Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 44: Điểm danh
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nói chuyện thêm một lúc nữa với Đường Mịch, Trần Việt nhận được tin nhắn của Tưởng Tùng Tầm.
Tưởng: Anh sắp đến rồi.
Tưởng: Dám tắt máy của anh, cậu giỏi lắm!
Trần Việt thong thả đáp lại một câu “Nhanh chân lên.”, lòng không khỏi bồi hồi khi nghe thấy tiếng trò chuyện ríu rít của Đường Mịch và Huyên Huyên.
Tuần sau, vào thứ tư, Chu Chúc Tinh sẽ đến xem triển lãm, nhưng tối hôm đó lại không có tiệc giao lưu. Thế mà tối ấy anh lại say rượu, không biết vì chuyện gì?
Trần Việt nảy ra một giả thuyết táo bạo trong đầu, manh mối có thể nằm ngay ở chính bản thân mình.
Thực ra, cậu chẳng hề thích cảm giác phải quanh co như thế này. Nếu có thể, Trần Việt chỉ muốn túm cổ áo Chu Chúc Tinh mà hỏi thẳng: “Có phải anh thích em không?”
Nhưng cậu lại sợ, nếu nói ra rồi, câu trả lời lại không như mình mong muốn.
Muốn bắt cá lớn, phải thả mồi dài. Trần Việt xoay chiếc điện thoại trong tay, nhớ đến những bài mình tìm hiểu mấy hôm nay: “108 chiêu thả thính đỉnh cao”, “Dạy bạn cách khiến người khác theo đuổi bạn trong 10 phút”, hay “Làm sao để làm chủ trong tình yêu”, cảm thấy mình cũng gần như nắm được tinh túy rồi.
Đêm đó trò chuyện với MoonBaby, trong đầu Trần Việt đã vạch ra được một kế hoạch sơ bộ. Chỉ là ở chuyện tình cảm, cậu đúng là tờ giấy trắng, mấy chiêu thả thính này đều phải học dần trên mạng.
Nhưng Trần Việt có vẻ ngoài ưa nhìn, lại có tố chất, nên trong lĩnh vực này cũng xem như là học sinh giỏi.
Cánh cửa Tầm Mịch bị đẩy ra, Tưởng Tùng Tầm khoác áo gió bước vào, người đầy bụi đường mệt mỏi. Tối nay anh để tóc vuốt ngược, mặc nguyên đồ đi thẳng từ hội nghị đến, chưa kịp thay quần áo. Vừa vào quán đã cầm điện thoại nhìn quanh.
Ngay khi ánh mắt anh bắt gặp Trần Việt, Trần Việt giơ tay vẫy vẫy. Tưởng Tùng Tầm lập tức giơ ngón trỏ chỉ vào cậu từ xa, rồi bước về phía đó.
Thấy động tác của Trần Việt, Đường Mịch cũng quay đầu nhìn. Đúng lúc Tưởng Tùng Tầm sải bước tới, ánh mắt hai người vô tình gặp nhau.
Trần Việt chống cằm, đứng một bên quan sát phản ứng của hai người.
Tưởng Tùng Tầm trông như đứng hình, suýt nữa bước hụt chân, ánh mắt dán chặt vào Đường Mịch, đến mức quên mất Trần Việt đang ở ngay bên cạnh.
Đường Mịch cũng vô cùng ngạc nhiên khi thấy Tưởng Tùng Tầm. Đến khi anh đứng ngay trước mặt cô, cô chớp mắt một cái rồi mới lên tiếng: “Anh là… Tưởng Tùng Tầm?”
Thấy bộ dạng không giữ được vẻ nghiêm túc của Tưởng Tùng Tầm, trên mặt Trần Việt cũng nở một nụ cười.
“Đúng rồi, lâu lắm không gặp.” Tưởng Tùng Tầm xoa xoa tay, biểu cảm có phần căng thẳng “Em đến uống rượu với bạn à?”
