620. Chương 620: Phòng thủ siêu đỉnh

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)

Chương 620: Phòng thủ siêu đỉnh

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 620 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Bên trong Thánh điện Tử Linh có rất nhiều Viễn Cổ Mộc Nãi Y, nhưng chỉ duy nhất một xác ướp đội vương miện vàng!
Đó chính là vua của các Viễn Cổ Mộc Nãi Y — kẻ miễn nhiễm với mọi ma thuật dưới bậc huyền thoại, đồng thời cũng là một trong những lãnh chúa vùng ngoại vi Thánh điện Tử Linh, một tồn tại huyền thoại bậc ba.
Nếu không có ma pháp hay năng lực huyết mạch khắc chế, đối đầu với nó sẽ còn phiền phức hơn cả việc chạm trán một huyền thoại đỉnh phong, bởi dù có tấn công thế nào, đối phương cũng chẳng hề phản ứng.
Vô số dữ liệu hiện lên trong đầu Lucien:
"Viễn Cổ Mộc Nãi Y, vua xác ướp viễn cổ — sợ thánh quang, sợ năng lực phi phàm thuộc loại ánh sáng mặt trời, sợ lửa ở nhiệt độ cực cao. Không miễn nhiễm với Hào Hoa Liệt Giải, không miễn nhiễm với Dừng Thời Gian Cao Cấp, và có khả năng kháng cự rất mạnh trước các đòn vung từ trường kiếm…"
Tích tắc, tích tắc — kim giây màu đen của chiếc đồng hồ bỏ túi bạc trắng mang phong cách cơ khí cứ thế dịch chuyển đều đặn. Lucien không cho Viễn Cổ Mộc Nãi Y cơ hội nói hay ra tay. Cổ áo sơ mi trắng khẽ rung, ngón tay cái bên phải cậu nhẹ bấm xuống.
"Tách." Kim giây đen ngừng lại. Ngoài sắc xám trắng, cả màu vàng sẫm và đen cũng biến mất. Viễn Cổ Mộc Nãi Y vẫn giữ nguyên tư thế vung tay phải lên cao, như thể đang đứng trong một không gian khác.
Miễn nhiễm với ma thuật dưới bậc huyền thoại — vậy nên Dừng Thời Gian Cao Cấp cũng không thể thi triển. Dù có thêm Bàn Tay Bất Định vào thì xác suất thành công vẫn cực thấp, gần như bằng không — chủ yếu vì Lucien và Viễn Cổ Mộc Nãi Y chênh lệch tới hai bậc.
Kháng cự mạnh trước đòn vung từ trường kiếm nghĩa là Kiếm Chân Lý dù có chém xuyên lớp phòng ngự cũng khó gây tổn thương thực sự. Dù uy lực khủng khiếp, nhưng sau khi xuyên qua nhiều tầng, kiếm quang sẽ suy yếu, khó lòng tiêu diệt được đối thủ.
Miễn nhiễm với hầu hết ma pháp huyền thoại hệ Chiêu Hồn nên Nhẫn Congus gần như vô dụng, chỉ còn lại hiệu ứng bị động và phòng thủ.
Miễn nhiễm với ma pháp loại tức tử và hủy diệt nên ngay cả Đại Băng Diệt Thuật cũng khó phát huy tác dụng.
……
Đặc điểm của Viễn Cổ Mộc Nãi Y và ma pháp của bản thân nhanh chóng hiện lên trong đầu Lucien. Trong khoảnh khắc bấm vào Nguyệt Thời Kế, cậu đã tính toán xong tổ hợp ma pháp nào nên dùng khi hiệu ứng dừng thời gian ngắn ngủi này xảy ra.
"Trật Tự Nguyên Tố."
Một đoạn chú văn dài, phức tạp vang lên. Trong vài tháng qua, Lucien đã nâng cấp Trật Tự Nguyên Tố lên bậc huyền thoại dựa trên Phân Giải Nguyên Tố. Tuy nhiên, do rào cản tạm thời — chỉ có thể xây dựng tối đa bốn thần chú huyền thoại trong linh hồn — cậu buộc phải niệm nguyên chú văn đầy đủ và kết thủ ấn phức tạp để hỗ trợ. Nếu không phải đang trong hiệu ứng dừng thời gian, Viễn Cổ Mộc Nãi Y đã có thừa thời gian giết cậu hai lần rồi.
