**Tác giả:** Vị Ương Thất
**Chuyển ngữ:** Du Nhiên
**Designer:** GaiA
**Tag:** 1Vs1, Cưng chiều, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Nghiệp giới tinh anh, Ngôn Tình, Ngọt, Quân nhân/Cảnh sát/Đặc công, Thanh mai trúc mã,
**Tổng số chương:** 50
---
**Giới thiệu**
Anh là quân nhân Chu Hoài Cẩn – kiêu ngạo, dũng mãnh, trái tim anh mang nặng tình yêu nhưng đôi vai anh gánh vác cả giang sơn. Cô là phiên dịch Cố Tích Triều – xinh đẹp, thông minh, nhưng tâm hồn ẩn chứa một vết sẹo sâu thẳm từ biển lửa năm xưa.
Một biến cố kinh hoàng tại tòa đại sứ đã gắn kết họ, khi Hoài Cẩn – người bạn thanh mai trúc mã – dũng cảm cứu cô thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Nhưng cũng chính ngọn lửa ấy đã thiêu rụi sự bình yên, để lại gánh nặng oan nghiệt khiến Tích Triều, cô gái 22 tuổi, dứt áo ra đi, tìm cách chôn vùi hình bóng anh nơi đất khách quê người. Thế nhưng, ngọn lửa tình yêu âm ỉ trong lòng vẫn không ngừng thiêu đốt, nhắc nhở cô về một mối tình chưa bao giờ nguội lạnh.
Ba năm sau, Cố Tích Triều trở về, mang theo quyết tâm hàn gắn. Cô xuất hiện lộng lẫy trong tiệc sinh nhật anh, trao đi món quà tâm huyết, nhưng chỉ đổi lấy ánh mắt lạnh lùng và lời từ chối phũ phàng. Cô khoác lên mình bộ cánh quyến rũ, kiên nhẫn đợi anh trước cửa nhà, nhưng anh bước qua như một người xa lạ. Cô cố ý khiêu khích anh trong buổi huấn luyện, mong một chút chú ý, nhưng đáp lại chỉ là hình phạt chạy vòng quanh sân...
Tích Triều tự hỏi, phải chăng anh đã thật sự quên cô rồi, hay tình yêu năm xưa chỉ là ảo ảnh?
Chiều hôm ấy, trong không khí rộn ràng của buổi sinh hoạt tập thể, bỗng có tiếng hô vang: "Thưa huấn luyện viên Hoài Cẩn, anh hát cho chúng em nghe một bài đi ạ!"
Hoài Cẩn, với đôi mắt sáng như sao và hàng lông mày rậm, khẽ liếc nhìn Tích Triều, rồi lại hướng ánh mắt đi nơi khác. Anh cất lời, giọng trầm ấm nhưng ánh mắt lại ẩn chứa điều gì đó sâu xa khi lướt qua cô: "Bài hát của tôi, chỉ dành riêng cho một người duy nhất..."
Truyện Đề Cử






