Chương 85: Những Nhớ Thương Khi Yếu Đuối

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời

Chương 85: Những Nhớ Thương Khi Yếu Đuối

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi tiễn Tưởng Tùng Tầm, Trần Việt trở về nhà. Trần Phạn Phạn chạy ra đón, quấn quýt quanh chân cậu như thường lệ. Trần Việt khom người bế bé lên, không nhịn được nói: “Phạn Phạn, hình như con lại mập thêm một chút rồi đó.”
Phạn Phạn quay ngoắt mặt đi, tỏ vẻ chẳng thèm nghe.
“Haizz, cha Chu của con đi vắng, ba cũng nhớ anh ấy ghê gớm luôn.” Trần Việt dụi mặt vào lưng Phạn Phạn, cọ cọ liên tục.
Nghe mấy lời đường mật này, Phạn Phạn không chịu nổi, đá chân một cái rồi nhảy khỏi tay Trần Việt, chạy tót ra chỗ khác chơi một mình.
Trần Việt đứng nhìn con vật cưng nghịch ngợm một hồi, rồi xách túi vào phòng ngủ cũ. Dù hiện tại cậu đã chuyển qua ngủ chung với Chu Chúc Tinh, nhưng nơi làm việc vẫn đặt ở phòng này.
Đêm đầu tiên mà Chu Chúc Tinh đi công tác, Trần Việt không về phòng mình mà nằm lên giường anh, ôm chiếc chăn còn vương mùi hương quen thuộc, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Ở bên nhau lâu rồi, giờ chỉ một đêm cách xa, Trần Việt đã cảm thấy lòng trống vắng. Cậu đưa tay lau mũi, vừa định mở máy tính để chỉnh ảnh thì điện thoại rung hai tiếng.
Mở ra xem—
Z: Sáng nay bận suốt, không kịp trả lời tin.
Z: Bé ngoan chăm chỉ làm việc, đáng khen lắm.
Z: Hôm nay thành phố A trời lạnh, ra ngoài nhớ mặc ấm.
Z: Trưa nay thấy em ăn ngon quá.
Z: [mèo con lăn tròn]
Tất cả tin nhắn của Trần Việt, Chu Chúc Tine đều trả lời cặn kẽ, không bỏ sót câu nào. Đọc từng dòng tin ân cần, lòng Trần Việt ấm áp hẳn, nỗi buồn vì thiếu vắng người ấy cũng tan đi phần nào.
Y: Anh ăn cơm chưa?
Z: Vừa xong việc, đang chuẩn bị đi ăn.
Z: Có muốn gọi video không?
Nhìn thấy dòng tin này, Trần Việt lập tức trả lời: “Muốn.”
Chỉ một giây sau, cuộc gọi video từ Chu Chúc Tinh đã đổ về.
Trần Việt nhấn nhận ngay.
Chu Chúc Tinh đang ngồi trong xe, bên cạnh còn ba đồng nghiệp khác. Ngay khoảnh khắc thấy hình ảnh Trần Việt hiện lên màn hình, nét mặt anh dịu hẳn, ánh mắt tràn ngập dịu dàng và yêu thương.
Trong chiếc xe rộng rãi, ba người kia đều nghe rõ cấp trên của mình bỗng dưng dùng giọng nói nhẹ nhàng đến lạ, gọi một tiếng: “Bé yêu.”
Hai người trò chuyện suốt dọc đường, đến khi Chu Chúc Tinh bước vào nhà hàng vẫn chưa tắt máy. Anh không nỡ cúp, Trần Việt cũng không, thế là anh vừa ăn vừa giữ camera mở, còn cậu thì tranh thủ bật máy tính, tải hết loạt ảnh chụp hôm nay lên để xử lý.
Cuộc gọi kéo dài hơn hai tiếng, mãi đến khi điện thoại Chu Chúc Tinh báo pin yếu, hai người mới tiếc nuối kết thúc. Khi xe đi ngang một cửa hàng đồ nhồi bông, một trợ lý nói muốn vào mua quà tặng bạn gái.
Nghĩ đến đống thú bông trên đầu giường Trần Việt, Chu Chúc Tinh im lặng ba giây, rồi cũng bước vào theo. Anh đi một vòng, cuối cùng chọn được ba con: một hình mặt trăng, một hình ngôi sao, và một con mặt trăng ôm ngôi sao. Xách túi bước ra, anh không kìm được hình dung vẻ mặt hớn hở của Trần Việt khi nhận quà, khóe môi khẽ cong, ánh mắt rạng rỡ niềm vui.
Trong lòng anh thầm nghĩ: Chỉ còn hai ngày nữa, chuyến công tác sẽ xong.
Chu Chúc Tinh quyết định giấu cậu chuyện mình về sớm, muốn tạo một bất ngờ nho nhỏ.
Trợ lý đi phía sau thấy sếp tươi cười rạng rỡ, trong lòng không khỏi thán phục — Tình cảm của sếp và người yêu thật sự quá đẹp!
