548. Chương 548: Tiếng xấu đồn xa

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)

Chương 548: Tiếng xấu đồn xa

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 548 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
“Đừng có biến tất cả mọi chuyện thành do một mối tình dang dở! Tình hình có thế này, toàn là vì cái thằng tình đầu vô cùng tồi tệ của ông!
Bịa đặt! Những thứ quan niệm tình yêu của ông toàn là chuyện nhảm nhí! Nếu ông thật sự yêu Florencia, hẳn ông đã không làm cô ấy tổn thương như vậy! Đúng là vừa xấu xa, vừa bẩn thỉu như phân chó!”
Ngay khi Lucien bước vào thư phòng của Fernando trên tầng 33 của Ma Tháp, cậu vẫn còn nghe thấy tiếng thầy mình đang tức giận hét to, trong khi Oliver thì lúng túng, người nghiêng hẳn sang một bên, không dám đối diện với Chúa Tể Bão Táp, trông khổ sở như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão.
“Có chuyện gì xảy ra thế thầy?” Lucien đã xem xét qua chiêm tinh khi đang đi thang máy, nhưng chẳng tìm thấy manh mối gì.
Mãi tới lúc này, Fernando mới ngừng bắn ra những lời cay nghiệt: “Cái tên toàn tinh trùng với phân chó này đã đọc luận án của cậu, nhưng không thèm cất đi, rồi cứ thế dẫn Douglas vào thư phòng!”
Đầu Lucien như có tiếng chuông réo, vừa kinh ngạc vừa lo lắng hỏi: “Ngài Chủ tịch không sao chứ?”
“May mà Douglas không nổ tung đầu, thế giới nhận thức của ngài ấy cũng không bị vỡ và đông cứng.” Oliver co giật cơ mặt rồi nở một nụ cười khổ.
Quả tim của Lucien mới hạ xuống: “Thế thì tốt. Vấn đề khiến chúng ta lo lắng bấy lâu đã được giải quyết. Giờ chỉ không biết Ngài Chủ tịch có thể tìm ra cách tiến lên thành Á Thần hay không thôi.”
Fernando trợn mắt nhìn Oliver rồi nói: “Sao không nói hết đi? Douglas chỉ nhìn thấy phần tiền đề trong luận án của cậu rồi tự suy luận ra phần còn lại, nhưng vẫn chưa phát hiện ra hiệu ứng tương đối tính. Nếu ông ấy đọc tạp san sau khi về, tự mình làm lại thí nghiệm, thế thì nhất định ông sẽ trở thành vị Thánh đồ vinh quang nhất trong lịch sử giáo hội đấy, Oliver!”
“Có lẽ không. Khi rời đi, Ngài Chủ tịch đã ổn định tâm trạng, đồng thời cũng tự trang bị cho mình khái niệm triết học về sự thật tuyệt đối và tương đối của Lucien rồi. Tôi tin là dù có nhìn thấy luận án và tiến hành thí nghiệm, ngài ấy cũng chỉ bị chấn động nhất thời, rồi sau sẽ chấp nhận được.” Oliver khá lạc quan về chuyện này, hoặc tình cảnh hiện tại buộc ông phải lạc quan.
Fernando nén cơn tức xuống: “Oliver, ông nhất định sẽ chết vì thứ tình cảm tồi tệ này một ngày nào đó! Nhanh lên Bí Cảnh Chân Thực trước đi, mong rằng nó vẫn còn đó…”
Demiplane của bảy Đại Pháp sư và mười Pháp sư huyền thoại đều được kết nối với Ma Tháp Allyn, bởi vậy Fernando nhanh chóng mở cánh cửa không gian dẫn đến đó.
Thấy cảnh sắc của Bí Cảnh Chân Thực vẫn tươi đẹp, mặt hồ nhẹ nhàng gợn sóng dưới làn gió dịu mát, tâm trạng gắt gỏng của Fernando dịu hẳn. Ông trợn mắt nhìn Oliver rồi nói: “Ông thật may mắn.”
Được con hình nộm bí pháp dẫn đường, ba người băng qua hành lang dài rồi đến thư phòng của Douglas, cuối cùng phát hiện ông đang lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Douglas, nghe nói ngài đã xem luận án của Lucien rồi? Ngài có ý kiến gì không?” Fernando đưa Lucien tới đây chỉ là cái cớ.
Douglas vẫn mặc lễ phục màu đen, nhưng chiếc nơ đã được nới lỏng, như thể muốn thở thoải mái hơn. Ông quay đầu lại nhìn ba người bằng ánh mắt sâu thẳm đầy biến động, sau đó khóe miệng lộ ra nét cười chua chát: “Thực ra ta muốn nói, ba người đến muộn rồi. Ta đã hoàn thành thí nghiệm với cyclotron từ lúc nãy.”
