5. Chương 5: Biến cố bất ngờ

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)

Chương 5: Biến cố bất ngờ

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Đối mặt với những đôi mắt đỏ ngầu, Lucien cảm thấy chân tay rung bần bật, đầu óc choáng váng. Cậu đứng đó, lúng túng, chẳng biết nên hành động ra sao.
‘Tấm huy hiệu! Mình vẫn còn nó!’
Đó là tấm huy hiệu cứu tinh của cậu trong lúc nguy nan. Khi Lucien đang tập trung niệm thần chú khiên chắn, tiếng hô của Gary đột nhiên vang lên, khiến cậu giật bắn mình.
“Niệm
Ánh Sáng
!” Giọng Gary bình thản nhưng kiên quyết. Gã hét to để kéo họ khỏi cơn hoảng sợ.
Phải! Lucien chợt tỉnh. Mục tiêu trước mắt là phải nhìn cho rõ. Cậu xoa xoa tấm huy hiệu và thì thầm: “Gaya.”
Một quả cầu ánh sáng trắng hiện ra trước mặt họ, xua tan bóng tối.
Rồi Lucien nhìn thấy chúng – những con chuột mắt đỏ cỡ trung. Sàn nhà, tường, thậm chí cả cái cây hình người đều bị đàn chuột đen hung hãn bao phủ, khiến cậu nổi da gà.
Lũ chuột cũng nhận ra kẻ thù. Chúng rít lên tức thì, ào ạt xông về phía con người.
Trong lúc đó, họ vội nhìn quanh căn hầm: một bàn làm việc góc phòng với ba cuốn sách phát sáng; giữa phòng là cái bàn phẳng lạ mắt, khắc đầy hoa văn đỏ, xanh lam, xanh lục – giống như huy hiệu Thần Chân Lý. Ngoài ra còn có bếp nhỏ, nồi, và mấy chai thủy tinh.
Song họ chẳng có thời gian ngắm nghía, bởi lũ quái vật hôi thối đã nhảy xổ đến.
Howson và Corella cầm kiếm, khiên, quay lưng lại với Gary, tạo thành thế trận đơn giản.
Con chuột đầu đàn nhảy thẳng vào Lucien. Mồm nó há rộng, lộ hai chiếc nanh nhọn hoắt.
Lucien vung quang kiếm lên, định chém. Nhưng do quá hoảng, cậu đoán sai đường đi, chỉ chém hụt. Dù vậy, ánh sáng từ kiếm vẫn quệt trúng nó. Lucien ngửi thấy mùi thịt chuột khét. Da nó biến thành đen, cuộn lại.
Thế nhưng con chuột chẳng hề nao núng, vẫn lao tới trước mặt Lucien như thể không biết đau đớn.
Cậu lại ngửi thấy mùi thối rữa từ mõm nó.
Quá hoảng sợ, Lucien chẳng biết phải làm gì, chỉ đứng đó. Cậu định nâng kiếm lên lần nữa, đồng thời đưa tay trái lên phòng thủ. Song cơn sợ khiến cậu suýt đánh rơi kiếm.
Trong tuyệt vọng, Lucien chỉ biết nhìn con vật chuẩn bị cắn vào ngực mình.
Đúng khoảnh khắc ấy, một lưỡi kiếm sáng chói vụt đến, chém đứt đôi con chuột.
“Đừng hoảng! Bảo vệ những chỗ trọng yếu. Cậu vẫn có phép chữa lành.” Gary ra lệnh.
Corella cũng quát: “Đồ ngốc! Đến đây mau! Mày đứng đằng trước thế à?”
Họ biết rằng Lucien là người duy nhất có huy hiệu – thứ quan trọng sống còn với họ. Dù có thể sống sót trước lũ chuột mà không cần phép thuật, nhưng chẳng ai biết chuyện gì đang chờ đợi phía trước.
Lucien cố gắng trấn tĩnh. Những lính canh được huấn luyện bài bản, họ biết phải làm gì khi nguy hiểm ập đến. Còn Lucien, một cậu bé, chẳng thể tự bảo vệ mình. Chẳng ai sinh ra đã biết chiến đấu hay giữ bình tĩnh trước nguy hiểm.
Trong trận chiến đầu tiên này, có được sự chỉ dạy của Gary – một người lính dày dặn kinh nghiệm – là bài học vô giá với Lucien.
Một lúc sau, Lucien cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Vừa chém, cậu vừa lùi dần, gia nhập vào thế trận của các lính canh.
Bây giờ, thay vì một vài con, hàng trăm con chuột mắt đỏ lại ào ạt tấn công.
