Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 57: Hẹn Hò Mùa Đông
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào ngày Giáng Sinh, Chu Chúc Tinh cho nhân viên cả tập đoàn được nghỉ sớm và bản thân cũng kết thúc công việc sớm hơn thường lệ.
“Dù nói không thích lễ Tây, nhưng được về sớm thì vẫn sướng quá đi,” trợ lý kéo tay Đường Mịch, thở dài đầy thỏa mãn. “Dạo này tâm trạng Tổng giám đốc Chu tốt lắm, cũng không bắt tụi mình tăng ca nữa.”
Đường Mịch khẽ cười, gật đầu đồng tình: “Ừ, đúng vậy.”
Trong lòng cô thầm nghĩ, chắc là vì Tổng giám đốc Chu cũng muốn về sớm để đi hẹn hò.
“Này, chị Mịch, tối nay chị có đi chơi không?” trợ lý tò mò hỏi.
Đường Mịch gật đầu, chẳng giấu diếm chút nào.
“Hả? Là với người đang mập mờ ấy hả?” ánh mắt trợ lý sáng rực lên vì háo hức.
Nghĩ đến vẻ mặt đỏ bừng của Tưởng Tùng Tầm khi rụt rè hỏi cô có muốn cùng đón Giáng Sinh không, khóe môi Đường Mịch lại cong lên thêm chút nữa: “Ừm… coi như vậy đi.”
**
Khi Chu Chúc Tinh về đến nhà, Trần Việt đang nằm dài trên ghế sofa xem video ngắn, còn Trần Phạn Phạn thì ngồi cạnh đó mải mê nghịch đuôi mình.
Nghe tiếng cửa mở, cả hai cùng quay đầu nhìn về phía cửa. Một lớn một nhỏ, đôi mắt sáng rỡ dõi theo Chu Chúc Tinh. Trần Việt bật dậy khỏi ghế, Trần Phạn Phạn cũng buông đuôi xuống, cả hai cùng bước về phía anh.
“Hôm nay về sớm thế,” Trần Việt đi đến trước mặt Chu Chúc Tinh, cảm nhận được hơi lạnh bám trên người anh.
Chu Chúc Tinh cởi áo khoác ra, nhẹ nhàng đáp: “Ừ, chẳng phải đã nói rồi sao, cùng nhau đi…”
“Hẹn hò!” Trần Việt nhanh nhảu tiếp lời.
Chu Chúc Tinh khẽ nghẹn một chút, rồi mỉm cười: “Ừm, hẹn hò.”
Từ sau lần về nhà bố mẹ Trần, Trần Việt ngày càng muốn ở gần Chu Chúc Tinh hơn. Giọng nói của cậu khi trò chuyện cũng vô thức mang theo chút nũng nịu, đáng yêu lạ thường.
“Ăn trước đi,” Chu Chúc Tinh nói. “Ăn kem lúc đói không tốt cho dạ dày.”
Trần Việt gật đầu: “Ừ, được. Hay mình đi ăn pizza? Tiệm pizza thủ công gần quán Tầm Mịch đó, ngon tuyệt. Có một thời gian, mỗi lần em đến quán là lại rủ anh Tầm đi ăn. Giờ cuối cùng cũng có dịp dẫn anh đi rồi.”
Chu Chúc Tinh gật đầu, lòng như có gì nhẹ chạm vào. Anh khẽ nói: “Được.”
Sau khi nhận được câu trả lời, Trần Việt chạy lên lầu thay đồ. Chu Chúc Tinh cũng về phòng mình đổi sang bộ khác.
Trần Việt chọn một chiếc áo khoác trắng, quàng thêm chiếc khăn trắng. Chiếc khăn này do Diệp Dư Xu mới đan tặng cậu không lâu, ngoài ra còn có một chiếc màu đen nữa.
Cậu quàng chiếc khăn trắng lên cổ, rồi cầm chiếc màu đen gõ cửa phòng Chu Chúc Tinh: “Chu Chúc Tinh, anh có muốn đeo không? Mẹ đan đấy, cái này em mới giặt, chưa dùng lần nào.”
