Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)
Chương 492: Nhà tiên phong
Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 492 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Tran+Edit: Lắc
Sau vài lần không thể kiểm soát được tình hình, Alterna dường như đã tạm thời khống chế được mọi chuyện, khiến cho vùng đất đen, trắng, xám kéo dài suốt nửa ngày mà vẫn chưa lan rộng. Lucien và Natasha cũng có được nửa ngày yên ổn tương đối. Đối với những người bị thương như họ, đây quả là điều may mắn hiếm có.
Buổi chiều, mặt trời nóng như thiêu đốt, hơi nóng bốc lên ngột ngạt. Trong khu rừng đen u ám quanh đồi, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, để lại những vệt sáng rực rỡ trên mặt đất.
Natasha nhìn quanh rồi mỉm cười: “Ta tưởng bộ dạng bị thương của chúng ta sẽ thu hút sự thèm muốn của toán cướp, nhất là khi cậu còn khoe tiền trong thị trấn như vậy. Thế nhưng dọc đường lại yên bình hết sức, không chút lo lắng.”
“Người quên đây là thế giới không có hiệp sĩ và pháp sư sao? Dù bị thương, nhưng trong mắt cư dân thị trấn và băng cướp, bộ Giáp Hộ Vệ Violet ta đang mặc là thứ chỉ có những anh hùng thần huyết hay người được thần linh ưu ái mới dám khoác lên. Trừ phi họ ăn phải thứ gì gây ảo giác, còn không thì ai dám tấn công chúng ta? Với lại, so với tiền bạc và của cải, sắc đẹp còn hấp dẫn hơn nhiều. Lúc còn ở trong trấn, ta thấy vài gã đàn ông lén theo nhìn trộm người lận.” Lucien cười nói.
Natasha liếc cậu: “Sao cậu chắc ta là mục tiêu? Hô, nhìn kia. Trong khu rừng đen u ám thế này mà cũng xây được một lâu đài như thế, không tồi chút nào. Người tên Nika này thật sự theo con đường pháp sư cổ đại sao?”
Chính giữa nơi được những bụi liễu đen Phổ Lan bao bọc, có một tòa lâu đài trông như pháo đài sừng sững, bên trên phủ đầy dây leo xanh và lá héo, che khuất đi màu sắc vốn có. Đỉnh tháp cao nhất thể hiện phong cách của pháp sư – Trong lòng các pháp sư thế hệ đầu tiên, ma tháp được xây cao và nhọn để gần với bầu trời và bản chất của thế giới hơn.
Khi nghe tới việc Nika nghiên cứu bí ẩn của các vị thần thông qua hoa văn trên người quái vật, cả Lucien và Natasha đều nghĩ tới nguồn gốc của pháp sư.
Có lẽ trong thời đại thần thoại, khi những chủng tộc như rồng, elf hay người sói thống trị, chính những “kẻ điên” như Nika mà loài người mới có thể từ từ trỗi dậy. Chẳng qua, về sau họ lại đi quá xa trên con đường sai lầm, đầy điên cuồng và đẫm máu, nên cuối cùng mới phải chịu đựng hậu quả.
Trong thế giới này, nơi thần quyền thống trị, ma thuật nảy mầm là điều không thể tránh khỏi. Có lẽ không chỉ Nika, mà ở nơi khác vẫn đang tồn tại những “kẻ điên” tương tự.
“Nika chưa bao giờ học minh tưởng hay bất kỳ thần chú nào, thế nhưng vẫn có thể di chuyển đồ vật và tạo ra lửa chỉ từ những dao động linh lực ngẫu nhiên. Điều đó đồng nghĩa linh lực của ông ta đã đạt tới trình độ tương đương pháp sư bậc ba hoặc bốn. Tài năng của ông ta có khi còn cao hơn ta. Ta e rằng, nếu xét trên giai đoạn trước khi được học hành bài bản, chỉ có vài pháp sư trong nghị viện như Ngài Brook mới có thể sánh bằng.” Lucien đưa ra nhận xét khách quan về Nika.
Nói thế nhưng tài năng ma thuật chỉ là một chuyện, còn việc tự thân nỗ lực và tiếp thu giáo dục lại là chuyện khác. Trong số ít pháp sư tài năng mà Lucien vừa nói, chỉ có Brook vươn tới cảnh giới huyền thoại. Còn trong lịch sử ma thuật, những nhà tiên phong thời kỳ manh nha có người tài năng hơn Nika, nhưng chẳng ai lên tới cao cấp. Tuy vậy, nhờ chăm chỉ, nỗ lực và tìm tòi, đúc kết kiến thức, sau hơn chục thế hệ, cuối cùng cũng bắt đầu có người trở thành pháp sư cao cấp.
