617. Chương 617: Quan Tài

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 617 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
“Khà, khà, khà…” Ma cà rồng cổ xưa bấu chặt cổ họng, muốn nói nhưng không thành tiếng. Máu đen trào ra từ khoé miệng, làn da trắng mịn nhanh chóng co rút, hoá than như bị thiêu đốt. Đôi mắt đỏ rực mất đi thần sắc, chỉ còn lại vẻ tuyệt vọng tột cùng. Rồi hắn từ từ gục xuống.
“Máu ai không hút, lại đi hút máu một bậc thầy biến hình? Chậc.” Klaus tặc lưỡi, như đang tiếc thương cho chỉ số thông minh của tên ma cà rồng này.
Lucien khúc khích: “Thực ra, hút máu bậc thầy biến hình cũng chẳng tệ. Hút một người là như hút máu vô vàn chủng tộc. Nhưng mà lúc Erica hóa thành Seraph, hắn vẫn dám hút máu thì quả thật… chắc tuyệt vọng đến mức chẳng còn nghĩ ngợi gì nữa.”
“Hai người này diễn hài à?” Erica bỏ khăn tay vào túi, trừng mắt nhìn hai kẻ nói bóng nói gió, rồi quay sang Douglas: “Ngài Chủ tịch, lúc nãy tôi đang quan sát giá sách, bỗng cảm thấy thời không biến đổi, tiếp theo đã thấy mình bước vào mật thất này. Tôi lo không thể xử lý hắn nhanh chóng và ép hắn khai ra thông tin, nhưng may thay, hắn lại quá khát máu. Tôi liền nhân cơ hội biến đổi luôn huyết dịch trong người mình.”
Thần chú đó chính là:
Biến Hình Cục Bộ Thuật.
“Thời không thay đổi…” Douglas lặp lại. “Ban đầu chúng ta hoàn toàn không phát hiện. Có vẻ Thánh điện Tử Linh thực sự là một hình chiếu của tồn tại thần bí trong Linh Giới, đúng như phỏng đoán của Vicente. Những tử linh huyền thoại có thể mượn một phần sức mạnh thông qua pháp trận, nên mới lẩn tránh được cảm ứng của chúng ta. Từ giờ, ta phải cẩn trọng hơn, đối xử như đang đối mặt với một Á Thần.”
Chúa Tể Xác Sống Vicente gật đầu, ánh mắt dừng lại trên xác ma cà rồng cổ xưa dưới đất. “Hắn rõ ràng là một trong những tử linh huyền thoại có trí tuệ, sao lại ngu ngốc đến thế? Ma cà rồng thật sự, dù có tự đại, kiêu ngạo, nhưng trí tuệ ít ra cũng ở mức chấp nhận được.”
“Bình thường, thế hệ đầu tiên – tức những ma cà rồng cổ xưa – được Ngân Nguyệt Thần Alterna trực tiếp tạo ra. Những ma cà rồng khác thì chuyển hóa qua hình thức Sơ Ủng. Chúng có sự trung thành tuyệt đối với Ngân Nguyệt, lẽ ra không thể và cũng không nên phục vụ cho bất kỳ tồn tại thần bí nào trong Linh Giới, dù chúng cũng là sinh vật bất tử.” Lucien nhìn vào tay trái mình, thong thả nói. Lúc nãy gặp tên ma cà rồng này, bàn tay cậu không hề có phản ứng gì.
Fernando bước lên, thi triển ma thuật kiểm tra xác chết: “Vậy rất có thể hắn đã bị một tồn tại thần bí nào đó trong Linh Giới này dùng phương pháp khác để tạo thành…”
“Phương pháp gì?” Douglas cũng tiến lại, dùng ma thuật dò xét.
Chúa Tể Xác Sống và Klaus theo sau, ngồi xổm xuống, tay vuốt ve phần da còn nguyên vẹn của tên ma cà rồng.
“Da mịn, đàn hồi, máu vẫn tuần hoàn chậm. Xác này tràn đầy sinh khí, nhưng lại không có lực lượng của Ngân Nguyệt.” Chúa Tể Xác Sống vừa nói, vừa sờ mó như một kẻ cuồng dâm, giọng nói đầy vẻ cuồng nhiệt.