Biểu cảm ngượng ngùng, ngây ngô kia suýt khiến Trần Việt tưởng rằng trước mặt mình là một nhân cách khác của Tưởng Tùng Tầm.
Đường Mịch gật đầu: “Ừm, thật sự rất lâu không gặp rồi.”
Cô dừng một giây, rồi nhìn sang Trần Việt hỏi: “Hai người quen nhau à?”
Trần Việt khoác một tay lên vai Tưởng Tùng Tầm, cười gật đầu: “Chúng tôi học cùng đại học. Anh ấy là chủ quán bar này đấy.”
“Thế hai người cũng quen nhau à?” Trần Việt nhướng mày, hỏi với vẻ biết rõ mà vẫn cố hỏi.
“Ừm, hồi cấp hai học cùng lớp, cấp ba cũng học cùng trường, chỉ là sau đó tôi chuyển trường.” Đường Mịch nhìn Tưởng Tùng Tầm, nói “Chắc phải mấy năm rồi không gặp nhỉ.”
Trần Việt vỗ vỗ lưng Tưởng Tùng Tầm, nói: “Cũng muộn rồi, tôi còn chút việc. Để anh Tầm ngồi lại nói chuyện với hai người nhé, tôi không làm phiền hai người ôn chuyện cũ nữa.”
Nói xong, cậu lại vỗ lưng Tưởng Tùng Tầm thêm lần nữa, đưa cho anh một ánh mắt đầy ẩn ý. Nhưng tên này bây giờ tâm trí đều dồn hết vào Đường Mịch rồi, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm để ý đến Trần Việt.
Đồ trọng sắc khinh bạn! Trần Việt thầm mắng trong lòng.
**
Trần Việt ở lại Tầm Mịch chưa đến một tiếng, lúc này cũng không muốn về nhà sớm nên lững thững đi dọc vỉa hè. Tuyết trên đường vẫn chưa tan hết, có đoạn đã đóng băng, Trần Việt cẩn thận bước đi, tạm thời thưởng thức chút niềm vui “trượt băng”.
Cậu lục lọi túi áo tìm tai nghe, mở ứng dụng âm nhạc và chọn phát ngẫu nhiên một bài. Sau đó gửi cho Chu Chúc Tinh một tin nhắn thoại: “Bao giờ anh về đấy? Đường toàn băng, lái xe phải cẩn thận đấy nhé.”
Gửi xong, Trần Việt cũng không vội chờ trả lời, chỉ yên lặng nghe nhạc không lời qua tai nghe, cúi đầu nhìn tuyết dưới chân, bước một bước để lại một dấu chân.
Đi được vài phút, nhạc trong tai dừng lại. Trần Việt lấy điện thoại ra xem, là Chu Chúc Tinh gọi video.
Cậu nhanh chóng chỉnh lại tóc, rồi bấm nút nhận cuộc gọi.
Trên màn hình hiện lên khuôn mặt đang cau mày của Chu Chúc Tinh, quay từ một góc khá oái oăm, bên cạnh còn chen vào nửa mặt của Giang Hữu Chi.
Thấy cuộc gọi được kết nối, Giang Hữu Chi ở đầu dây bên kia lập tức lên tiếng: “Hello nha, Tiểu Việt Việt!”
Ngay sau đó, Giang Hữu Chi quay sang Chu Chúc Tinh nói: “Thấy chưa, tôi bảo rồi mà, cậu ấy nhất định sẽ bắt máy.”
Chu Chúc Tinh không có biểu cảm gì, chỉ hơi chỉnh lại góc máy điện thoại, liếc nhìn Giang Hữu Chi rồi hỏi: “Lúc nãy tôi thấy trước cửa có một đứa trẻ ngồi xổm, là đứa nhỏ mà chú Giang bảo cậu trông giùm à?”
Nghe vậy, người nhíu mày lại lại là Giang Hữu Chi: “Chậc, thằng nhóc đó, rõ ràng tôi dặn nó chờ tôi rồi mà.”
