Chương 3

Ánh Tuyết

Chương 3

Ánh Tuyết thuộc thể loại Cổ Đại, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Chiêu có vẻ đang trầm ngâm suy nghĩ.
Ta tiếp lời: “Chuyện duyên cũ giữa đại nhân và Lý di nương, thiếp thân cũng từng nghe qua. Tình cảm đại nhân dành cho Lý di nương bền chặt như sắt đá, thiếp thân đương nhiên sẽ thành toàn.”
Lý thị và Lục Chiêu vốn là thanh mai trúc mã.
Sau này, gia tộc nàng ta gặp tội, cả nhà bị lưu đày, nàng ta lưu lạc vào giáo phường ty.
Lục Chiêu đã bỏ ra không ít cái giá để chuộc thân cho Lý thị.
Khi đó Lục Chiêu đang làm mật sai, động chạm đến lợi ích của các thế gia, nên bị người ám sát.
Lý thị đã đỡ cho hắn một nhát dao.
Tình thanh mai trúc mã lại thêm ân cứu mạng, dù không thể trở thành chính thê, nhưng địa vị của nàng trong Lục gia vẫn vững như bàn thạch.
Lục Chiêu là người trọng tình, đối với ta mà nói, điều này có cả lợi và hại.
Nói theo hướng tích cực, một nam nhân trọng tình luôn tốt hơn kẻ bạc tình bạc nghĩa.
Không khí có phần ngưng trệ.
Nụ cười trên mặt hắn dần thu lại:
“Phu nhân biết khá rõ mọi chuyện.”
“Đã vào Lục gia, đương nhiên phải biết rõ gốc rễ mọi chuyện.”
Ta cầm quạt, nhẹ nhàng phe phẩy.
Im lặng hồi lâu, cuối cùng hắn đứng dậy:
“Phu nhân cứ yên tâm, nàng là thê tử của Lục mỗ, Lý thị rốt cuộc cũng sẽ không vượt qua nàng.”
Ta mỉm cười: “Không cần đại nhân nhắc nhở thiếp, đại nhân nên đi nhắc nhở Lý di nương mới là lẽ phải.”
Ánh mắt hắn liếc sang.
Ta nhàn nhạt cười:
“Đại nhân vì tiền đồ của Lý thị đã bỏ ra rất nhiều. Vậy đại nhân càng nên nói cho Lý di nương biết, muốn sống tốt thì phải nhìn rõ thực tế, đối đầu với chủ mẫu sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
Quy tắc nơi công sở, điều thứ hai: khi đối mặt với sự gây khó dễ của cấp trên, trừ phi chạm đến lợi ích cốt lõi, nếu không hãy ưu tiên giao tiếp không đối kháng.
Lục Chiêu nhìn ta một cái: “Phu nhân nói rất có lý.”
Cơ hàm hắn tựa như khẽ động đậy:
“Hạo ca nhi thân thể vẫn chưa khỏi, đêm nay ta sẽ nghỉ ở chỗ Lý thị.”
Ánh mắt hắn như có như không liếc về phía ta.
Giọng ta tự nhiên, nụ cười không đổi: “Đại nhân quả là có tấm lòng từ phụ.”
Lục Chiêu không nói thêm lời nào, đứng dậy rời đi.
Cánh cửa khép lại.
Xuân Đào lo lắng: “Tiểu thư làm như vậy, chẳng phải là đẩy lão gia ra xa sao?”
Ta tựa mình trên trường kỷ:
“Đồ ngốc. Tranh danh đoạt lợi, đại bàng tung cánh cao bay, đó mới là bản năng khắc sâu trong xương cốt của nam nhân. Nữ nhân nơi hậu viện, cùng tình yêu, đối với nam nhân mà nói, chẳng qua chỉ là thú vui tiêu khiển lúc nhàn rỗi mà thôi.”
Chỉ có những nữ nhân không hiểu chuyện, mới mê muội trong ân sủng của nam nhân.
“Nhưng nếu không có sủng ái thì sao…”
“Có quyền là đủ.”
Ta chỉ vào chiếc hộp trên án thư:
“Đây mới là căn bản để nữ nhân có thể đứng vững. Ân sủng như nước chảy, quyền bính mới là cây kim định hải.”