Klaus vừa ấn vừa chọc: “Có lẽ vì được tổng hợp sau này nên trí tuệ bị tổn hại, đến cả chuyện ‘có thứ không thể ăn bậy’ cũng không biết. Linh hồn hắn là do tạo ra, hay là dung hợp?”
“Dung hợp” – phương pháp chế tạo sinh mệnh giả kim hiện đại, tức hợp nhất nhiều mảnh linh hồn tương tự nhau thành một.
“Cũng hợp lý. Những Huyết tộc như Rhine chắc chắn sẽ khống chế đối thủ trước, chuẩn bị dao, dĩa, rượu, kiểm tra kỹ lưỡng mới bắt đầu ‘tiệc tùng’.”
“Này, các người đủ rồi đấy!” Erica xoa cổ, vết thương đang lành nhanh, cô tức giận quát: “Giờ không phải lúc nghiên cứu hay thảo luận arcana!”
A? Cả đám cuồng nghiên cứu bừng tỉnh, chợt nhận ra còn nhiều việc quan trọng đang chờ.
Thấy họ lùi lại, Erica mỉm cười: “Hơn nữa, đây là chiến lợi phẩm của tôi. Tác dụng của xác ma cà rồng cổ xưa đối với một bậc thầy biến hình quan trọng thế nào, tôi nghĩ không cần phải giải thích thêm.”
Chưa kể, sau này khi tuổi thọ gần cạn, cô có thể dùng máu nguyên chất của tên ma cà rồng này để tổ chức nghi lễ ma thuật kéo dài sinh mệnh.
Ngọn lửa đỏ trong mắt Chúa Tể Xác Sống bùng lên. Quả thật, Erica đã đơn độc tiêu diệt hắn. Dù chỉ hơn tên ma cà rồng kia một bậc, nhưng cô đã lợi dụng cơn khát máu của đối phương để hạ gục hắn trong chớp mắt.
Sao ta không gặp được một tên ma cà rồng ngu ngốc nào như vậy nhỉ?
“Tiến lên thôi.” Nhìn Erica cất xác đi, giọng Chúa Tể Xác Sống có phần gắt gỏng, như đang sốt ruột chờ được gặp một kẻ ngốc tương tự.
Sau khi rời mật thất, trở lại thư viện, Lucien và những người khác thi triển mọi thần chú cảnh báo, dò tìm để ngăn sự việc lặp lại.
Không chạm vào cấm chế nào, sáu người vượt qua hàng nghìn dãy kệ sách, rời thư viện ở đầu bên kia.
Phía sau cung điện là một hồ nước phẳng lặng. Nối hồ với đại điện có chóp nhọn đối diện là một cây cầu sắt đen.
Trong Linh Giới, hồ nước hiển nhiên mang màu xám chết chóc. Nó phản chiếu sự lạnh lẽo vô cảm, không gợn sóng, khiến người nhìn cảm thấy bất an ngay lập tức.
“Không phải Hồ Oán Linh. Nơi này có mùi tà dị.” Là một trong số ít tồn tại huyền thoại hệ Chiêu Hồn, Chúa Tể Xác Sống cảm nhận được sự khác biệt.
Douglas và Fernando gật đầu: “Giống như một tử linh bị ác ma hóa, tương tự Apsis của Hoang Nguyên Hài Cốt.”
Apsis – Sinh Mệnh Thu Cát Giả, Tử Vương, chủ nhân Hoang Nguyên Hài Cốt ở tầng 123 Vực Thẳm Vô Tận, đồng thời là Quân Chủ Ác Ma huyền thoại bậc ba, từng bị phong ấn trong Đại Thập Tự Tinh Giá.
Trong lúc trao đổi, nhóm Lucien vẫn nhanh chóng băng qua cầu sắt.
Đúng lúc ấy, mặt hồ bỗng cuộn lên dữ dội. Những đôi mắt đỏ ngầu từ dưới đáy nhìn chằm chằm lên cầu. Bất kỳ ai nhìn lại sẽ lập tức bị rút cạn sinh lực, biến thành sinh vật bất tử.
