Chương 82: MoonBaby

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Việt không về nhà bố mẹ mình, mà quay lại căn nhà chung với Chu Chúc Tinh. Trần Phạn Phạn vẫn đang ở nhà ông bà nội, cậu quyết định ngày mai sẽ đón con về.
“Quên mang mấy món quà kia về rồi.” Chu Chúc Tinh vòng tay ôm eo Trần Việt, áp mặt vào lưng cậu, khẽ dụi dụi.
Trần Việt cười: “Ngày mai em mang về giúp anh.”
Chu Chúc Tinh gật đầu: “Mai anh đến đón em.”
“Ừm.” Trần Việt cũng gật nhẹ.
Một phút trôi qua, Chu Chúc Tinh vẫn đứng nguyên tư thế đó. Khi Trần Việt tưởng anh sắp ngủ gục, thì cảm nhận cánh tay quanh eo mình siết chặt hơn, rồi nghe anh hỏi khẽ: “Về sau, có thể ngủ cùng nhau không?”
Trần Việt bật cười. Thì ra nãy giờ anh đang đợi câu trả lời này.
Cậu nắm lấy ngón tay anh, gật đầu: “Được chứ.”
Chu Chúc Tinh nghe vậy liền cười rộ lên, vui sướng đến mức không kìm được. Anh chậm rãi buông tay, nói: “Anh đi tắm đây.”
Trần Việt nhìn theo, rồi giữ tay anh lại: “Uống ly nước mật ong trước đã, đợi em chút.”
Chu Chúc Tinh ngồi xuống sofa, mắt dõi theo Trần Việt bước về phía bếp. Nhưng chẳng được bao lâu, anh cũng đứng dậy đi theo.
Anh lại vòng tay ôm lấy eo Trần Việt từ phía sau, tựa đầu lên vai cậu, nhìn đôi bàn tay trắng nõn, thon dài đang chăm chú pha nước mật ong.
Anh cảm thấy bản thân như mắc một chứng bệnh kỳ lạ – chỉ cần không thấy Trần Việt, không chạm vào Trần Việt là trong lòng bứt rứt, khó chịu.
Không biết có phải người đang yêu đều như vậy không, Chu Chúc Tinh không rõ. Nhưng anh chỉ biết, lúc này Trần Việt trông thật nghiêm túc, và anh cực kỳ thích điều đó. Trên người Trần Việt, chỗ nào anh cũng muốn hôn, cũng đặc biệt yêu thích. Nếu có thể thu nhỏ cậu lại, anh ước gì nhét vào túi áo, lúc nào cũng lấy ra ôm một cái.
Nếu lúc này Giang Hữu Chi và Hà Quân Du biết được những suy nghĩ này, chắc chắn sẽ sờ trán anh ba lần, nghi ngờ anh bị nhập hồn.
Sau khi tắm xong trong phòng riêng, Trần Việt bước sang phòng ngủ của Chu Chúc Tinh. Ban đầu Chu Chúc Tinh định tắm cùng, nhưng Trần Việt nhớ lại chuyện tối qua trong nhà tắm, lại nghĩ đến ngày mai phải đi làm, do dự ba giây rồi từ chối.
Trên giường Chu Chúc Tinh đã đặt sẵn hai chiếc gối – chắc là anh mới chuẩn bị lúc nãy.
Trần Việt nhìn món đồ thủ công hình ngôi sao đặt trên tủ đầu giường, khẽ mỉm cười, rồi trèo lên giường, chui vào chăn, lăn qua lăn lại vài vòng như thể đang “làm ấm giường”.
Khi Chu Chúc Tinh tắm xong, sấy khô tóc bước ra, cảnh tượng trước mắt khiến anh bật cười: Trần Việt gần như cuộn mình thành một cái kén lông, đang lăn lăn trên giường, chỉ lộ ra khuôn mặt ửng hồng và mái tóc rối bù.
Thấy Chu Chúc Tinh xuất hiện, mắt Trần Việt sáng rực, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Vào chăn mau, em vừa làm ấm rồi này.”
“Ừm.” Chu Chúc Tinh cười nhẹ, ánh mắt ấm áp, bước tới trèo lên giường.
Hai người nằm sát nhau trong chăn, nóng đến mức gần như muốn toát mồ hôi, nhưng chẳng ai chịu lùi lại, vẫn giữ nguyên tư thế.
“Anh ơi, em nghĩ mình nên công khai chuyện yêu nhau với mấy người bạn mạng của em.” Trần Việt nói. “Tài khoản em lập từ hồi đại học, có rất nhiều người theo dõi từ những ngày đầu.”
