Chương 5

Ánh Tuyết

Chương 5

Ánh Tuyết thuộc thể loại Cổ Đại, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta vỗ vỗ vai nàng, ngẩng đầu nhìn mặt trời đã lên tới giữa không trung.
Danh sách KPI hôm nay: tiêu hóa bạo lực lạnh do lãnh đạo ban xuống, ứng phó áp lực công sở từ người nhà lãnh đạo, tiếp tục quan sát động thái làm yêu của đồng nghiệp trà xanh.
Con đường nằm yên, gian nan mà dài.
Nhưng không sao.
Chỉ cần lương vẫn phát đủ, ta có thể làm công việc này tới tận đất già trời hoang.
8
Về đến Đông sương phòng, ta bóp nát miếng điểm tâm nha hoàn để lại lót dạ, nghĩ tới sự chèn ép của Chu thị, càng nghĩ càng tức.
Bà mẹ chồng đặt ra quy tắc cho con dâu là lẽ đương nhiên ư?
Được thôi, vậy chủ mẫu sai khiến thiếp thất làm việc cũng là gia pháp của tổ tông! Ta đặt mạnh miếng điểm tâm xuống:
“Đi, mời Lý di nương đến đây, nói ta mỏi chân.”
Lý thị đến khá nhanh, một thân váy lụa nhạt, dáng người liễu yếu đào tơ.
Ta chỉ vào đôi chân mình:
“Phiền Lý di nương rồi.”
Đầu ngón tay nàng ta vừa đặt lên, ta liền khẽ hừ một tiếng:
“Chưa ăn cơm à? Dùng sức mạnh hơn đi.”
Cả buổi chiều, bóp vai đấm chân, rót trà dâng nước, mọi áp lực ta phải gánh chịu từ người nhà lãnh đạo, ta xoay tay phân bổ hết cho người dưới trướng có quan hệ hộ khẩu.
Rất hợp lý.
Ước chừng Lục Chiêu sắp về phủ, ta đang định cho Lý thị nghỉ một lát, ai ngờ nàng ta người mềm nhũn, “bịch” một tiếng ngất xỉu ngay bên chân ta.
Trùng hợp làm sao, mũi giày của Lục Chiêu đúng lúc đó bước qua ngưỡng cửa.
Ánh mắt hắn lướt qua Lý thị đáng thương nằm dưới đất, rồi chuyển sang ta, đáy mắt hắn ngưng tụ sát khí lạnh lẽo như băng vụn:
“Kiều… thị.”
Hai chữ đó như bị nghiền ra từ kẽ răng.
Trong đầu ta “ong” một tiếng, tay nhanh hơn cả suy nghĩ, chộp lấy nửa chén trà nóng trên bàn hắt thẳng qua.
“Lão gia đừng vội, Lý di nương là đang giả ngất đấy!”
Nước trà xộc thẳng vào lỗ mũi Lý thị một cách chuẩn xác.
Nàng ta sặc đến ho sù sụ, thở dốc liên hồi, không giả nổi nữa, nước mắt lưng tròng, muốn rơi mà chưa rơi:
“Gia… không liên quan đến phu nhân, thiếp thân chỉ là hơi choáng váng đầu thôi…”
Lục Chiêu đỡ nàng ta dậy, ánh mắt ghim chặt lên mặt ta:
“Trong phòng nàng không có nha hoàn sao? Nhất định phải hành hạ nàng ta?”
Giọng hắn bình thản, nhưng chữ nào chữ nấy sắc như dao:
“Nếu chủ mẫu đến cả người của mình cũng dùng không thuận tay, chi bằng bán hết đi, đổi một lứa khác dùng được hơn.”
Ta lập tức trưng ra vẻ mặt uất ức:
“Lão gia oan cho thiếp thân rồi! Sáng nay thiếp vừa thức dậy đã đến trước mặt mẫu thân dựng quy củ, đứng ròng rã ba canh giờ, về phòng thì vai đau lưng mỏi nhừ, lúc này mới nhờ Lý di nương giúp đỡ một tay. Ai ngờ……”
Ta ngẩng mắt, đầy ẩn ý:
“Mẫu thân dạy thiếp phải giữ trọn bổn phận của người phụ nữ, thiếp nghĩ, chủ mẫu sai khiến di nương hầu hạ cũng là việc trong phận sự của thiếp. Hay là…… quy tắc của Lục gia này, lẽ nào chỉ nhắm vào chính thê thôi sao?”
Không khí lập tức đông cứng.
Lục Chiêu nheo mắt, ánh mắt ấy như đang mổ xẻ một vụ án hình sự… sắc bén, lạnh lẽo, đầy dò xét.
Hắn nghe hiểu rồi.