“Không ra xem thử à?”
“Cậu cứ nói chuyện đi, để tôi ra xem.” Nói xong, Giang Hữu Chi cười cười vẫy tay với Trần Việt, rồi chạy đi luôn.
Sau khi đuổi Giang Hữu Chi đi, Chu Chúc Tinh lùi vào trong biệt thự một chút, nhìn rõ hơn khuôn mặt Trần Việt trên màn hình: “Em đang ở ngoài à?”
Trần Việt gật đầu, giơ điện thoại lia một vòng xung quanh: “Vừa ra khỏi Tầm Mịch, đang định đi tàu điện ngầm về nhà.”
“Sao không gọi xe?” Chu Chúc Tinh nhìn chằm chằm vào màn hình, không chớp mắt.
“Không muốn gọi, muốn đi bộ ngoài đường một lúc.” Trần Việt mỉm cười “Còn anh thì sao?”
Chu Chúc Tinh liếc nhìn biệt thự phía sau: “Trong nhà ngột ngạt quá, nên ra ngoài hóng gió với Giang Hữu Chi.”
“Ồ…” Một cơn gió lạnh thổi qua, Trần Việt co rụt cổ lại, nhìn vào màn hình, ánh mắt rơi vào gương mặt của Chu Chúc Tinh, bất chợt cậu nghiêng đầu lại gần màn hình, như thể đang ngửi mùi hương trên người đối phương, sau đó lại bất ngờ lùi ra sau “Thế anh có uống rượu không?”
“Có uống một chút, không nhiều.” Chu Chúc Tinh đáp.
Trần Việt gật đầu, mấy giây sau mở miệng, giọng điệu mang theo chút kiêu ngạo mà chính cậu cũng không nhận ra: “Hôm nay em đã làm một chuyện lớn.”
Chu Chúc Tinh lập tức dựng tai lên, thuận theo lời mà hỏi tiếp: “Hửm? Chuyện gì lớn?”
“Liên quan đến chuyện tình cảm của anh Tầm.” Trần Việt nhướng mày, ánh mắt như một con mèo nhỏ vừa được cho ăn cá khô “Giúp anh ấy bớt đi vài đường vòng, rút ngắn khoảng cách đến hạnh phúc.”
Chuyện giữa Đường Mịch và Tưởng Tùng Tầm, Chu Chúc Tinh cũng biết chút ít. Nghe Trần Việt nhắc đến, anh liền hiểu ngay: “Vậy thì đúng là rất giỏi rồi.”
Trần Việt bật cười khẽ khẽ, sau đó ánh mắt sáng rực nhìn vào màn hình, nhìn Chu Chúc Tinh: “Em có giỏi không?”
“Ừm, cực kỳ giỏi.” Chu Chúc Tinh đáp bằng giọng dỗ trẻ con, ánh mắt chứa đầy sự dịu dàng, gần như tràn ra khỏi màn hình.
Giọng điệu như đang dỗ dành khiến tâm trạng Trần Việt cũng phơi phới hẳn lên. Cậu liếc nhìn con đường phía trước, rồi lại quay đầu nhìn màn hình: “Em sắp tới ga tàu rồi, không nói chuyện nữa nhé.”
“Ừm.”
Chu Chúc Tinh đáp, nhưng lại không cúp cuộc gọi.
Đúng lúc đèn xanh còn khoảng hơn 10 giây, Trần Việt cầm điện thoại chạy nhanh qua đường, chậm bước lại thì phát hiện Chu Chúc Tinh vẫn chưa ngắt cuộc gọi, bèn cười hỏi: “Sao anh chưa cúp máy vậy?”
Chu Chúc Tinh cũng bật cười: “Quên mất.”
Quên cái gì chứ, toàn là cái cớ thôi.
Không biết có phải vì chạy bộ hay vì lý do nào khác, tim Trần Việt đập hơi nhanh.