Nhìn chiếc khăn đen trong tay Trần Việt, ánh mắt Chu Chúc Tinh khẽ rung động. Anh nhận lấy, nhẹ nhàng nói: “Ừm, lát nữa anh sẽ đeo. Để anh giữ trước.”
Sau khi Trần Việt đi khuất, Chu Chúc Tinh đóng cửa phòng, nhìn chiếc khăn trong tay, rồi khẽ đưa lên mũi ngửi.
Mùi hương quen thuộc của Trần Việt.
Một lúc sau, Chu Chúc Tinh đeo chiếc khăn đen vẫn còn vương mùi hương đó, bước xuống lầu. Trần Việt đang đứng một tay cầm áo khoác, một tay xoa đầu Trần Phạn Phạn, thì thầm dặn dò: “Cục cưng ngoan nào, ba lớn với ba hai đi hẹn hò rồi, con ở nhà phải nghe lời nhé, không được phá nhà, không được đập ly, nghe chưa? Về ba mua cho con thanh pate mèo yêu thích nhất. Phạn Phạn là chú mèo đáng yêu nhất thế giới, đúng không nào?”
Vừa thấy Chu Chúc Tinh xuống, Trần Việt lập tức đứng thẳng, cười tít mắt: “Giờ đi được chưa?”
Trước đó, Phạn Phạn còn đang mê mệt với cái đầu được xoa, bỗng dưng bị ngưng giữa chừng, ngơ ngác nhìn ba lớn. Nhưng ánh mắt ba lớn giờ đã hoàn toàn dán chặt vào ba hai.
Phạn Phạn lặng lẽ bỏ đi.
Tiếc là hai người lớn chẳng ai để ý, bởi họ chỉ còn thấy nhau trong mắt mình.
Nhìn chiếc khăn quàng lỏng lẻo trên cổ Trần Việt, Chu Chúc Tinh nhíu mày: “Sao quàng không chỉnh tề thế?”
“Anh giúp em chỉnh đi,” Trần Việt bước tới, tiến gần hơn.
Chu Chúc Tinh khẽ cười, dịu dàng chỉnh lại chiếc khăn cho cậu, vuốt cho ngay ngắn.
Hai người vai kề vai bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, Trần Việt đã rùng mình vì gió lạnh, vội nắm lấy tay Chu Chúc Tinh: “Lạnh quá…”
Chu Chúc Tinh đổi cách nắm tay, đan mười ngón tay vào nhau rồi kéo cả bàn tay Trần Việt nhét vào túi áo mình: “Cho vào túi ấm một chút.”
Trần Việt nghiêng đầu nhìn anh, bật cười, gật đầu lia lịa.
Hai người đến tiệm pizza mà Trần Việt khen ngon. Quả thật, pizza thơm ngon đến mức cả Chu Chúc Tinh – người vốn chẳng mấy hứng thú với đồ ăn phương Tây – cũng ăn liền vài miếng.
“Aiz, anh Tầm với chị Mịch tối nay cũng đi hẹn hò đó, anh biết không?” Trần Việt vừa nuốt miếng pizza vừa buông lời tám chuyện.
“Hử? Lần này hai người họ tiến triển nhanh vậy à? Xem ra lần trước em làm mối cũng có tác dụng.”
Trong ký ức của Chu Chúc Tinh, hai người họ vẫn dây dưa chưa rõ ràng, và hình như Đường Mịch còn từng vướng vào rắc rối với một gã thần kinh nào đó.
“Hừ hừ, tất cả là công lao của em,” Trần Việt nhướng mày, mặt mày đắc ý đáng yêu hết mức.
Chu Chúc Tinh chỉ biết nhìn cậu với ánh mắt tràn đầy cưng chiều.
Ăn xong, Trần Việt xoa bụng, lắc đầu: “Không ăn nữa, ăn nữa là mập. Tuần này em tăng mất hai cân rồi, mà chưa đi phòng gym lần nào.”
