Tạ Diễn đã từng đường hoàng hủy bỏ hôn ước với ta. Năm năm qua đi, ta vẫn chưa nên duyên với ai. Vị thê tử xuất thân bình dân của hắn, nửa đùa nửa thật, buông lời: “Là A Diễn nhà bọn ta đã khiến tỷ tỷ lỡ duyên, chi bằng để chàng ấy nạp tỷ tỷ làm quý thiếp.” Tạ Diễn nở nụ cười đầy yêu chiều, dịu dàng đáp: “Nói gì kỳ quặc vậy, ta chỉ có nàng là đủ rồi.” Ta hờn dỗi: “Chàng có muốn, ta còn không muốn đâu.” Nhưng tới đêm tân hôn của ta, hắn say rượu chặn trước cửa động phòng, ánh mắt kiên định: “Đáng lẽ nàng phải gả cho ta!”