Trong lúc nói chuyện, cả hai đã tiến gần tới tòa lâu đài hoang tàn và đổ nát.
“Quác.” Một con chim kỳ lạ với bộ lông trắng muốt đáp xuống cột đá phía trước lâu đài.
“Đây là lâu đài của Nika Thông Thái. Khách ngoài không được chào đón.” Con chim nhỏ vểnh cao đầu đi lại trên cột đá một cách kiêu ngạo.
Lucien mỉm cười: “Bọn ta tới thăm ngài Nika Thông Thái. Nghe nói ông ấy nghiên cứu sâu về hoa văn trên người quái vật và chủng loại thực vật. Vừa hay ta cũng giỏi phương diện này, nên muốn trao đổi với ông ấy.”
“Quác? Không phải ngươi tới để cười nhạo Nika ‘điên khùng’ sao?” Con chim cất giọng lanh lảnh thể hiện sự ngạc nhiên. “Vậy mà lại có người nghiên cứu bí ẩn thần linh? Làm sao có thể có hai kẻ điên? Ngươi nói dối phải không? Hừm, ta phải thử ngươi mới được. Ngươi có biết ta là loài nào không?”
“Dĩ nhiên. Ngươi là con quạ trắng độc nhất vô nhị, thú cưng của ông Nika, loài chim có trí tuệ.”
Con chim hài lòng dang rộng cánh: “Trả lời đúng. Ta sẽ đi hỏi Nika xem ông ấy có muốn gặp ngươi không, ‘kẻ điên’.”
Thấy con chim bay về phía cửa sổ bên trên lâu đài, Natasha nghi hoặc hỏi: “Lông trắng của nó là nhuộm phải không? Trong Bách khoa Toàn thư về Sinh vật có ghi loài quạ trắng không?”
“Thế mới gọi là quạ trắng độc nhất vô nhị. Người đã thấy con quạ nào tự nhuộm lông chưa?” Lucien bật cười.
“Chưa.” Natasha sực ngộ ra, sau đó lắc đầu cười.
Sau khi đợi vài phút, cánh cổng lâu đài kêu cọt kẹt và chậm rãi mở ra. Một cậu bé tóc vàng mặc áo choàng trắng kính cẩn nói: “Thầy Nika mời ngài tới phòng nghiên cứu trao đổi.”
“Thầy Nika? Cậu học trò của ông ấy?” Lucien nhìn cậu bé tám, chín tuổi này và nói. Thật khó tin một người biệt danh “kẻ điên” lại có học trò. Lẽ nào cậu bé này bị ông ta bắt cóc làm thí nghiệm?
Thấy nhiều cái nhìn như vậy, cậu bé bực bội nói: “Tôi đương nhiên là học trò của thầy, và thầy không phải kẻ điên như lời đồn! Thầy là nhà thông thái thực thụ, đã nhìn thấu bí ẩn thần linh và làm chủ sức mạnh phi phàm! Bọn họ sợ thầy nên mới vu khống.”
Nói xong, không đợi Lucien và Natasha đáp lại, cậu nhóc giận dữ quay người dẫn cả hai vào trong.
Sau khi kiểm tra bố cục lâu đài và không tìm thấy pháp trận phòng thủ, Lucien giúp Natasha, người không cử động được tay trái, đi vào bên trong.
Băng qua đại sảnh tồi tàn rồi bước lên cầu thang, trước mặt họ là hành lang tối tăm. Đi được vài bước, cậu bé hờn dỗi bỗng mở miệng: “Thầy thật sự không phải kẻ điên. Thầy chỉ nghiên cứu hoa văn lạ trên thân quái vật và thực vật, mổ xẻ chúng như vậy. Đám thợ săn cũng săn giết động vật, nhưng quen nhìn máu nên chán ghét thầy làm đạo đức giả.”
Cậu bé cố gắng bảo vệ Nika “điên khùng”, muốn giành sự ủng hộ từ hai vị khách.
“Ừ, ta hiểu.” Lucien từng giải phẫu, nên gật đầu không do dự, trong lòng đánh giá cao cậu bé. Thật là học trò ngoan.
Nghe “hiểu”, tinh thần cậu bé phấn chấn hơn, bắt đầu lảm nhảm: “Hoa văn kỳ lạ ấy chứa bí mật thần linh đấy! Thầy đã làm chủ được sức mạnh ấy. Thầy điều khiển lửa, băng, khiến người ngủ, thậm chí khiến người rơi từ trời xuống. Thầy mạnh hơn tư tế và anh hùng thần huyết!”
“Thật sao?” Natasha hợp tác trả lời.
Được hỏi, cậu bé hứng thú hơn: “Thật đó! Tôi cũng làm được. Xem này!”