Quang kiếm của Lucien sắc bén và lộng lẫy. Mỗi nhát chém, kiếm lại tỏa ánh hào quang, để lại vệt sáng trên đường vung. Theo lệnh Gary, cậu vung kiếm bảo vệ đồng đội.
Bất kỳ con chuột nào lao đến đều bị chém đứt đôi. Lưỡi kiếm thiêu đốt nội tạng và da chúng thành than, không chảy máu. Một số đòn trượt, song lông và da chúng vẫn cháy sém, chậm chạp rồi ngã gục.
Ba lính canh xử lý những con còn lại.
“Haha, giỏi lắm nhóc!” Corella huýt sáo.
Song Lucien chẳng thấy vui. Cậu cảm thấy sức mạnh trong kiếm đang suy giảm.
Gary vẫn tiếp tục chém giết. “Bình tĩnh. Chúng ta đủ sức chống lại.”
Một đợt tấn công mới lại ập đến.
Lucien tiến bộ nhanh chóng. Dù vẫn lo sợ, cậu quyết định tin vào bản thân và các đồng đội.
Xác chuột chết rơi như mưa. Nhưng vài con vẫn luồn lách qua phòng ngự, bò về phía họ.
Họ không thể xử lý hết. Lucien lo lắng. Không ai có thể vung kiếm nhanh như vậy.
Tất nhiên, họ không chỉ đánh bằng kiếm. Hai tấm khiên bạc nhỏ được phối hợp cùng kiếm. Lũ chuột điên cuồng nhảy nhót, không kịp dừng, tông thẳng vào khiên kim loại. Nhiều con lăn ra đất, giãy giật rồi chết.
Corella cười: “Thiếu khiên thì đừng mơ làm hiệp sĩ!”
Sau nhiều đợt tấn công, lũ chuột đổi chiến thuật. Chúng không lao thẳng nữa, mà rình rập dưới sàn, leo tường để tấn công từ trên cao.
Tình thế lại nguy hiểm.
“Để bọn nó cho tôi.” Howson – người luôn im lặng – lên tiếng.
Lucien gật đầu cảm kích, vung quang kiếm phòng thủ lũ chuột dưới đất.
“Quang Thuẫn
?”
“Chưa.” Gary lắc đầu.
Họ như chiếc thuyền nhỏ giữa biển động. Chỉ cần sơ sẩy là bị diệt.
Bỗng, Howson bắn trượt, bắn phải vai Corella. Con chuột rơi vào người anh ta, cắn vào cổ.
Corella rên rỉ: “Tôi bị cắn! Chỗ đó tê liệt. Răng chúng có độc.” Anh ta nguyền rủa.
“Để tôi chữa.” Lucien định xoa huy hiệu, nhưng Gary ngăn lại.
“Corella vẫn trụ được. Giờ có quá nhiều chuột. Để sau khi… ối!”
Gary chưa kịp nói xong, đã bị cắn vào đầu gối.
Chẳng mấy chốc, lính canh bắt đầu tập trung vào chỗ hở. Khác với họ, Lucien chỉ mặc bộ quần áo vải lanh ngắn. Bỗng, cậu bị cắn vào mắt cá chân.
Cơn đau tê lan ra. Lucien suýt ngã. Đồng thời, cậu thấy khát nước.
“Tự bảo vệ đi. Giơ khiên ánh sáng lên trước, rồi dùng
Chữa Lành
.” Gary ra lệnh. Một nửa số chuột đã chết.
Lucien tập trung, cọ cọ vào huy hiệu.
“Simen.”
Một tấm khiên ánh sáng trắng hiện ra, bao phủ cậu. Cậu cần thời gian để niệm thần chú khác, nên tiến lên, che chắn cho đồng đội dưới khiên và bức tường kiếm.
Vài giây sau, Lucien tập trung lại. Cậu xoa huy hiệu.
“Gourdi.”
Một tia sáng trắng từ cây thánh giá bao phủ mắt cá chân cậu. Cơn tê biến mất.
Dù Corella và Gary vẫn bị thương, tình thế đã khởi sắc. Số lượng chuột giảm dần, Lucien nhân cơ hội chữa lành cho họ.
Xiên xong con chuột cuối, Corella thở dài: “Cuối cùng cũng xong.”
Mặt đất đầy xác chết và máu đen.
Đứng đó, Lucien không tin mình vừa vượt qua thử thách. Gary gật đầu: “Cậu làm tốt lắm, Lucien.” Rồi gã quay lại: “Mấy cậu cũng mệt rồi.”
Mặt Corella thoáng hiện vẻ kỳ quặc. Anh ta trả lời, giọng bối rối: “How… Howson đâu rồi?”
Howson – người trầm lặng nhưng đáng tin cậy, luôn bảo vệ họ từ phía sau – biến mất?!
Lucien lại thấy rùng mình.