Trên cầu sắt, những bàn tay trắng xám đột ngột vươn lên, chụp lấy nhóm Lucien. Những bàn tay xương xẩu, da lạnh lẽo, cứng đờ, nhão nhoẹt, ghê rợn đến mức buồn nôn.
Nhưng chưa kịp chạm vào Lucien, chúng bỗng biến dạng trong ánh sáng xanh lục nhạt. Vô số ngón tay mọc ra, vươn dài như xúc tu hải quái, quấn chặt lấy nhau, che lấp những con mắt đỏ phía dưới.
Lucien ngạc nhiên. Cậu vốn định dùng
Giáo Sư Săn Sóc
để phá lời nguyền trong chúng, nào ngờ lại tạo ra hiện tượng biến dị ấn tượng đến vậy. Thông thường, chỉ khi bị
Giáo Sư Săn Sóc
chiếu trong thời gian dài, sinh vật chưa chết mới có thể dị biến nhẹ.
Lòng hiếu kỳ bùng lên, Lucien lập tức dùng
Phi Kích Chưởng Douglas
giải tán đống tay xám trắng, rồi hăng hái nhặt mười mấy cái chưa biến dị, quấn gọn, ném vào túi lưu trữ.
Dưới chân Douglas, một tầng đen tối vô hình hiện lên. Dù là tay trắng xám hay mắt đỏ, tất cả đều bị xoắn vặn sinh động theo mọi hướng. Những cái vươn về Fernando thì bị cơn cuồng phong đen bao vây, xé nát thành từng mảnh, không thể biến hóa. Hai chân Klaus不知 bằng cách nào đã hóa thành chân rối. Ông thờ ơ để những bàn tay xám trắng cào cấu, không phản kháng. Erica thì tái nhợt, mất hết sinh khí, nhưng lại bỗng hóa thành một tử linh huyền thoại, cười khúc khích nhìn xuống những con mắt đỏ: “Thôi nào, ta vốn đã là sinh vật bất tử, còn phải sợ… biến thành sinh vật bất tử nữa ư?”
“Hừ.” Chúa Tể Xác Sống hừ lạnh. Ngọn lửa đỏ thẫm bùng lên. Một áp lực mơ hồ lan tỏa, khiến toàn bộ tay trắng xám tự động cúi đầu, mắt đỏ thì đông cứng, đờ đẫn.
“Đây hẳn là bẫy dành riêng cho sinh vật sống. Sinh vật bất tử đi qua sẽ không bị ảnh hưởng, còn sinh vật không bất tử thì dù mạnh đến đâu cũng sẽ bị phát hiện.” Chúa Tể Xác Sống Vicente trầm giọng. Những bẫy trong Thánh điện Tử Linh khiến ông mở rộng tầm mắt – kiểu bố trí này xưa nay chưa từng thấy.
Lúc này, Erica niệm chú, biến Lucien và những người còn lại thành sinh vật bất tử. Họ nhanh chóng băng qua cầu sắt, đến trước cổng đại điện.
Biến cố ngắn ngủi. “Hồ Tà Linh” chỉ dâng lên hai, ba lần rồi trở lại bình lặng, chẳng gây chú ý nào.
……
Trên cổng đen của đại điện chóp nhọn là những biểu tượng kỳ dị – vừa như mặt trời, vừa như con mắt nhợt nhạt.
Douglas thi triển
Bí Ma Nhãn
– con mắt trái rời khỏi hốc, hoà vào không khí xám trắng, thay ông dò xét.
Càng gần Lò Linh Hồn, càng dễ bị phát hiện.
Con mắt lặng lẽ len vào đại điện qua khe nứt dưới đất. Nhóm Lucien vừa quan sát hình ảnh từ quả cầu pha lê, vừa cảnh giác bốn phía.
Ban đầu, bên trong đại điện tối tăm. Nhưng “bí ma nhãn” càng tiến, ánh sáng càng hiện rõ – thứ ánh sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo, vô cảm.
Tầm nhìn trở nên rõ ràng. Trung tâm đại điện hiện ra: một bộ xương trắng khoác áo choàng ma thuật đang cử hành nghi lễ; bên trái là một chiếc cốc bạc đầy máu đỏ tươi; bên phải là một hình nộm nụ cười quỷ dị, bao quanh bởi vô số tơ nhện nâu đỏ; phía trước thì trống không, như chẳng có gì.