Cậu mô phỏng âm thanh quái vật, gương mặt nghiêm túc. Sóng ma thuật xuất hiện, ngưng tụ thành bàn tay vô hình cầm cây nến bên trái hành lang.
“
Bàn tay Pháp sư
nguyên bản.” Lucien mỉm cười truyền âm cho Natasha. Thần chú chưa đơn giản hóa nên phải mô phỏng ngôn ngữ nguyên thủy của quái vật.
“Phải không? Tôi lợi hại phải không?” Cậu bé tự hào giơ cây nến lên. Thấy Lucien và Natasha gật đầu, cậu càng hứng thú: “Thầy Nika còn lợi hại hơn thế! Chúng tôi không có thần huyết, không có sức mạnh thần linh, toàn bộ đều nhờ nỗ lực!”
“Thầy Nika nói đây là con đường đúng đắn để loài người mạnh mẽ và thoát khỏi sự kiểm soát của ngụy thần. Dù người khác không hiểu, tôi vẫn tin thầy là vị hiền giả vĩ đại nhất, thông thái hơn cả thần!”
“Phải, một nhà tiên phong vĩ đại.” Lucien nghiêm túc nói.
Cách cậu bé cố gắng sửa lại ấn tượng của khách về thầy thật ngây thơ. Sau khi nhận sự ủng hộ của Lucien, cậu bé luyên thuyên suốt dọc đường, thậm chí không nhận ra đã tiết lộ nhiều bí mật. Chẳng mấy chốc, ba người tới trước cánh cửa phủ da động vật màu xám với hoa văn ma thuật phức tạp.
‘Thú Hóa Đá?’ Lucien khẽ cau mày. Nika có khả năng mạnh hơn tưởng tượng? Mặc dù loài quái này không mạnh bằng thằn lằn hóa đá, nhưng vẫn là quái vật cấp cao vì sử dụng thần chú Hóa Đá bậc sáu.
Cậu bé vừa gõ vào vị trí trên cửa vừa cười khúc khích: “Thầy nhặt cái này ở lũng sông, nhưng hoa văn quá phức tạp. Thầy chưa tìm ra bí mật, nên dùng nó canh cửa.”
Cánh cửa cọt kẹt mở ra, mùi máu nồng nặc xộc tới. Căn phòng trông như triển lãm nội tạng.
Vì không có thủy tinh, tim, nhãn cầu, ruột và miếng thịt kỳ quái được bọc ma thuật đặt khắp nơi. Cửa sổ hẹp, ánh sáng mờ tối, thật khó không sợ.
Một người đàn ông trung niên đầu bù tóc rối khoác áo choàng đen đang vẽ. Trước mặt là con quái vật gớm ghiếc.
Thân trên là người phụ nữ trần trụi với hoa văn quấn quanh, miệng nhô ra, thân dưới là tám chân nhện đen khổng lồ.
‘Người hóa nhện…’ Lucien nhẹ gật đầu.
Cậu bé có ấn tượng tốt với hai vị khách, thấy thầy phớt lờ bèn xin lỗi: “Mỗi khi nghiên cứu, thầy quên hết ăn, ngủ, dạy tôi. Đợi một lúc sẽ xong.”
Thời gian cấp bách, Lucien liếc Natasha rồi tập trung vào tấm giấy da trước mặt Nika.
Trên tấm giấy là mô hình phức tạp, thiết lập hệ tọa độ Decartes. Nika cau mày, đang gặp vấn đề nan giải.
“(25, 78, 39).” Lucien đột nhiên mở miệng.
Nika vô thức di bút tới vị trí đó vẽ, sau đó mở lớn mắt: “Cậu cũng biết?”
Cậu bé cũng ngạc nhiên nhìn Lucien. Thầy vừa được hướng dẫn?
“Muốn phân tích hoa văn, ông phải chia nó ra. Tọa độ tiếp theo là…” Lucien lại đọc tọa độ khác.
Theo chỉ dẫn, Nika hoàn thành việc phân tích. Sau vài giây ngơ ngác, vẻ mặt hưng phấn. Ông lao tới Lucien khàn giọng: “Sao cậu làm được?”
Lucien khẽ đằng hắng, không trả lời trực tiếp: “Trong khi nghiên cứu hoa văn, chúng ta vừa ngẩng đầu nhìn thế giới. Những hoa văn chứa bí ẩn thần linh, nhưng thế giới cũng vậy. Mặt trời, mặt trăng mọc lặn, nước chảy từ cao xuống thấp, chẳng lẽ không có bí ẩn thần linh?
Thử nghĩ, khi nhảy lên, tại sao ta rơi xuống đất thay vì lơ lửng?”
“Đó chẳng phải bình thường sao? Rơi phải rơi xuống chứ. Đây là phía dưới mà.” Cậu bé xen vào.
Mặt khác, Nika lại sững sờ.