Nghe vậy, Chu Chúc Tinh không khỏi hình dung ra dáng vẻ mập mạp của Trần Việt – chắc cũng dễ thương lắm.
Nhưng điều đó thì tuyệt đối không thể thốt ra. Với một người coi trọng vóc dáng như Trần Việt, nghe vậy chỉ càng thêm “sa ngã” thôi.
Dù đã tăng hai cân, đam mê kem của Trần Việt vẫn không hề suy giảm.
“Ăn kem là lạnh mà, lạnh thì không có calo, nên sẽ không mập. Cứ yên tâm ăn đi,” Trần Việt nhìn ly kem trước mặt, tự an ủi bản thân.
Chu Chúc Tinh nghe vậy, bật cười, gật đầu phụ họa: “Ừm, cứ yên tâm mà ăn.”
Trần Việt lè lưỡi, xúc một muỗng kem bỏ vào miệng.
Ngay lập tức, cảm giác lạnh buốt khiến cậu nhăn cả mặt: “Lạnh quá…”
“Nhưng mà ngon lắm,” chưa kịp để Chu Chúc Tinh nhắc nhở ăn từ từ, Trần Việt đã xúc thêm một muỗng nữa.
“Thật ra em thấy mùa đông mới là mùa lý tưởng để ăn kem. Kem không chảy, ăn lại thấy vui,” Trần Việt nheo mắt, vẻ mặt thỏa mãn như một chú mèo con vừa được vuốt ve.
Trước tối nay, Chu Chúc Tinh chưa từng tưởng tượng mình sẽ cùng Trần Việt ăn kem giữa trời đông giá rét.
Giang Hữu Chi từng rất thích ăn kem que vào mùa đông. Hồi đó, anh và Giang Hữu Chi cùng một người nữa thường đi chơi với nhau.
Mỗi mùa đông, Giang Hữu Chi lại vừa nhai kem vừa kêu “Lạnh tê răng không chịu nổi”, nhưng vẫn ăn ngấu nghiến.
Trong bộ ba ấy, người còn lại thì không bao giờ ăn kem vào mùa đông, thậm chí mùa hè cũng tránh xa đồ lạnh. Nhưng có lần, người đó từng thì thầm với Chu Chúc Tinh rằng, thực ra cậu cũng muốn thử một lần – được ăn kem mùa đông cùng Giang Hữu Chi.
Chỉ đến khoảnh khắc này, Chu Chúc Tinh mới thực sự hiểu được ý nghĩa câu nói ấy.
Cùng người mình yêu ăn kem giữa mùa đông, ngắm nhìn những biểu cảm ngốc nghếch mà đáng yêu, nghe họ luyên thuyên đủ chuyện, cảm nhận vị ngọt lạnh len lỏi – quả thật là một điều tuyệt vời đến tột cùng.
Hai người cùng nhau ăn hết ly kem. Khi bước ra khỏi tiệm, gió lạnh thổi mạnh khiến Trần Việt cảm giác môi mình như không còn cảm giác.
Ngay lúc ấy, cậu bỗng bật cười, quay sang nói với Chu Chúc Tinh: “Nếu giờ mình hôn nhau, liệu môi có dính lại, không tách ra được không nhỉ?”
Chu Chúc Tinh dừng bước. Phía sau anh là cây thông Noel khổng lồ rực rỡ ánh đèn, ánh mắt anh dưới ánh sáng ấy cũng lấp lánh lạ thường.
“Muốn thử không?” anh hỏi.
Trần Việt cũng dừng lại, cười đáp: “Muốn chứ.”
Cậu nghiêng đầu, tiến lại gần và hôn lên môi Chu Chúc Tinh.
Thực tế chứng minh, môi không dính lại vì lạnh giá bên ngoài, mà dính chặt mãi mãi vì một lý do sâu xa hơn.
Dưới ánh đèn Noel rực rỡ, họ trao nhau một nụ hôn dài, sâu và ấm áp đến lạ thường.
Hết chương 57