Ta tốn công dày vò Lý thị, là để phản kháng sự kiểm soát của Chu thị đối với ta; đồng thời cũng nhắc hắn: tiền đề hợp tác là hai bên phải giữ lời hứa, nếu mẫu thân ngươi là người xé bỏ hiệp ước “không can thiệp” trước, vậy ta hành xử quyền hạn của một chủ mẫu, ngươi cũng đừng than vãn.
Một lúc lâu sau, hắn bỗng khẽ nhếch khóe miệng, một nụ cười nhạt gần như không thấy:
“Phu nhân quả thật… miệng lưỡi lanh lợi.”
Hắn đích thân đỡ Lý thị đứng dậy, nhưng không nhìn nàng ta thêm lần nào, chỉ nói với ta:
“Nếu đã vậy, ngày mai ta sẽ bảo mẫu thân miễn cho nàng việc thỉnh an sáng tối.”
Lại liếc nhìn vết trà còn sót lại trên đất, giọng nghe không ra cảm xúc:
“Chỉ là Lý thị thân thể yếu ớt, sau này những việc nặng nhọc này, không cần làm phiền nàng ta nữa.”
Nói xong, hắn xoay người rời đi, Lý thị vội vã theo sau.
“Lão gia, phiền ngài nói với bà mẫu giúp thiếp, nói rằng thiếp thân cũng yếu ớt lắm nhé…”
Lục Chiêu không quay đầu lại, trực tiếp đi về chính phòng.
Xuân Đào nhỏ giọng hỏi:
“Tiểu thư, lão gia đây là… giận, hay là không giận ạ?”
Ta bốc một miếng điểm tâm đã nguội lạnh, cắn một miếng.
Hắn giận, nhưng cũng đã nguôi giận.
Chỉ là một cơn giận mới, lại ập đến rồi.
Ván này ta không hẳn là thắng, nhưng ít nhất cũng khiến lãnh đạo hiểu rõ: ta – vị quản lý dự án mới tới này, tuy đang ở thế yếu, nhưng cũng không phải quả hồng mềm yếu, ai muốn giẫm đạp thì giẫm.
Quy tắc sinh tồn nơi công sở thứ tư: bạn có thể không có quân bài, nhưng năng lực lật bàn thì nhất định phải có.
……
Bữa tối được dọn ra ở chính phòng của Chu thị.
Hiển nhiên Chu thị đã được Lục Chiêu nhắc nhở, tuy không còn bắt ta dựng quy củ, nhưng trên mặt vẫn phủ một tầng sương lạnh lẽo.
Vừa ngồi xuống, bà ta đã âm dương quái khí nói:
“Giờ tân phụ thật là, thân thể còn mỏng manh hơn giấy, chạm vào cũng không dám.”
Ta múc một thìa canh, ngẩng đầu dịu giọng nói với Lục Chiêu:
“Nói ra cũng lạ, thiếp thân ở nhà mẹ đẻ xưa nay thân thể luôn khỏe mạnh. Sao vừa vào Lục gia, hôm nay chỉ hầu hạ mẫu thân nửa ngày, đã thấy choáng váng đầu óc, hoa mắt chóng mặt, mồ hôi lạnh ướt áo, suýt nữa thì ngất đi.”
Ta nhẹ nhàng đặt thìa canh lên miệng bát, chau mày tỏ vẻ khó hiểu:
“Hay là… phong thủy căn nhà này có điều gì bất lợi chăng?”
Chu thị tức giận ném mạnh đũa xuống, đầu ngón tay gần như muốn chọc thẳng vào mũi ta:
“Đúng là miệng lưỡi sắc sảo! Ta chỉ bảo ngươi dựng quy củ chốc lát, ngươi đã bắt đầu bịa chuyện gây sự! Nếu không muốn hầu hạ bà già này, cứ nói thẳng là được!”
Ta nắm khăn tay nhẹ nhàng lau khóe mắt, giọng nói mềm mại đến mức như muốn vắt ra nước:
“Mẫu thân oan cho con dâu rồi. Con dâu từ nhỏ đã được gia huấn nghiêm cẩn, nào dám không kính trọng hiếu đạo? Chỉ là…”
Ta ngẩng mắt nhìn Lục Chiêu, nước mắt muốn rơi mà vẫn chưa rơi:
“Thân thể này không nghe lời, chính thiếp thân cũng cảm thấy hoảng sợ.”
Chu thị tức đến toàn thân run rẩy, đang định phát tác thì Lục Chiêu đã giơ tay ngăn bà ta lại.
Hắn chậm rãi đặt đũa xuống, ánh mắt quét qua mặt ta hai vòng, không ngờ không giận mà lại bật cười.
“Phu nhân nói rất có lý.”