Lục Chiêu cưới ta, là để lấy danh tiếng thanh liêm của Kiều gia, lấy sự dễ nắm giữ từ ta, vừa có thể bảo vệ tiểu thanh mai và thứ tử của hắn, lại vừa có thể cùng Kiều gia nương tựa lẫn nhau trên quan trường.
Bàn tính của hắn quả thực rất tinh xảo.
Xuân Đào vẫn nhíu mày: “Nếu lão gia thật sự không đến đây thì sao…”
“Vậy thì xem ai chịu đựng được ai lâu hơn.”
Lục Chiêu bận rộn ở thư phòng đến tận khuya, cuối cùng vẫn tới phòng ta.
Ta bảo Xuân Đào mở cửa, để hắn vào.
Nửa cười nửa không nhìn hắn, ta nói:
“Lão gia, tiểu công tử thân thể vẫn chưa khỏi, ngài không qua đó bầu bạn với tiểu công tử sao?”
Dưới ánh nến, không nhìn rõ sắc mặt Lục Chiêu, chỉ thấy đôi mắt hắn sâu thẳm.
“Hạo ca nhi đã có Lý thị chăm sóc rồi.”
Giọng hắn có phần không vui.
“Chuyện tối qua là lỗi của ta, ta tới bồi tội với nàng.”
Mà cái gọi là bồi tội của hắn, chính là tới ngủ với ta sao? Hừ, xin kiếu.
“Thân thể thiếp không khỏe, e là không thể hầu hạ lão gia, lão gia vẫn nên qua chỗ Lý thị thì hơn.”
Hắn muốn ngủ với ta, mà ta lại liền cho hắn ngủ, vậy thì ta cũng quá mất mặt rồi.
Động tác cởi áo của Lục Chiêu khựng lại, ánh mắt nhìn ta mang theo vẻ bất ngờ, còn có cả cơn giận cuộn trào.
Nhưng hắn là người tâm cơ thâm trầm, dù tức giận vì ta không biết điều, cũng không bộc phát, chỉ nhìn ta thật sâu một cái.
“Cũng được, vậy phu nhân cứ nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ qua phòng Lý thị.”
Tiếng đóng cửa mang theo chút tức giận bị nén lại.
Chẳng bao lâu sau, liền truyền đến giọng mừng rỡ của Lý thị từ căn phòng đối diện:
“Lão gia sao lại tới nữa rồi? Nhỡ phu nhân nổi giận thì làm sao đây?”
“Nàng quá coi thường phu nhân rồi, phu nhân không phải là người hẹp hòi.”
Hay lắm, nửa đêm rồi, nói cho ai nghe đây chứ?
Ngày hôm sau, nhìn lễ vật hồi môn do quản gia chuẩn bị, dày gấp mười lần so với phần của tỷ tỷ năm xưa.
Ta hài lòng gật đầu, tỷ suất hoàn vốn của khoản đầu tư giai đoạn đầu đã đạt chuẩn.
Cửa sổ Tây sương phòng đóng kín mít, hai vị “tăng ca” đêm qua e là còn đang bù giấc.
Khi tới chính phòng thỉnh an, ánh mắt Chu thị nhìn ta đã từ vẻ áy náy hôm qua chuyển thành hận sắt không thành thép.
Bà ta chậm rãi uống trà, lời nói ẩn ý:
“Nữ nhân nên lấy nhu thuận làm gốc, quá cứng thì dễ gãy.”
Ta cung kính cúi mắt:
“Mẫu thân dạy rất phải. Chỉ là nam nhân lập thân nơi đời, cũng nên gánh vác trách nhiệm của mình. Lát nữa lão gia tới, mong mẫu thân cũng nhắc nhở thêm.”
Sắc mặt Chu thị trầm xuống.
Đúng lúc này, Lục Chiêu dẫn Lý thị ung dung tới muộn.
Ánh mắt hắn như vô tình lướt qua ta, trước tiên hành lễ với Chu thị.
Cơn giận Chu thị đang kìm nén lập tức trút lên người Lý thị:
“Lý di nương thật là khí thế lớn, lại dậy muộn hơn cả chủ mẫu?”
Vành mắt Lý thị lập tức đỏ hoe, giọng nói mềm yếu:
“Tối qua chăm sóc Hạo nhi, gần như không ngủ được chút nào…”
Vừa nói vừa nhẹ nhàng dựa về phía Lục Chiêu.