10. Chương 10: Gánh hát

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Biên tập: Lắc
Lucien từng đọc nhiều tiểu thuyết về chuyện người ta từ tay trắng dựng nghiệp. Song tiếc thay, chẳng có cuốn nào hữu ích cho cậu. Bảy đồng Fell ấy có thể chẳng mua nổi thứ gì.
Khi ánh bình minh chiếu rọi xuống khu chợ, Lucien đã chất một túi hàng nặng lên xe đẩy, hướng về phía cổng thành. Dù ước mơ có lớn đến đâu, trước hết cậu vẫn phải sống sót.
Những giọt mồ hôi lăn dài trên gương mặt cậu. Bộ quần áo lanh ướt đẫm. Tệ hơn nữa, tên béo Gutche cứ đứng cạnh cằn nhằn:
“Đồ trẻ con! Coi chừng! Đừng làm hỏng đồ của tao!” Hắn lau trán bằng khăn tay.
‘Sao không trả nhiều hơn để thuê người khác?’ Lucien nghĩ thầm. Nhưng cậu vẫn mừng vì đã tự mình làm hết mọi việc để kiếm thêm bốn đồng Fell.
Cuối cùng họ cũng đến được cổng. Lucien cẩn thận đặt hàng hóa lên xe.
Gutche miễn cưỡng rút ví, đưa cho cậu bốn đồng. Rồi hắn dừng lại, cười nham nhở: “Cậu làm tốt lắm. Lần sau sẽ lại thuê cậu.”
Lucien làm hết mọi việc một mình với giá rẻ hơn nhiều. Thảo nào Gutche quên hết lời than phiền trước đó.
Ngay khi cậu vừa nhận tiền, hai tên côn đồ lại tiến đến.
“Bọn ta làm việc cho Aaron. Tao là Andre.” Tên đàn ông tóc nâu tự giới thiệu, mặt có vết sẹo.
Lucien đã chuẩn bị sẵn. Cậu đưa cho hắn một đồng.
Tên còn lại chỉ nhìn chằm chằm, nói: “Hai!”
Lucien bật thốt: “Mỗi người một thôi! Đáng ra chỉ phải trả một!” Cậu biết không nên cãi, nhưng sao chịu nổi việc bị cướp trắng trợn như thế?
“Thường thì Gutche thuê hai người, nên bọn tao tính hai đồng. Mày làm hết việc một mình, nên phải trả gấp đôi. Chẳng có gì bất thường ở đây cả.” Andre cười như thể hắn là doanh nhân tử tế.
Một giây sau, Lucien cúi đầu đưa thêm một đồng cho tên lực lưỡng kia. Cậu không muốn gây sự với bọn chúng.
“Mày biết điều đấy. Không như mấy tên nhãi khác… chúng thích thách thức bọn tao. Nhưng mày thấy đấy, bọn tao vẫn ở đây, còn mấy tên kia… thì đã nằm dưới sông Belem rồi.” Andre dọa dẫm rồi bỏ đi.
Lucien ghét cay ghét đắng cảnh này. Dù đã chuẩn bị tinh thần, cậu vẫn không thể kìm được cơn tức giận. Cậu hiểu rằng chỉ có quyền lực hay địa vị mới giúp cậu thoát khỏi cảnh khốn cùng.
‘Giá như trong ghi chép có ma dược tăng sức mạnh thì sao…’ Lucien cố gắng ngừng suy nghĩ. Cậu biết đây là dấu hiệu nguy hiểm—dấu hiệu của sự cám dỗ ma thuật.
……
Hầu như ai ở thành phố cũng biết tòa nhà lộng lẫy của Hiệp hội Gánh hát. Lucien nhanh chóng tìm được nơi gọi là “Ngọn Lửa Khiêu Vũ”.
Được bao quanh bởi lối đi quanh co, tháp nhỏ, kính màu và cửa sổ chấn song hình ngọn lửa, tòa nhà năm tầng mang vẻ đẹp rực rỡ và bất đối xứng độc đáo.
Một người đàn ông trung niên gầy gò, râu ria hối hả đi xuống từ lầu. “Muộn quá! Tôi bảo cậu một giờ rồi!”
Đó là George, người mà Cohn đã giới thiệu với Lucien. George làm việc cho hiệp hội và quen biết khá nhiều người ở đây.
“George, còn mười phút nữa mới đến giờ hẹn cơ mà.” Lucien chỉ vào tháp chuông vàng gần đó, kim phút vẫn còn xa số mười hai.
George vẫy tay phiền trách: “Bọn dọn dẹp đã xong việc sớm rồi. Cậu phải dọn rác chất đống phía sau càng sớm càng tốt. Đừng chọc tức các nhạc sĩ chứ. Mấy người ấy còn có buổi biểu diễn chiều nay.”
Lucien giao chiếc xe đẩy thuê cho lính canh rồi bước vào đại sảnh sáng sủa rộng lớn.
Thảm trải sàn dày và êm, bước chân không gây tiếng động. Hội trường lạnh lẽo, yên tĩnh, chỉ có vài người qua lại.