“Thế giới nhận thức của ngài có bị vỡ và đông cứng không?” Fernando cảm thấy kết quả này vẫn có thể chấp nhận được.
Vì Douglas vẫn đứng vững, nên việc thế giới nhận thức bị vỡ và đông cứng chính là hậu quả tồi tệ nhất.
Douglas lắc đầu, trên khuôn mặt già nua lộ ra chút mơ hồ: “Cũng may là ta đã chuẩn bị tâm lý trước. Dù trước đó gặp phải vài vấn đề, nhưng vào thời khắc quyết định, nhờ nhớ đến khái niệm sự thật tuyệt đối và tương đối của Lucien, cũng như mô tả của cậu ấy rằng hệ thống chuyển động của ta chỉ là ‘gần đúng ở tốc độ thấp’, cuối cùng ta đã xây dựng được một bộ khung thế giới nhận thức cao hơn, bao trọn thế giới nhận thức ban đầu vào bên trong đó. Dù bị thương vì chấn động, nhưng thế giới nhận thức vẫn không đến nỗi vỡ ra.”
Nghe vậy, trong thâm tâm, Lucien cảm thấy lúng túng. Quả không hổ danh là nhân vật xuất chúng đã lập nên Ma Pháp Nghị Viện từ tay trắng. Những đồng bạn, tiền bối và học trò từng bên ông trong những ngày đầu, sau khi trải qua sự phát triển của arcana, hàng loạt lý thuyết lật đổ, và những cuộc tấn công từ giáo hội, giờ chỉ còn lại vài pháp sư như Fernando là vẫn sống sót. Ông chính là huyền thoại trên mọi phương diện. Còn cậu, chưa chắc đã có được khí phách để tiếp nhận và bao dung như vậy, thế giới nhận thức có thể sẽ vỡ ra.
“Xem ra ngài sẽ có thể nhờ việc này mà tiến thêm được một bước rồi.” Mối lo của Fernando và Oliver cuối cùng cũng biến mất.
Douglas lắc đầu cười khổ: “Tạm thời thì chưa. Lần này ta gặp may, bởi tác động lớn nhất mà luận án của Lucien gây ra cho ta không phải là lật đổ hệ thống chuyển động, mà là thay đổi khái niệm thời gian và không gian.
Trong quá trình nghiên cứu và chiến đấu ngày trước, ta cũng đã từng manh nha những ý tưởng tương tự về chuyển động rồi, nhưng do bị quan niệm cố hữu trói buộc, ta khó lòng lật đổ chính mình. Tuy nhiên, quan điểm về thời không vượt quá trí tưởng tượng này đã lật đổ nhận thức của ta, khiến ta khá hỗn loạn, thế giới vốn rõ ràng bỗng trở nên mơ hồ. May thay, may mắn thay, ta thấy rằng khám phá thời không của cậu, Lucien, mới chỉ ở giai đoạn sơ khai, vẫn còn nhiều vấn đề, nhất là những vấn đề liên quan đến phát triển hệ quán tính vẫn chưa được giải quyết, bởi vậy ta mới có thể miễn cưỡng tiếp nhận được.”
Lucien mỉm cười nói: “Quan điểm tương đối về thời không quả thật khó hiểu và chấp nhận như vậy. Ngài Chủ tịch, hy vọng mai này tôi có thể cùng ngài khám phá những bí ẩn của thời không.”
“Đợi ta tiêu hóa xong luận án này đã.” Douglas mỉm cười hiền từ, đôi mắt vốn trong trẻo khẽ gợn sóng. “Thời gian là gì, không gian là gì, những vấn đề này luôn khiến ta hoang mang.”
“Đợi tới khi tiêu hóa xong luận án của Lucien, có lẽ ngài sẽ thật sự có thể tấn thăng thành Á Thần.” Fernando cố ý thay đổi chủ đề, tránh để ông sa vào mê cung nghìn câu hỏi.
Douglas mỉm cười ra hiệu cho ba người ngồi xuống: “Gần như không có khả năng đâu. Những thay đổi trong hệ thống chuyển động quả thực có thể cải thiện thực lực của ta lên một chút, nhưng điều đó chỉ đến từ mức độ khó dễ trong thi triển phép mà thôi. Nếu muốn tấn thăng thành Á Thần, chỉ dựa vào mô tả của hệ thống chuyển động là rất khó, trừ phi ta có thể nhìn thấu sự thay đổi của thời gian và không gian, hoặc có được hiểu biết sâu sắc hơn về lực hấp dẫn. Giống như việc Brook muốn định hình lại thế giới nhận thức và tấn thăng thì phải thật sự hiểu về sóng điện từ và nắm vững hơn về lực điện từ vậy, nếu không phải là thứ gì đó gần với bản nguyên, ta sẽ không thể tấn thăng lên Á Thần được.”