Sau khi hoàn tất Trật Tự Nguyên Tố kết hợp cùng Bàn Tay Bất Định, hiệu ứng dừng thời gian cũng gần kết thúc. Lucien chỉ kịp thi triển thêm Biến Hình Baler — phép không có thời gian hoãn xung — rồi rút ra Kiếm Chân Lý, vung một kiếm quang xám bạc lạnh lẽo, đầy khí thế về phía Viễn Cổ Mộc Nãi Y.
Bức tường xung quanh bỗng nhiên chuyển lại sắc đen, miếng "vải" trắng xám quấn quanh người Viễn Cổ Mộc Nãi Y cũng trở về màu vàng.
Đột nhiên, vô số điểm sáng đủ màu — đen, trắng, bạc, xanh — bắn ra từ người nó. Miếng "vải" nâu vàng quỷ dị trên ngực nhanh chóng phân hủy. Nhưng dù từng lớp bị phá vỡ, phần thịt thối rữa như sắt đen bên trong vẫn chưa lộ ra.
Kiếm quang xám bạc lóe lên — Viễn Cổ Mộc Nãi Y lập tức gào thét một tiếng kinh thiên động địa:
"Wuuuu!"
Âm thanh khủng khiếp ấy phá vỡ gần như toàn bộ thần chú phòng ngự của Lucien, khiến đầu cậu ong ong.
Đây chính là nỗi kinh hoàng từ một tồn tại huyền thoại bậc ba!
Trên ngực Viễn Cổ Mộc Nãi Y, một lớp vải tà ác đã bị chém làm hai, một vết kiếm sâu hoắm hiện ra trên lớp thịt thối rữa màu sắt đen. Rãnh hở hư ảo vặn vẹo, ngăn không cho vết thương tự lành. Những giọt chất lỏng vàng nâu tanh hôi nhỏ xuống đất, ăn mòn đá gạch bên dưới — điều mà trước đây Lucien phải dùng Ánh Nhìn Phục Thù hai, ba lần mới phá vỡ được.
Tiếc là kiếm quang chưa đủ sâu, chỉ gây ra một vết thương nhẹ kèm theo tổn thương liên tục. Lucien nghi ngờ, có lẽ phải dùng thêm năm, sáu lần nữa mới có thể giết chết nó hoàn toàn.
Nhưng lúc này cậu đang trong hình dạng Hiệp Sĩ Huyền Thoại bậc một — làm sao bắt kịp tốc độ và sự linh hoạt của Viễn Cổ Mộc Nãi Y để kết liễu?
Trừ phi dùng lại Dừng Thời Gian Cao Cấp, nhưng khi ấy sẽ phải đợi cả ngày để Nguyệt Thời Kế phục hồi — đồng nghĩa với việc mất đi công cụ hữu ích nhất trong Thánh điện Tử Linh đầy nguy hiểm này.
"Wooooo!"
Một luồng khí hắc ám bùng lên từ Viễn Cổ Mộc Nãi Y, phủ lên vết thương và tạo thêm một tầng phòng ngự mới.
Lucien lập tức cảm thấy hối hận. Cậu đã chưa đủ quyết đoán — ngay cả khi phát hiện yếu điểm mà còn không tận dụng triệt để, thì nghĩ đến chuyện sau làm gì nữa? Nãy giờ đáng lẽ nên tiếp tục dùng Dừng Thời Gian Cao Cấp, rồi vung Kiếm Chân Lý thêm sáu, bảy nhát nhắm thẳng vào vết thương. Giờ đây, mỗi lần chém phải phá tan từng lớp phòng ngự — giết nó thật sự quá khó.
Phòng ngự của tên này thật sự quá kinh khủng!
Chỉ trong nháy mắt, cánh tay Viễn Cổ Mộc Nãi Y đã vươn dài, vươn tới trước mặt Lucien và tấn công.
May mắn vẫn đang ở dạng Hiệp Sĩ Huyền Thoại, cậu lập tức giơ tay trái lên, một chiếc khiên nhỏ màu đen xuất hiện, chắn trước mặt.
"Rầm!" Cùng tiếng động trầm đục, những gợn sóng hư ảo lan ra xung quanh Lucien nhưng không chạm được vào cơ thể cậu — cứ như thể cậu đang ở một thế giới, một không gian khác!
Viễn Cổ Mộc Nãi Y đột nhiên tăng tốc, hóa thành vô số bóng ảnh, công kích Lucien từ mọi hướng. Khí hắc ám mơ hồ tỏa ra từ chiếc vương miện, lan khắp khu vực, khiến tất cả mục nát.