Lucien đi theo George đến quầy cao ngang thắt lưng giữa đại sảnh, phía sau là cô gái trẻ mắt xanh lục dễ thương.
“Chú George! Cậu ấy là trợ lý của chú phải không ạ?” Cô chào hỏi.
Vừa nói, cô lấy ra một túi tiền kêu leng keng, đưa cho George. Theo ước tính của Lucien, có khoảng bốn mươi đồng Fell. Nhưng sau khi trả tiền thuê xe, cậu chỉ còn lại tám đồng.
George nheo mắt cười, khoe hàm răng vàng: “Trông hơi trẻ, nhưng cậu ấy làm tốt đấy.”
Rồi ông quay sang Lucien: “Tôi sẽ để tiền lương của cậu lại cho Andre. Sau khi xong việc, tìm hắn mà nhận.”
Lucien gật đầu. Cậu không lo George lừa đảo. Dù băng Aaron hống hách, chúng vẫn phải tuân theo luật lệ. Cohn từng cảnh báo rằng ai dám giữ tiền sẽ phải bồi thường gấp đôi.
Khi Elena định chỉ đường cho Lucien ra sân sau, một người đàn ông trung niên áo khoác đỏ bước vào. Cô đứng dậy, cúi đầu nhẹ.
“Chào buổi chiều, ngài Victor.”
“Chào buổi chiều, Elena.” Người đàn ông lịch sự đáp. Ông có đôi mắt xanh sâu như đại dương. “Cho tôi xem tờ [Phê Bình Âm Nhạc] mới nhất.” Giọng ông trầm và ấm.
Lucien ngạc nhiên. Cậu không ngờ thế giới này lại có báo, chứ đừng nói đến báo chuyên ngành. Điều khiến cậu ấn tượng hơn là sự phân biệt rõ rệt: trên đời vẫn còn nhiều người mù chữ như ở Aderon. Lucien đoán người mua báo chẳng đông.
Cậu cũng tò mò giá báo.
Victor xem qua các trang, đưa cho Elena mười đồng rồi bước lên cầu thang sau khi gật đầu với cả hai người, tờ báo kẹp dưới cánh tay.
Sau khi ông rời đi, Lucien hỏi Elena:
“Tờ báo giá mười đồng sao?”
Làm ở hiệp hội đã một năm, Elena tự hào chia sẻ kiến thức với người cùng cảnh nghèo khó như cô trước đây.
“Năm 426 Thánh Lịch, Hồng y Adelaide cải tiến phương pháp làm giấy. Từ đó, giá giấy giảm dần. Bây giờ, cậu có thể mua hàng chục tờ báo chỉ với vài đồng. Nhưng chỉ thành viên hiệp hội mới mua [Phê Bình Âm Nhạc] với giá mười đồng. Người khác, kể cả quý tộc, phải trả một Nar bạc.”
“Cả [Phê Bình Âm Nhạc] và [Tin Giao Hưởng] đều là ấn phẩm âm nhạc uy tín nhất trên đại địa.” Cô tiếp tục. “Mỗi bản nhạc, bài báo đều do nhạc sĩ và học giả xuất sắc sáng tác. Tập san tháng này còn đăng lời bình của Bệ hạ và Công nương Natasha về buổi hòa nhạc tuần trước tại Thánh vịnh Thính phòng.”
Ngoài niềm tự hào, khuôn mặt đẹp của Lucien cũng là lý do khiến cô nói không ngừng.
“Một Nar á?!” Trong chốc lát, cậu nảy ra ý định cướp báo. Năm Nar có thể giải quyết mọi vấn đề của Lucien! Nhưng ngay sau đó, cậu nhận ra điều đó thật lố bịch: chẳng ai mua báo từ kẻ vô danh như cậu.
“Đúng thế!” Vui vẻ trước sự tương tác, Elena nói tiếp: “Cậu nghĩ nó đắt phải không? Ở Tria, Antiffler, Ifai, Tilis hay Anhadur, báo này rất nổi tiếng. Người ta sẵn sàng trả một Thale vàng cho tờ báo cũ.”
Lucien liếc nhìn tờ báo trên quầy, cố gắng kiềm chế sự bốc đồng. Dù vậy, cậu vẫn moi được vài thông tin: dưới sự quản lý của Giáo hội hùng mạnh, tiền tệ trên đại địa đã được thống nhất; thần chú dịch chuyển không tồn tại, hoặc nếu có sẽ bị nghiêm cấm nghiêm ngặt—chẳng thế mà quý tộc các thành phố vẫn phải đọc báo cũ.
Hơn mười phút sau, Elena nhận ra Lucien vẫn còn việc. Cô ngừng nói, bảo người hầu dẫn cậu ra vườn sau.
“Cẩn thận nhé. Đừng nói to, đừng gây ồn. Ba tháng nữa, ngài Victor sẽ tổ chức buổi hòa nhạc đầu tiên ở Thánh vịnh Thính phòng. Gần đây, ngài ấy khá… nhạy cảm.”
Lucien gật đầu cảm ơn rồi đi theo người hầu ra vườn.