Ông đã ở bậc huyền thoại đỉnh phong đủ lâu, trí tuệ cũng đủ uyên bác. Vậy nên cho dù chưa tìm ra được con đường tấn thăng đúng đắn, ông hẳn là cũng đã phát hiện ra điều gì đó rồi.
Nói xong, ông không tiếp tục chủ đề này nữa mà mỉm cười nhìn Lucien: “Ta ban nãy đã suy ra được phép biến đổi của Oliver một cách tự nhiên, nhưng tại sao trong đề mục luận án của cậu lại không có phương trình tương đương khối lượng – năng lượng?”
Lucien hiểu rằng việc này là do bọn họ đến quá sớm, bằng không, với trí tuệ và trình độ arcana của Ngài Chủ tịch, ông sẽ chẳng mất nhiều thời gian để suy luận ra. Bởi vậy, cậu liền bảo hình nộm bí pháp mang giấy bút tới để tiến hành suy luận tại chỗ.
“Năng lượng, khối lượng… Chẳng trách
Tổng hợp Nguyên tử
của cậu lại có uy lực mạnh đến vậy.” Vẻ mơ hồ trong mắt Douglas biến mất. Ông nhìn công thức, đôi đồng tử dường như trở nên sáng rỡ: “Mặc dù vẫn còn rất nhiều mô hình then chốt chưa giải thích được, nhưng ta tin là thời gian để xây dựng ra
Mặt trời Rực cháy Vĩnh hằng
sẽ ngắn hơn ta nghĩ rất nhiều.”
Ban đầu ông vốn dĩ dựa vào linh lực để cưỡng bức xây dựng nó.
Càng nói, ông càng hỏi tại sao nhiều hơn: “Tại sao năng lượng và khối lượng lại có thể chuyển hóa lẫn nhau, bản chất của vật chất là gì…”
Fernando bĩu môi: “Douglas, nếu ngài đã sơ bộ tiếp nhận luận án của Lucien rồi thì chúng ta trước tiên thảo luận chuyện về Sard trước đã, phải chuẩn bị tinh thần trong trường hợp hắn dùng phương thức khác để lách lời hứa nữa. Chà, đây cũng là kế hoạch mà Lucien sẽ giải thích.”
Douglas thu hồi suy nghĩ rồi gật đầu cười nói: “Ta rất thích cách nói lập kế hoạch. Xưa nay chưa từng có ai đủ thông minh và thực lực để có thể tính toán hết thảy cả, mà đều phải dựa vào việc thu thập tin tức trước kết hợp với mô phỏng các loại tình huống, mà đây cũng chính là điểm mạnh của pháp sư chúng ta.”
Bốn người thảo luận một hồi lâu. Trong khi tiễn Lucien, Fernando và Oliver rời đi, Douglas mỉm cười nói: “Ta rất mong chờ đến ngày cậu có thể nghiên cứu về lực hấp dẫn đấy, Lucien.”
“Vậy tôi hy vọng đến lúc đó sẽ nhận được sự hướng dẫn của ngài, Ngài Chủ tịch.” Lucien khiêm tốn đáp.
Nhìn bóng lưng họ rời đi, Douglas đột nhiên thở dài: “Lực hấp dẫn… Ta vẫn còn mơ hồ về lực hấp dẫn lắm. Nó đến từ đâu, nó sinh ra như thế nào…”
……
Cuối tháng Tư năm 824, bên trong chi nhánh của Liên minh Ngân Nguyệt chi Ca tại Allyn.
Hai nhóm pháp sư trung và cao cấp của hệ Điện từ tình cờ gặp nhau, sau đó bàn luận về tiến trình nghiên cứu arcana mới nhất.
“Annhora, Lucien Evans không có luận án nào phản bác phép biến đổi Oliver sao?” Một vị pháp sư cao cấp hỏi Annhora, ủy viên Hội đồng Xét duyệt Arcana ở đối diện.
Annhora, người đội tóc giả màu trắng, trông giống một quý tộc hơn là pháp sư, mỉm cười cay đắng nói: “Không có, trong tám tháng qua, ngoại trừ vài luận án về phạm trù Tân Giả kim thuật và gia tốc điện từ ra, còn lại tất cả đều là kết quả liên quan đến phân tích tensor và hình học Evans, trong đó mười bản là viết độc lập, sáu bản là đồng tác giả với Levski. Cộng thêm đóng góp của Levski, Neeshka, Milina, Samantha và những người khác, bọn họ đã xây dựng nên một hệ thống toán học tương đối vững chắc.”