"Rầm! Rầm! Rầm!" Những tiếng nổ liên tiếp vang lên không ngớt. Lucien từ từ lùi lại để triệt tiêu lực đánh. Nếu không phải là Khiên Chân Lý, mà là bất kỳ khiên bậc ba nào khác, chắc chắn nó đã bay khỏi tay. Giờ đây, dù vẫn xuất hiện những gợn sóng hư ảo ngày càng dữ dội và vài vết nứt trên thân khiên, nhưng vẫn trụ vững.
"Quả thật là huyền thoại bậc ba chính hiệu. Ý chí lực chuyển hóa từ trường linh lực của ta hoàn toàn không theo kịp hành động của nó." Lucien suy nghĩ nhanh như bay, phân tích tình hình.
Biến Hình Baler chỉ là ma pháp bậc sáu, khi dùng trong cảnh giới huyền thoại sẽ phát sinh nhiều vấn đề — ví dụ như ý chí lực chuyển hóa từ trường linh lực không thể mạnh bằng một Hiệp Sĩ Huyền Thoại bình thường. Huống chi, một Hiệp Sĩ Huyền Thoại bình thường cũng đã thua Viễn Cổ Mộc Nãi Y hai bậc — tất yếu bị áp chế toàn diện.
"Wooooo!"
Từ phía sau vọng tới tiếng gào phẫn nộ. Những sinh vật bất tử huyền thoại ẩn mình trong bầy tử linh dường như đã tiến vào đại điện.
Lucien đột ngột cất Kiếm Chân Lý, lần nữa cầm lấy Nguyệt Thời Kế đang lơ lửng trước mặt, rồi nhẹ miết ngón cái lên mặt đồng hồ bạc trắng.
Dù không thể thi pháp khi đang biến hình, nhưng dùng vật phẩm huyền thoại thì vẫn được.
Ngay khi ngón cái trượt đi, kim giây đen lập tức di chuyển — lúc nhanh, lúc chậm. Viễn Cổ Mộc Nãi Y, kẻ không miễn nhiễm với Quyền Trượng Thời Không, lập tức bị ảnh hưởng, đứng khựng tại chỗ.
Nguyệt Thời Kế vốn là ma cụ huyền thoại bậc hai, lại là vật phẩm độc quyền, uy lực gần đạt tới bậc ba — hiển nhiên có hiệu quả với Viễn Cổ Mộc Nãi Y.
Tận dụng cơ hội này, Áo Choàng Grand Arcanist — đang hóa thành bộ vest hai hàng khuy của Lucien — lập tức sáng rực. Một quả cầu nhỏ bằng nắm tay, chói lọi như mặt trời, bay vút tới, ập thẳng vào người Viễn Cổ Mộc Nãi Y.
"Bùm!"
Sóng xung kích dữ dội quét ngang, kèm theo tiếng nổ vang như sấm. Lửa đỏ bùng lên cuồn cuộn, tia sét bạc chớp lóe, dịch axit xanh đậm phun trào — khu vực quanh Viễn Cổ Mộc Nãi Y lập tức biến thành địa ngục.
Thần chú cổ huyền thoại — Địa Ngục Cầu! Một ma thuật phức hợp, tập hợp sát thương lửa, sét, axit và âm thanh!
"Wooooo!"
Viễn Cổ Mộc Nãi Y lại gào rú đau đớn. Một phần vải vàng nâu quỷ dị bốc cháy. Sóng điện vô hình thiêu đốt cơ thể, nhưng chỉ phá vỡ khoảng một phần ba lớp phòng ngự.
Đây đúng là quái vật nổi danh với khả năng phòng thủ siêu đỉnh!
Thấy hiệu quả không như mong đợi, Lucien ngừng nhấn Nguyệt Thời Kế, cất Khiên Chân Lý, hủy bỏ biến hình Hiệp Sĩ Huyền Thoại, rồi trầm giọng niệm:
"Vũ Trụ Nguyên Tử!"
Đây không phải thần chú huyền thoại, mà là hình chiếu của demiplane can thiệp vào thế giới thực!
Trong hành lang, một khoảng trời sao mênh mông hiện lên. Vô số nguyên tố phân tách thành proton, neutron, electron thuần khiết, sau đó không ngừng tụ hợp.
Sự tổng hợp này tạo nên những mặt trời khổng lồ, tỏa ra nhiệt độ khủng khiếp và ánh sáng chói lòa.
"Aaaaah!"