“Vu Yêu Vương.” Lucien nhận ra ngay tên tử linh với những viên đá quý quấn quanh đầu.
Hắn là tử linh huyền thoại bậc ba, chủ nhân vùng ngoại vi Thánh điện Tử Linh.
Chưa kịp truyền tin trong kết nối tâm trí, Vu Yêu Vương bỗng ngẩng đầu. Hai chấm đỏ nhỏ như đầu kim trong mắt hắn hướng thẳng về vị trí “bí ma nhãn”.
‘Hỏng rồi!’
‘Bị phát hiện!’
Ý nghĩ đồng loạt hiện ra trong đầu nhóm Lucien. Douglas lập tức niệm:
“Dừng Thời Gian Cao Cấp!”
“Keng!” Cốc bạc rơi xuống, máu bốc hơi cuộn lên, tơ nhện bao quanh hình nộm đồng loạt đứt gãy. Một quả cầu ánh sáng chớp tắt hiện ra trước Vu Yêu Vương, rồi vỡ tan thành vô số mảnh.
Nhưng chúng kịp khuấy động thời không, triệt tiêu hiệu lực đình chỉ thời gian!
Cùng lúc, Fernando, Vicente, Lucien và Klaus đã bao vây tứ phía.
Tất cả đá quý trên đầu Vu Yêu Vương đồng loạt sáng rực. Thân thể hắn trong suốt, biến mất tại chỗ – nhưng không hề có dao động dịch chuyển thời không!
“Làm sao…?” Erica ngạc nhiên. Hắn trốn thoát dễ dàng ngay trước mặt họ?
Douglas quan sát xung quanh: “Hắn chưa trốn. Vẫn đang ẩn trong đại điện này.”
“Đúng vậy.” Lucien gật đầu.
Cả hai đều là bậc thầy về thời không.
Vài pháp sư chặn hai lối thoát, cẩn thận dò tìm, đồng thời cảm ứng mọi dao động truyền tin.
Không lâu sau, Lucien phát hiện một cửa bí mật, trên đó là biểu tượng tựa như một thanh kiếm sắc nhọn treo thẳng đứng.
Douglas kiểm tra rồi mở cửa, lộ ra một mật thất rộng rãi, bên trong sáng hơn nhiều so với bên ngoài.
Mật thất trống rỗng, chỉ có năm cỗ quan tài đen. Hai bên trái phải, mỗi bên hai cỗ nằm ngang, chẳng khác gì bình thường. Nhưng ở phía trước, là một cỗ quan tài bằng sắt đen, dựng thẳng đứng – như thể chủ nhân bên trong muốn đứng vĩnh viễn.
Năm cỗ quan tài đều không dài, cao ngang người thường. Đặc biệt là cỗ quan tài đứng, rõ ràng chưa đến hai mét. Trong mắt Lucien – kẻ đang đeo Hào Quang Mặt Trời – phía trên hoặc trước mỗi quan tài đều có một quả cầu ánh sáng thần thánh, trang nghiêm, lơ lửng, khó chạm tới. Mỗi quả cầu nối với ba sợi dây ánh sáng mờ ảo, bất định. Một sợi vươn xuống hư không dưới, một kéo dài lên hư không trên, một xuyên thẳng vào trong quan tài.
“Ánh sáng thần tính?” Lucien không lấy làm ngạc nhiên khi thấy thứ này ở đây.
“Trốn vào trong quan tài?” Klaus nghi hoặc.
Douglas đột ngột trầm giọng: “Nhìn sàn, tường và trần.”
Lucien tập trung. Xuyên qua lớp bụi đen, cậu thấy hàng loạt thánh giá cổ xưa.
Đó là thánh giá trước thời kỳ Chiến Tranh Bình Minh!
Và theo quy luật sắp xếp, ngay phía trên năm cỗ quan tài cũng có những hoa văn tương tự!
Thình… thình… thình!
Thình… thình… thình!
Tim Lucien bỗng dưng đập thình thịch.