Tài khoản Nhĩ Đông Mộc Việt ban đầu chỉ để đăng ảnh phong cảnh. Về sau, cậu được khoa cơ điện mời chụp ảnh cho đội bóng rổ, những tấm hình đó được đăng lên mạng và nhận được vài lượt thích. Dần dần, cậu bắt đầu chụp ảnh cho các chị khóa trên, rồi chuyển sang nhận chụp theo yêu cầu.
Ai từng hợp tác cũng khen ngợi: người thì đẹp, nói chuyện dịu dàng, tay nghề tốt, biết dỗ dành cảm xúc, giá lại rẻ. Chính vì thế, lượng theo dõi của Nhĩ Đông Mộc Việt tăng dần, đến nay đã đạt 220.000.
Chu Chúc Tinh là người chứng kiến toàn bộ quá trình đó. Từ khi tài khoản còn chưa đủ trăm follow, anh đã âm thầm dùng một tài khoản riêng để theo dõi và ủng hộ Trần Việt.
“Em muốn nói thì cứ nói đi, anh tôn trọng quyết định của em.” Chu Chúc Tinh đáp.
Trần Việt gật đầu, cười nói: “Thật ra trước đây em từng thắc mắc, tại sao các cặp đôi lại thích khoe tình cảm hàng ngày. Giờ thì em hiểu rồi – khi yêu một người và được yêu lại, ai chẳng muốn cả thế giới biết.”
Chu Chúc Tinh cực kỳ đồng cảm. Từ khi yêu Trần Việt, anh chỉ muốn nhắc tên cậu 10.086 lần mỗi ngày trước mặt người khác. Giang Hữu Chi từng chế giễu anh: “Não mày giờ không còn là não người nữa, mà là não Trần Việt.”
Chu Chúc Tinh lại thấy biệt danh đó cũng không tồi.
“Em cũng quen vài người bạn trên mạng, trong đó có một người tên MoonBaby. Hồi em còn rất ít người theo dõi, người đó đã theo dõi em rồi. Lúc đầu em còn nghĩ đó là tài khoản ảo mà Nhạc Nhạc hay anh Tầm mua cho, suốt ngày chỉ like với gửi biểu tượng hệ thống.” Trần Việt kể. “Sau đó, có lần Tết, người đó nhắn chúc mừng năm mới, em mới biết hóa ra là người thật.”
Chu Chúc Tinh từng bị hiểu lầm là “bot”: ...
Trần Việt ngồi dậy, lấy điện thoại, mở ứng dụng mạng xã hội, rồi vào khung chat với MoonBaby: “Lúc mới biết anh thích em, lòng em rối bời, không biết phải làm sao – chính người đó đã an ủi em.”
“Vậy à.” Chu Chúc Tinh liếc nhìn màn hình, rồi quay sang Trần Việt.
“Đúng đó, mà em thấy quan điểm tình yêu của người ấy rất giống anh.”
Chu Chúc Tinh bật cười: “À, thật sao.”
Trần Việt gật nhẹ.
“Đúng rồi, anh à, biệt danh của anh là gì? Em cũng muốn theo dõi anh một chút.” Trần Việt nhớ lại lần trước Chu Chúc Tinh nói đã theo dõi tài khoản mình, liền hỏi.
Chu Chúc Tinh khựng lại một chút, trong lòng lướt qua nhiều suy nghĩ. Nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của Trần Việt, anh hỏi: “Thật sự muốn biết à?”
Trần Việt gật đầu.
Chu Chúc Tinh đưa tay gãi mũi, lấy điện thoại trên bàn đưa cho Trần Việt: “Em tự xem đi.”
“Ừm.” Trần Việt nhận lấy, mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt – thành công.
Mật khẩu điện thoại của Chu Chúc Tinh đã được anh nói cho Trần Việt những ngày đầu hẹn hò: 000921 – chính là ngày đầu tiên anh gặp cậu.
Việc kiểm tra điện thoại người yêu vẫn còn khá mới mẻ với Trần Việt. Nhưng điện thoại Chu Chúc Tinh thật sự chẳng có gì đặc biệt. Trong WeChat, ngoài đồng nghiệp và Giang Hữu Chi, gần như không có ai khác tán gẫu. Danh sách bạn bè, người duy nhất được ghim đầu là “Tiểu Nguyệt”.
“Ngoài cái này ra, em còn được xem gì nữa không?” Trần Việt hỏi, không nhịn được.
Chu Chúc Tinh khẽ vuốt nhẹ cổ họng Trần Việt, nghe câu hỏi thì khựng tay một chút, rồi bình thản đáp: “Muốn xem gì cũng được.”
Được cho phép, Trần Việt mở Weibo của Chu Chúc Tinh. Ngay lập tức, một ID quen thuộc hiện ra – MoonBaby: theo dõi 1 người, 89 người theo dõi, tổng cộng 195 bài đăng.
Hết chương 82