Tiếng rú của Viễn Cổ Mộc Nãi Y thay đổi. Nó đưa tay phải che mắt, khí đen cuộn trào từ cơ thể.
Tổng Hợp Nguyên Tử — Mặt Trời Rực Cháy Vĩnh Hằng!
Nhìn thấy vậy, Lucien lập tức tăng thêm nhiều thần chú tức thời lên bản thân, rồi nhanh chóng bay ra phía sau Viễn Cổ Mộc Nãi Y, thoát thân.
Sự "tổng hợp" này được mô phỏng từ hình chiếu demiplane — năng lực đặc thù của chức nghiệp Thao Túng Nguyên Tử. Tuy nhiên, đây chỉ là một phần nhỏ uy lực, chỉ khiến Viễn Cổ Mộc Nãi Y bị thương nhẹ và khiếp sợ, tạo cơ hội trốn thoát mà thôi.
Nếu không phải dùng ma pháp để chạy trốn hiệu quả hơn, Lucien nhất định sẽ thừa cơ chém thêm một nhát Kiếm Chân Lý nữa — tích tiểu thành đại, đợi đủ tổn thương rồi dùng lại Dừng Thời Gian Cao Cấp để kết thúc trận chiến.
Sau khi thoát ra khỏi cổng, Lucien phát hiện hai hành lang dẫn tới hai cung điện khác nhau. Thân ảnh cậu bỗng tách làm đôi, thành hai người gần như giống hệt nhau, rồi chạy theo hai hướng — một trái, một phải.
Giữa đường, gặp ngã ba, thân ảnh lại tách ra lần nữa.
Sau vài lần như vậy, bản thể Lucien thoát khỏi một đại điện tựa mê cung. Nhưng đúng lúc này, một tiếng gầm khàn đục, đầy phẫn nộ vọng tới từ xa: "Ngươi chạy không thoát đâu!"
Chết tiệt! Trực giác của tên Viễn Cổ Mộc Nãi Y này thật đáng sợ! Dọc đường cậu đã dùng rất nhiều ma pháp hệ Ảo Ảnh và Chiêm Tinh, tưởng chừng đã thoát rồi!
Bỗng nhiên, một tia sáng xanh lục sẫm lóe lên trước mặt Lucien — rồi một cái đầu lâu vàng óng hiện lên trong con ngươi cậu.
"Á Thần Lich?"
Lucien, người đang chuẩn bị tinh thần cho một trận ác chiến và tìm cách trốn thoát, còn chưa kịp nghĩ thêm thì bỗng nhìn thấy bóng người đứng đối diện Á Thần Lich. Klaus — nụ cười nửa miệng thường trực — lúc này mặt mày cực kỳ nghiêm trọng, đứng trước ông là một con búp bê nữ tóc vàng.
Chỉ trong chớp mắt, con búp bê biến đổi — từ thiếu nữ xinh đẹp thành một cái đầu lâu vàng óng.
Klaus nhìn con rối đầu lâu trước mặt, trầm giọng niệm:
"Đại Băng Diệt Thuật!"
Im lặng — cái đầu lâu vàng do con búp bê biến thành lập tức vỡ tan. Á Thần Lich đối diện cũng gào thét thảm thiết, rồi vỡ vụn không thể kiểm soát.
Klaus không vui mừng khi tiêu diệt được cường địch, mà ngược lại mang theo chút đau khổ mơ hồ. Khuôn mặt ông tái nhợt, như vừa chịu phản phệ cực nặng.
"Lucien?" Ông cảm nhận được cậu, cười khổ nói: "Thà rằng không gặp cậu còn hơn. Thứ quái vật đang đuổi theo cậu… còn mạnh hơn nhiều so với Á Thần Lich mà tôi vừa diệt!"
"Xin lỗi, Klaus. Việc này nằm ngoài tầm kiểm soát. Hiện giờ nó đuổi theo ai thì khó nói. Chi bằng chúng ta hợp lực, cho nó yên giấc ngàn thu luôn đi." Có người hỗ trợ, Lucien lập tức có thêm phương án. Chạy trốn mãi thế này không phải cách — chẳng lẽ để bị truy đuổi thẳng đến Lò Linh Hồn?
Klaus không biết nên cười hay khóc: "Tôi có quyền lựa chọn ư?"
Ừ, ông có thể chạy — nhưng ai biết Viễn Cổ Mộc Nãi Y có bỏ Lucien mà đuổi theo ông không? Dù sao, thực lực ông mạnh hơn Lucien, hệ số nguy hiểm cũng cao hơn.