“Nhưng tôi chẳng hiểu chút gì về lĩnh vực toán học hết.” Một Arcanist cấp trung già nua ảo não nói. “Vả lại, cái tôi quan tâm nhất là kiến giải của ngài ta về phép biến đổi Oliver cơ…”
Một pháp sư bậc bảy khác thở dài: “Phải đấy. Mặc dù chúng ta biết rõ phép biến đổi Oliver tạm thời vẫn chỉ là một ứng dụng trong lĩnh vực toán học và chưa được chứng thực, không đủ để khẳng định rằng ‘Ether’ có tồn tại, nhưng nó quả thực có thể dung hợp với lý thuyết Ether để giải thích thí nghiệm tốc độ ánh sáng. Cho đến nay, nó chính là giả thuyết hoàn mỹ nhất. Chúng ta đều sẵn sàng tin tưởng và ủng hộ nó. Nhưng… Nhưng tại sao Lucien Evans vẫn chưa phát hành luận án nào về việc này? Không biết kiến giải của ngài ta là gì làm tôi cứ lo ngay ngáy.”
Annhora nghiêm nghị gật đầu: “Cứ nghĩ đến cái cảnh tượng đẫm máu mà ngài ta gây ra cùng với những lý thuyết lật đổ kia, tôi lại chẳng dám tin vào luận án của Ngài Oliver một khi ngài ta còn chưa phát biểu ý kiến, giống kiểu đang chờ đợi cái gì đó, lo lắng cái gì đó vậy. Điều này hệt như lúc sau khi có sấm sét, tôi phải đợi đến khi mưa rơi xuống mới thấy an tâm ấy.”
“Ài, lúc nào tôi cũng bảo người khác là Lucien Evans đã nhận thức được thực tại, nhận thức được sai lầm, thế nên mới không dám thảo luận những vấn đề thuộc phương diện này. Nhưng không nhìn thấy ý kiến của ngài ta, tôi dường như lại không thể ngủ ngon nổi, thậm chí có lúc còn gặp ác mộng nữa.” Vị Arcanist cấp trung già nua có chút buồn bực nói.
Cơn ác mộng nơi não và máu tung tóe khắp mặt đất đến giờ vẫn còn khiến ông ta tim đập liên hồi.
Đang chuẩn bị đáp lại, trong túi Annhora chợt phát ra tiếng “bíp bíp”. Gã bèn móc ra từ trong đó một cái hộp có vẻ ngoài đẹp mắt rồi bấm vào chỗ nhô lên phía trên: “Alo? Ngài Oliver? Tôi lập tức tới ngay!”
Đây là vật phẩm liên lạc di động do Công ty Điện thoại và Điện báo Allyn mới phát triển. Nó có yêu cầu sử dụng thấp hơn, không cần phải tiếp xúc với máu thịt mà vẫn có thể dùng được, lại không xung đột với các ma cụ khác.
Sau khi cáo biệt mấy người đồng bạn, Annhora đến văn phòng của Oliver trên tầng 34 ma tháp Allyn và bắt gặp một Arcanist mình quen đã ngồi sẵn ở đây, trong khi Ngài Oliver thì vẫn đang ở trong thư phòng.
“Mariana, Ngài Oliver gọi chúng ta tới đây làm gì vậy?” Annhora hỏi người phụ nữ trung niên có mái tóc đen.
Mariana cầm trên tay một chiếc mũ rộng vành bằng vải sa màu đen, trong mắt cũng mang theo nghi vấn: “Tôi cũng chẳng biết nữa.”
Đúng lúc này, Oliver bước ra với hai tập tài liệu trên tay: “Mariana, Annhora, không cần hành lễ đâu. Ta gọi hai người tới là vì có một luận án cần hai người xét duyệt. Các ủy viên thuộc hệ Điện từ hẳn là có thể tiếp nhận. Trước tiên xem qua đi, nếu không có vấn đề gì, ta sẽ giao nó cho Ban Quản lý Pháp sư và chỉ đạo sinh mệnh giả kim của Hội đồng Xét duyệt Arcana chuyển cho hai người.”
Dường như ngửi thấy có điều bất ổn, Mariana và Annhora đồng thanh hỏi: “Luận án của ai vậy?”
Oliver xoa xoa ngón tay: “Lucien Evans.”
Oành đùng! Annhora cảm thấy trong đầu như có sấm sét nổ tung. Với sắc mặt trở nên nhợt nhạt đi vài phần, gã hỏi: “Ngài Oliver, tôi có thể từ chối được không?”
Vừa nói, gã vừa lén nhìn đầu Mariana, để rồi phát hiện Mariana đang nhìn lại mình, ánh mắt cũng tập trung lên đầu gã.