm cười, lắc đầu: “Chỉ hơi mệt thôi.”
“Ừm.” Chu Chúc Tinh đáp, ngập ngừng rồi nói: “Nghe nhạc đi, có lẽ sẽ dễ chịu hơn.”
Trần Việt gật đầu, mắt cong như trăng non: “Vậy phiền anh nhé, Chu… đàn anh.”
Ngón tay Chu Chúc Tinh run nhẹ, nhấn nhầm nút, âm lượng bỗng vang lên cực đại.
“Xin lỗi, nhấn nhầm.” Giọng anh vẫn bình thản, nhưng Trần Việt nhận ra vành tai anh đỏ bừng.
Có lẽ do máy sưởi trong xe bật quá to.
Ánh mắt cậu lướt qua tai anh, rồi nhắm lại, lặng lẽ lắng nghe.
Một bản ballad nhẹ nhàng vang lên.
“Một bức ảnh, nửa lời chia tay,
Ký ức bị bụi phủ kín,
Dùng nước mắt để nhớ lại em một lần nữa
Bản tình ca dang dở, lời thề bị lãng quên…”
Giọng ca sĩ nữ mềm như tơ, quấn vào tai, nhưng lại khiến lòng Trần Việt thêm nặng trĩu.
Phía trước vẫn tắc cứng. Trần Việt mở mắt, tìm ngay bài hát trên điện thoại, thêm vào danh sách phát. Sau đó, cậu ngước lên nhìn bóng mình trong kính xe, khẽ hỏi: “Anh nghĩ xem, nếu một người trong khoảnh khắc sinh tử vẫn liều mình bảo vệ người khác, thì vì điều gì?”
Chu Chúc Tinh liếc cậu một cái: “Chắc là vì đối phương rất quan trọng.”
“Quan trọng đến mức nào?”
“Người yêu… hoặc người thân.”
Trần Việt quay sang, hai người nhìn nhau – nhưng chẳng ai đọc được trong mắt người kia điều gì.
Cậu luôn tự nhận mình không đa cảm, cũng chẳng thích vòng vo. Những sai lầm kiếp trước, cậu không muốn lặp lại.
Vì vậy, có một chuyện, nhất định phải làm rõ.
“Anh có người mình thích chưa?” Cậu nhìn thẳng vào Chu Chúc Tinh, không bỏ sót một biểu cảm nào.
“……”
“Bíp—” Tiếng còi xe vang lên phía sau. Hai người mới nhận ra xe phía trước đã đi xa.
Chu Chúc Tinh dời mắt, nổ máy tiếp tục lái. Những ngón tay anh, trong bóng tối, siết chặt vô lăng hơn bình thường.
Khi Trần Việt tưởng anh sẽ không trả lời, thì giọng anh vang lên: “Trong hôn nhân, điều quan trọng thứ hai là sự chung thủy. Tôi sẽ không có bất kỳ vướng mắc tình cảm nào với người thứ ba, ngoài em.”
“Không có ánh trăng sáng nào cả sao?”
“…Không có.”
Giọng Chu Chúc Tinh nghiêm túc đến lạ. Trần Việt nghiêng đầu, ngắm gương mặt góc cạnh ấy, thấy không chỉ tai mà cả mặt anh cũng ửng đỏ.
Cậu nhướn mày, khóe môi cong nhẹ thành nụ cười, khẽ “ồ” một tiếng.
Tâm trạng bỗng dưng sáng hơn.
“Aiz, thế điều quan trọng nhất trong hôn nhân là gì?”
Câu hỏi ấy, Chu Chúc Tinh không trả lời.
Hết chương 4