**
Có lẽ vì hôm trước đứng ngoài trời lạnh quá lâu, tối lại quên uống thuốc, sáng hôm sau Trần Việt thức dậy đầu óc choáng váng, mũi tắc nghẹt, cổ họng rát buốt.
Dạo này cúm A hoành hành, không biết có phải hôm qua ra ngoài quên đeo khẩu trang nên bị lây không.
Cậu thò tay ra khỏi chăn sờ trán, thấy nóng rát.
Gượng dậy cho Phạn Phạn ăn xong, cậu mang theo hộp thuốc quay lại phòng. Đo nhiệt độ: 38,1 độ.
Chẳng buồn dậy nổi, cũng chẳng có chút khẩu vị nào, Trần Việt chỉ với tay lấy điện thoại, gửi cho Chu Chúc Tinh một tin “chào buổi sáng”, rồi mở nhạc lên, bật chế độ phát ngẫu nhiên.
Cậu nhắm mắt lại, thầm cảm thấy may vì hôm qua đã cố gắng xong hết ảnh, nếu không chắc lại trì hoãn cả tuần.
Bài hát đầu tiên vang lên là *Bỗng Nhiên Ở Giữa* của Mạc Văn Úy.
Trần Việt lớn lên trong vòng tay yêu thương của Diệp Dư Xu và Trần Tuấn Anh, nhưng hai người chưa bao giờ nuông chiều cậu. Ngược lại, cậu rất tự lập, đặc biệt là khi ốm đau. Những năm đại học, mỗi lần bệnh, cậu đều không nói với ba mẹ. Có lần nặng nhất là cuối kỳ năm hai, sốt gần 40 độ, ăn vào là ói, tiêu chảy, phải nằm viện truyền nước suốt năm ngày.
Ốm đau với người trưởng thành là chuyện bình thường. Chịu đựng một mình cũng là chuyện bình thường. Nhưng lúc này đây, Trần Việt không kìm được mà nghĩ đến Chu Chúc Tinh. Cậu chợt nhớ lại lần nằm viện ấy, bạn cùng phòng thay phiên nhau đến chăm. Bên cạnh giường cậu là một cô gái cũng đang truyền dịch, đã ba ngày liên tiếp.
Thấy cô ấy chỉ có một mình, Trần Việt cũng để ý đôi chút. Khi cô ngủ quên mà cần thay thuốc, cậu gọi y tá giúp. Ngày thứ ba, cậu đang trò chuyện với bạn, thoáng liếc thấy một người đàn ông đứng trước giường cô gái.
Giọng cô gái vang lên, rộn rã không giấu được hạnh phúc: “Anh tới rồi à?!”
Trên gương mặt cô hiện lên nụ cười ngỡ ngàng, nhưng nước mắt đã lặng lẽ rơi. Người đàn ông ôm chặt lấy cô, nghe cô thì thầm đi thì thầm lại: “Nhớ anh quá.”
“Đừng khóc nữa, mau khỏe lên, anh sẽ dẫn em đi ăn ngon.”
“Em… em không thể kìm được…”
Sau này Trần Việt mới biết, cô gái mới đi làm, còn người yêu cô làm việc ở nơi xa. Hai người đều túng thiếu, là một cặp yêu xa. Ban đầu cô giấu bệnh, sợ anh lo. Không ngờ anh lại bỏ mọi thứ, ngồi suốt một ngày đêm trên ghế cứng để đến bên cô.
Những lúc yếu đuối nhất, người ta luôn nghĩ đến người mình yêu. Khi thấy người ấy xuất hiện trước mặt, nước mắt làm sao mà kìm được? Biết người mình thương đang bệnh, còn mình thì ở nơi ngàn dặm, vẫn quyết buông bỏ tất cả, bắt chuyến tàu sớm nhất để tới bên cô.
Trần Việt ngồi đó, chân thành chúc họ mãi hạnh phúc.
Từ khi yêu Chu Chúc Tinh, cậu mới nhận ra mình cũng trở nên “đa cảm” hơn. Như lúc này đây, cuộn tròn trong chăn, ôm chặt con thú bông, hít mùi quen thuộc trên tấm chăn, cậu không kìm được mà siết chặt hơn, như thể đang được chính Chu Chúc Tinh ôm trong lòng.
Bài hát vẫn vang lên:
“……
Anh lại nghĩ đến em,
Rồi lại nghĩ đến chính mình,
Tại sao anh luôn nhớ em vào những lúc yếu đuối nhất,
Anh hiểu rõ mình quá không buông nổi tình yêu em trao,
Quá quen thuộc với sự quan tâm của em, không thể tách rời,
Nhớ em là niềm an ủi hay nỗi đau?
Và giờ đây, cho dù kim đồng hồ có ngừng quay,
Cho dù cuộc đời có như bụi trần chẳng thể phân lìa,
Chúng ta có lẽ lại càng tin vào tình yêu hơn
……”
Đúng như lời bài hát, vào những khoảnh khắc yếu mềm nhất, Trần Việt không thể ngăn mình nhớ đến Chu Chúc Tinh, lần này qua lần khác.
Hết chương 85